MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 2: KẺ ĐỘC HÀNH VÀ KẺ TRỘM SÁNG

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 2: KẺ ĐỘC HÀNH VÀ KẺ TRỘM SÁNG

1,743 từ

Mùa thu ở Thánh Aria không chỉ mang đến sương mù, mà còn mang đến những cơn gió heo may mang theo mùi lá mục và hơi ẩm của đất già. Những tòa nhà đá cổ kính dường như trở nên lạnh lẽo hơn khi đêm về, và tiếng gió rít qua những khe cửa sổ gỗ sồi nghe như tiếng thở dài của một linh hồn bị lãng quên.

Giang Triệt ngồi trong văn phòng riêng, một căn phòng nhỏ nằm ở tầng cao nhất của tháp Tây, nơi có cửa sổ hình vòm nhìn thẳng ra toàn cảnh học viện. Trên bàn làm việc của anh không có những vật dụng trang trí rườm rà, chỉ có một chiếc đèn bàn ánh vàng nhạt, một xấp danh sách sinh viên năm nay và một tách cà phê đã nguội ngắt từ lâu.

Ngón tay anh lướt chậm trên danh sách sinh viên khoa Hội họa.

Tô Nhạc.

Cái tên hiện lên giữa hàng loạt những cái tên khác, giản đơn nhưng lại khiến tim anh lỗi nhịp một cách khó hiểu. Theo hồ sơ, Tô Nhạc là một sinh viên có thành tích xuất sắc về mảng màu sắc nhưng lại gặp khó khăn trong việc định hình phong cách cá nhân. Các giảng viên hội họa nhận xét cậu là "người đi tìm kiếm những thứ không có thực".

"Thứ không có thực sao?" Giang Triệt lẩm bẩm, ánh mắt anh tối lại.

Anh nhớ về bức tranh ban sáng. Đó không phải là thứ không có thực. Đó là hiện thân rõ ràng nhất của nỗi đau mà anh đã giấu kín suốt ba năm. Trong thế giới của Giang Triệt, âm nhạc đã trở thành một gánh nặng, một nghĩa địa của những giấc mơ tan vỡ. Vậy mà, một cậu sinh viên chưa đầy hai mươi tuổi lại có thể đào bới mảnh đất ấy lên, dùng sắc màu để hồi sinh nó theo một cách thức đầy tàn nhẫn.

Sự tò mò là một loại virus, và với một kẻ cô độc như Giang Triệt, nó lây lan nhanh chóng hơn bao giờ hết. Anh muốn biết cậu nhóc đó còn nhìn thấy gì nữa. Hay đúng hơn, anh muốn kiểm soát những gì cậu ta thấy.

Sáng hôm sau, sảnh đường chính của khoa Piano không còn tĩnh lặng như mọi khi. Hôm nay là buổi thuyết giảng công khai đầu tiên của Giang Triệt trong học kỳ mới. Đây là một sự kiện đặc biệt, vì thông thường anh chỉ dạy kèm riêng cho những sinh viên ưu tú nhất.

Tô Nhạc đứng nép mình sau một cánh cửa gỗ lớn, tay siết chặt quai túi đeo chéo. Cậu đã đấu tranh tư tưởng suốt cả đêm. Lý trí bảo cậu nên tránh xa Giang Triệt, vì anh giống như một vực thẳm đầy mê hoặc mà nếu sơ sẩy, cậu sẽ ngã xuống và không bao giờ tìm thấy đường về. Nhưng bản năng nghệ sĩ lại thôi thúc cậu. Cậu cần "màu sắc" từ tiếng đàn của anh để hoàn thiện bức họa mà cậu đang dang dở.

Khi sảnh đường đã chật kín người, Tô Nhạc mới lén lút bước vào, chọn một góc tối khuất sau những cột đá phía cuối phòng.

