1,970 từ
Mùa thu ở Học viện nghệ thuật Thánh Aria thường bắt đầu bằng những dải sương mù đặc quánh, ôm lấy những tòa nhà mang kiến trúc Gothic cổ kính như một lời thì thầm từ quá khứ. Những bức tường đá xám phủ đầy dây leo khô héo, lặng lẽ đứng vững trước sự bào mòn của thời gian. Ở đây, nhịp sống dường như chậm lại một nhịp so với thế giới bên ngoài, nơi tiếng chuông đồng hồ trên tháp cao mỗi giờ lại vang lên, trầm mặc và uy nghiêm.
Giang Triệt ngồi trước cây đại dương cầm đen bóng đặt giữa sảnh tập trung của tòa nhà phía Tây. Ánh nắng buổi sớm yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính màu, hắt lên vai anh những vệt sáng loang lổ. Anh không đàn. Đôi bàn tay dài, gầy mảnh khảnh đặt hờ trên phím đàn nguội lạnh. Trên mu bàn tay trái, một vết sẹo mờ chạy dọc, trông giống như một vết nứt trên một bức tượng sứ quý giá. Nó không còn đau, nhưng nó là một dấu tích vĩnh viễn của một sự sụp đổ.
Đã ba năm kể từ khi anh từ bỏ sân khấu quốc tế. Ở tuổi ba mươi hai, thay vì đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ và tiếng vỗ tay như sấm dậy, anh chọn giam mình trong sự tĩnh lặng của Thánh Aria với tư cách là một giảng viên chuyên ngành Piano. Đối với Giang Triệt, mỗi phím đàn giờ đây không còn là phương tiện để tạo ra âm nhạc, mà là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự không hoàn hảo.
Anh bắt đầu cử động ngón tay. Một giai điệu chậm rãi, u tối vang lên. Đó là bản Sonata ánh trăng, nhưng dưới tay Giang Triệt, nó không mang vẻ huyền ảo thường thấy mà lại nặng nề như tiếng bước chân của một người đang đi vào bóng tối. Anh chơi đến nốt nhạc thứ bảy của đoạn cao trào thì dừng lại.
Cạch.
Tiếng phím đàn chạm đáy một cách thô bạo. Ngón tay trái của anh run nhẹ, không thể nhấn xuống với lực độ mà anh mong muốn. Giang Triệt nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mục và bụi bặm trong không gian. Anh ghét sự gãy vụn này. Nó giống như việc một họa sĩ vẽ một đường thẳng nhưng đến cuối cùng lại bị chệch ra ngoài bởi một cái rùng mình không kiểm soát.
Cùng lúc đó, ở phía cuối hành lang mịt mù sương dẫn ra khu vườn phía sau học viện, Tô Nhạc đang đứng tựa vào một cột đá cũ kỹ. Trên tay cậu là một cuốn sổ phác thảo đã sờn gáy và một hộp than vẽ vương vãi bột đen trên những ngón tay.
Tô Nhạc không nhìn thấy Giang Triệt, nhưng cậu có thể nghe thấy anh.
Cậu có một khả năng kỳ lạ mà các bác sĩ gọi là hiện tượng cảm giác kèm (synesthesia). Khi nghe thấy âm thanh, trong đầu cậu sẽ tự động nhảy múa những mảng màu tương ứng. Tiếng chuông trường là màu đồng cũ kỹ, tiếng gió rít qua khe cửa là màu xám bạc. Nhưng tiếng đàn của Giang Triệt lại mang một sắc thái mà cậu chưa từng thấy ở bất cứ đâu: đó là một màu xanh thẳm của biển sâu, đan xen với những tia chớp màu tím lịm của sự phẫn uất.
Cậu nhắm mắt lại, đôi tai nhạy bén bắt trọn từng nốt nhạc vang lên từ phía tòa nhà Tây. Khi tiếng đàn đột ngột dừng lại ở nốt thứ bảy gãy vụn, trong tâm trí Tô Nhạc, bức tranh màu xanh ấy bỗng nhiên bị một vệt đen xé toạc.