Giang Triệt bước lên bục giảng. Anh không mặc áo khoác giáo sư rườm rà, chỉ đơn giản là một chiếc áo len cổ lọ màu đen làm tôn lên làn da trắng xanh và khí chất thanh cao, lãnh đạm. Anh không nhìn xuống khán phòng, không chào hỏi xã giao. Việc đầu tiên anh làm là mở nắp cây đàn Steinway & Sons nằm giữa trung tâm.

"Âm nhạc không phải là sự sắp xếp của các nốt nhạc," giọng anh vang lên, trầm thấp và có độ rung nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng rộng lớn. "Nó là sự im lặng giữa các quãng nghỉ. Nếu các bạn không học được cách lắng nghe sự im lặng, các bạn sẽ mãi mãi chỉ là những thợ đánh đàn."

Tô Nhạc nín thở. Ngay khoảnh khắc Giang Triệt cất lời, trong đầu cậu hiện lên những vệt màu xám tro, mỏng manh như sương khói.

Giang Triệt bắt đầu đàn. Lần này không phải là một bản nhạc cổ điển có sẵn, mà là một đoạn ngẫu hứng. Những nốt nhạc rơi rụng như những giọt nước vỡ tan trên mặt kính. Âm thanh ấy sắc lẹm, đôi khi chói gắt, đôi khi lại trầm đục đến nghẹt thở.

Trong góc tối, Tô Nhạc run rẩy lấy ra một tờ giấy nhỏ và một mẩu bút chì màu. Cậu bắt đầu vẽ. Những đường nét nguệch ngoạc theo nhịp điệu của âm thanh. Màu đỏ của sự phẫn nộ, màu tím của sự cô đơn, và màu vàng rực của những khao khát bị kìm nén.

Bất chợt, tiếng đàn dừng lại.

Giang Triệt ngước mắt lên, ánh mắt anh chính xác như một mũi tên, xuyên qua đám đông sinh viên và cắm thẳng vào góc tối nơi Tô Nhạc đang đứng.

Cả khán phòng im phăng phắc. Mọi người quay lại nhìn theo hướng mắt của anh. Tô Nhạc đông cứng lại, chiếc bút màu trong tay rơi xuống sàn đá, tạo thành một tiếng cạch nhỏ nhưng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

"Cậu sinh viên ở góc cuối," Giang Triệt nói, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm. "Lên đây."

Tô Nhạc cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cậu muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Dưới ánh nhìn của hàng trăm con người và đặc biệt là ánh mắt mang tính áp chế của Giang Triệt, cậu chậm rãi bước ra.

Khi cậu đi qua những hàng ghế, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Sinh viên khoa Hội họa xuất hiện ở lớp Piano cao cấp của Giang Triệt là một chuyện hiếm thấy.

Tô Nhạc dừng lại trước bục đàn, cúi đầu thật thấp. "Em... em chỉ là dự thính..."

"Tôi hỏi cậu," Giang Triệt đứng dậy, chiều cao của anh tạo nên một bóng đen bao trùm lấy Tô Nhạc. "Cậu đang vẽ gì?"

"Em... em vẽ âm thanh của thầy."

Một tiếng cười rộ lên từ phía dưới. Một vài sinh viên khoa Nhạc cười mỉa mai, cho rằng đây là một chiêu trò gây chú ý rẻ tiền. Nhưng Giang Triệt không cười. Anh bước tới, đưa tay ra.

"Đưa tôi xem."

Tô Nhạc ngập ngừng, đôi bàn tay vương đầy màu vẽ đưa tờ giấy nhỏ ra. Giang Triệt cầm lấy. Trên mảnh giấy là một mớ hỗn độn của màu sắc, nhưng giữa tâm điểm, có một hình dáng người đang co quắp, bị bao quanh bởi những sợi dây đàn sắc nhọn.

Đó là một bức vẽ về sự giam cầm.