Cậu khẽ mở mắt, bàn tay cầm bút than run rẩy vẽ một nét dứt khoát lên trang giấy trắng. Cậu đã đứng đây mỗi sáng trong suốt một học kỳ qua, chỉ để chờ đợi khoảnh khắc tiếng đàn ấy vang lên. Cậu chưa bao giờ dám bước vào sảnh tập trung, chưa bao giờ dám đối diện với người đàn ông có bóng lưng cô độc ấy. Cậu sợ rằng nếu đối diện, ảo ảnh về một "vị thần âm nhạc" sẽ tan biến, hoặc tệ hơn, cậu sẽ bị cuốn trôi vào chính nỗi buồn đặc quánh mà anh tạo ra.
"Lại dừng ở đó..." Tô Nhạc lẩm bẩm, hơi thở tạo thành một làn khói mỏng trong không khí lạnh.
Cậu cúi xuống nhìn bức phác thảo của mình. Đó không phải là một bức chân dung, cũng không phải phong cảnh. Đó là những hình khối trừu tượng giao thoa vào nhau, mô phỏng lại sự gãy vụn của nốt nhạc thứ bảy. Đối với cậu, âm nhạc của Giang Triệt không chỉ để nghe, mà là để thấy, để chạm vào và để tôn thờ.
Giang Triệt đứng dậy, khép nắp đàn lại với một tiếng động khô khốc. Anh chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh khôi, rồi bước ra khỏi phòng tập. Tiếng giày da nện trên sàn đá hoa cương vang lên đều đặn, cô độc.
Hôm nay là buổi dạy đầu tiên của học kỳ mới. Anh bước đi dọc hành lang, ánh mắt lạnh lùng lướt qua những sinh viên đang cười đùa. Họ nhìn anh với sự ngưỡng mộ lẫn sợ hãi. Người ta gọi anh là "giảng viên ác ma" vì sự khắt khe đến cực đoan, nhưng Giang Triệt không quan tâm. Anh không cần sự yêu mến, anh chỉ cần sự chính xác.
Khi đi qua khúc quanh dẫn ra khu vườn, bước chân anh chợt khựng lại. Một mùi hương lạ thoảng qua — mùi của dầu lanh, của than chì và một chút mùi nắng hanh hao còn sót lại từ ngày hôm trước.
Anh nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang nhanh chóng nép vào sau cột đá. Chỉ kịp thấy một vạt áo khoác vương đầy những vệt màu xanh lá và vàng chanh. Giang Triệt cau mày. Anh vốn ghét sự lén lút. Anh bước chậm lại, tiếng giày da cố tình gõ mạnh hơn trên sàn.
Tô Nhạc đứng sau cột đá, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu áp chặt cuốn sổ vào ngực, hơi thở dồn dập. Cậu không ngờ Giang Triệt lại đi lối này. Trong tâm trí cậu lúc này, tiếng bước chân của Giang Triệt hóa thành những nhịp trống màu đỏ rực, báo hiệu một sự nguy hiểm đang đến gần.
"Cậu sinh viên kia."
Giọng nói của Giang Triệt vang lên, trầm và lạnh như nước đá mùa đông.
Tô Nhạc đứng sững lại, sau đó chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của cột đá. Cậu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương.
"Chào... chào giáo sư Giang."
Giang Triệt nhìn chằm chằm vào cậu thanh niên trước mặt. Tô Nhạc trông nhỏ bé hơn so với sinh viên bình thường, mái tóc hơi rối và đôi mắt to tròn chứa đầy sự bối rối. Ánh mắt Giang Triệt hạ xuống cuốn sổ phác thảo mà cậu đang ôm khư khư.
"Khoa Hội họa?" Giang Triệt hỏi, giọng nói không có chút ấm áp nào.
"Vâng... em là Tô Nhạc, sinh viên năm hai khoa Hội họa ạ."
"Ở đây không có mẫu cho cậu vẽ. Lần sau đừng đứng ở đây làm phiền người khác luyện tập."
Nói rồi, Giang Triệt không đợi câu trả lời, anh lướt qua Tô Nhạc như thể cậu chỉ là một hạt bụi không đáng bận tâm. Nhưng ngay khoảnh khắc anh đi qua, một cơn gió mạnh thổi từ phía khu vườn tràn vào hành lang, khiến cuốn sổ phác thảo trong tay Tô Nhạc bị lật mở. Một trang giấy rời ra, bay lơ lửng rồi rơi ngay dưới chân Giang Triệt.
Anh dừng lại, cúi xuống nhặt tờ giấy lên theo bản năng.
Đó là một bức vẽ trừu tượng bằng than và phấn màu. Những đường nét hỗn loạn nhưng có nhịp điệu, trung tâm là một khoảng trắng bị xé toạc bởi những vệt màu đen sẫm. Giang Triệt đứng hình. Anh không hiểu nhiều về hội họa hiện đại, nhưng anh nhận ra thứ này.
Đây chính là âm thanh của nốt nhạc thứ bảy mà anh vừa đàn khi nãy.
Sự gãy vụn, sự bất lực, và cả sự đau đớn mà anh hằng giấu kín dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng, tất cả đều được thể hiện một cách trần trụi trên trang giấy này. Anh quay phắt lại nhìn Tô Nhạc.
"Cái này... là cậu vẽ?"
Tô Nhạc run bắn người, cậu vội vàng chạy lại, lúng túng giật lấy tờ giấy từ tay Giang Triệt.
"Em xin lỗi! Em chỉ... em chỉ vẽ linh tinh thôi ạ!"
Cậu cúi đầu chào một cách vội vã rồi ôm lấy đồ đạc chạy biến vào sương mù, để lại Giang Triệt đứng một mình giữa hành lang vắng lặng.
Giang Triệt nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy biến mất, cảm giác như có một nốt nhạc lạ vừa lạc vào bản giao hưởng của cuộc đời mình. Một cảm giác khó chịu nảy sinh trong lòng anh — không phải vì bị làm phiền, mà vì sự thật rằng có một người lạ đã "thấy" được thứ âm thanh gãy nát mà anh hằng che giấu.
Bàn tay trái của anh lại khẽ run lên.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ nhỏ ở rìa học viện, Tô Nhạc ngồi bệt dưới sàn, xung quanh là hàng chục bức tranh treo kín tường. Tất cả đều là những mảng màu xanh thẳm, tím lịm và đen sẫm.
Cậu đưa tay lên chạm vào bức phác thảo vừa rồi. Lòng cậu vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Cậu đã nhìn thấy ánh mắt của Giang Triệt khi nhìn vào bức tranh — đó không phải là sự khinh miệt, mà là sự chấn động.
"Thầy ấy đã thấy nó..." Tô Nhạc thầm nghĩ.
Cậu tự hỏi, liệu bản thân có nên tiếp tục đứng ở hành lang đó vào sáng mai? Sự ngưỡng mộ trong cậu bấy lâu nay bỗng nhiên pha chút sợ hãi, nhưng cũng đầy kích thích. Cảm giác như cậu vừa chạm vào một bí mật cấm kỵ của một vị thần.
Trong khi đó, tại căn biệt thự cổ kính nằm sâu trong khuôn viên dành cho giảng viên, Giang Triệt ngồi lặng lẽ trong bóng tối. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng leo lét soi rõ những phím đàn dương cầm trắng muốt.
Anh lại đưa tay lên phím đàn, lặp lại bản Sonata ánh trăng. Đến nốt nhạc thứ bảy, anh cố tình dừng lại, rồi lại nhìn vào khoảng không trước mặt. Hình ảnh bức vẽ của cậu sinh viên ban sáng cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh.
Sắc màu của tiếng đàn... Giang Triệt bật cười nhạt, một nụ cười không có hơi ấm. Anh ghét sự thấu hiểu này. Anh đã dành cả đời để xây dựng một bức tường ngăn cách mình với thế giới sau tai nạn đó, vậy mà một cậu nhóc khoa Hội họa lại có thể dùng vài nét than vẽ để đâm xuyên qua nó.
Sự chiếm hữu — một cảm giác lạ lẫm và đen tối chợt nhen nhóm trong lòng vị giảng viên trẻ. Nếu cậu ta có thể hiểu được âm nhạc của anh đến thế, thì tốt nhất, cậu ta không nên thấy âm nhạc của bất kỳ ai khác.
Học viện Thánh Aria vẫn chìm trong sương mù, nhưng dường như, một giai điệu mới đã bắt đầu khởi đầu — một giai điệu không chỉ để nghe, mà là để giằng xé lẫn nhau giữa thanh âm và màu sắc.