Giang Triệt cảm thấy tim mình thắt lại. Cậu nhóc này không chỉ nghe thấy âm thanh, cậu ta còn thấy được sự tự giam cầm của anh trong chính âm nhạc của mình. Một cảm giác bị xâm phạm trắng trợn dâng lên, nhưng đi kèm với đó là một sự thỏa mãn bệnh hoạn.

Cuối cùng cũng có một kẻ nhìn thấy mình.

Anh trả lại tờ giấy, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào, rồi quay sang cả lớp: "Buổi học kết thúc tại đây. Riêng cậu sinh viên này, ở lại."

Đám đông giải tán trong sự ngỡ ngàng. Khi người cuối cùng bước ra khỏi sảnh đường và cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, không gian chỉ còn lại tiếng tích tắc của đồng hồ và hơi thở dồn dập của Tô Nhạc.

Giang Triệt không nói gì, anh bước lại phía cửa sổ, nhìn ra ngoài sương mù đang dần dày đặc hơn.

"Tô Nhạc," anh gọi tên cậu, giọng nói lúc này đã dịu đi nhưng vẫn mang theo sự lạnh lẽo khó cưỡng. "Cậu nói cậu dùng âm nhạc của tôi làm cảm hứng. Vậy nếu một ngày tôi không đàn nữa, cậu sẽ trở thành một họa sĩ mù màu sao?"

Tô Nhạc ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng cô độc của người thầy. "Em không biết... Nhưng tiếng đàn của thầy không bao giờ thực sự dừng lại. Ngay cả khi thầy đứng yên, em vẫn thấy màu sắc tỏa ra từ thầy."

Giang Triệt quay lại, một nụ cười kỳ lạ hiện lên trên môi. Anh tiến lại gần Tô Nhạc, khoảng cách gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương và mùi trà đắng trên người anh. Anh đưa bàn tay có vết sẹo lên, khẽ chạm vào gò má dính màu vẽ của cậu sinh viên.

"Cậu có biết mình đang chơi với lửa không?" Anh thì thầm. "Những người như tôi... sẽ không chỉ cho cậu cảm hứng. Chúng tôi sẽ hút cạn nó."

Tô Nhạc không lùi bước. Ánh mắt cậu chạm vào ánh mắt anh, trong trẻo và kiên định. "Nếu được tan chảy trong màu sắc của thầy, em không hối hận."

Ngón tay của Giang Triệt dừng lại trên môi Tô Nhạc. Một ý nghĩ đen tối nảy nở trong đầu anh. Anh không muốn cậu nhóc này lang thang ở hành lang nữa. Anh muốn cậu là người duy nhất chứng kiến sự sụp đổ của mình, và cũng là người duy nhất ghi lại nó bằng màu sắc.

"Từ ngày mai, sau giờ lên lớp, hãy đến văn phòng của tôi. Tôi sẽ đàn cho mình cậu nghe. Đổi lại..." Giang Triệt cúi sát vào tai cậu, hơi thở nóng hổi khiến Tô Nhạc rùng mình. "...mọi bức tranh cậu vẽ từ âm nhạc của tôi, không được phép để người thứ hai nhìn thấy. Chúng thuộc về tôi. Cậu hiểu chứ?"

Đó không phải là một lời đề nghị. Đó là một bản khế ước của sự chiếm hữu.

Tô Nhạc run rẩy gật đầu. Cậu biết mình vừa ký một bản hợp đồng với ác quỷ, nhưng trái tim cậu lại nhảy múa trong một giai điệu điên cuồng.

Ánh nắng chiều tắt hẳn trên phím dương cầm. Trong sảnh đường vắng lặng, chỉ còn lại hai cái bóng đan vào nhau, dài dằng dặc trên sàn đá lạnh lẽo. Một sự cộng hưởng đầy nguy hiểm đã bắt đầu, nơi mà âm nhạc không còn để lắng nghe, và hội họa không còn để trưng bày. Chúng trở thành sợi dây xích vô hình buộc chặt hai linh hồn khiếm khuyết lại với nhau.