MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 3: VỰC THẲM MANG VỊ ĐƯỜNG

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 3: VỰC THẲM MANG VỊ ĐƯỜNG

1,396 từ

Văn phòng của Giang Triệt ở tháp Tây là một nơi mà ánh sáng dường như luôn bị từ chối. Ngay cả khi mặt trời rực rỡ nhất, những tấm rèm nhung dày màu đỏ rượu chát vẫn rủ xuống, che khuất phần lớn khung cửa vòm, chỉ để lại một khe sáng nhỏ hẹp rạch ngang mặt sàn gỗ như một vết chém. Không gian nồng nặc mùi giấy cũ, mùi gỗ đàn hương héo hắt và một chút vị chát của trà đen.

Tô Nhạc đứng trước cánh cửa gỗ sồi nặng nề, hít một hơi thật sâu trước khi gõ cửa. Tiếng gõ vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng.

"Vào đi."

Giọng của Giang Triệt vọng ra, không có chút hơi ấm nào.

Tô Nhạc đẩy cửa bước vào. Cậu thấy Giang Triệt đang ngồi trên một chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, đôi chân dài vắt chéo, trên tay cầm một bản nhạc hoen ố. Anh không nhìn cậu, chỉ khẽ hất cằm về phía chiếc giá vẽ đã được chuẩn bị sẵn ở góc phòng — một góc mà nếu Tô Nhạc ngồi xuống, cậu sẽ hoàn toàn bị bao phủ bởi bóng của anh.

"Bắt đầu đi," Giang Triệt ra lệnh. "Tôi không có nhiều thời gian cho sự ngập ngừng."

Anh đứng dậy, chậm rãi bước tới bên cây đàn dương cầm nhỏ đặt trong góc tối nhất của căn phòng. Khác với cây đại dương cầm ở sảnh đường, cây đàn này trông già cỗi và có vẻ ngoài mỏi mệt hơn. Giang Triệt nhẹ nhàng đặt tay lên phím đàn, nhưng thay vì đánh một bản nhạc hoàn chỉnh, anh bắt đầu nhấn những nốt đơn lẻ, rời rạc và trầm đục.

Tùng. Tùng. Tùng.

Âm thanh nặng nề như tiếng búa gõ vào lồng ngực. Trong tâm trí Tô Nhạc, những mảng màu tím đen đặc quánh bắt đầu loang ra trên nền giấy trắng. Cậu cầm cọ, tay run rẩy. Mỗi nốt nhạc của Giang Triệt hôm nay đều mang theo một sự bạo liệt thầm lặng.

"Thầy... hôm nay tiếng đàn rất đau," Tô Nhạc khẽ nói, giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Giang Triệt dừng lại, xoay người nhìn cậu. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt anh sáng rực một cách kỳ lạ, giống như mắt của một loài thú săn mồi đang quan sát con mồi bị sập bẫy.

"Đau?" Anh lặp lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên. "Đó không phải là đau. Đó là sự trống rỗng. Cậu có vẽ được sự trống rỗng không, Tô Nhạc?"

Anh bước lại gần cậu. Tiếng bước chân trên sàn gỗ vang lên đều đặn, khiến nhịp tim của Tô Nhạc đập loạn xạ. Giang Triệt dừng lại ngay sau lưng cậu, cúi xuống, hơi thở mát lạnh phả vào vành tai cậu. Anh đưa bàn tay trái với vết sẹo dài cầm lấy bàn tay đang run rẩy của Tô Nhạc, ép cậu phải nhấn cọ thật mạnh xuống mặt giấy, tạo ra một vệt màu đen dài dứt khoát.

"Đừng sợ hãi bóng tối của tôi," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp mang theo một sự quyến rũ chết người. "Nếu cậu muốn vẽ tôi, cậu phải chìm xuống đáy vực cùng tôi."

Sự ngọt ngào bắt đầu nảy mầm từ chính sự u tối ấy. Giang Triệt không buông tay cậu ra. Anh dùng bàn tay thô ráp của mình, chậm rãi đan vào những ngón tay thon dài vương đầy màu vẽ của Tô Nhạc. Sự tiếp xúc da thịt này khiến Tô Nhạc rùng mình. Cậu cảm nhận được sự chai sần của những phím đàn trên tay anh, và cả sự rung động từ vết sẹo cũ.

"Tay thầy... lạnh quá," Tô Nhạc thốt lên, một sự xót xa không kìm nén được hiện rõ trong ánh mắt.

Giang Triệt khựng lại. Đã lâu lắm rồi, không ai dám nhận xét về cái lạnh của anh. Người ta chỉ thấy sự kiêu ngạo, sự khắt khe, hoặc sự tàn nhẫn của anh. Nhưng cậu nhóc này lại nhìn thấy sự lạnh lẽo — một biểu hiện của sự thiếu vắng hơi ấm sinh tồn.

Anh đột ngột xoay ghế của Tô Nhạc lại, buộc cậu phải đối mặt với mình. Trong khoảng cách gần gang tấc, Tô Nhạc nhìn thấy những tia máu li ti trong mắt anh, thấy cả nỗi cô đơn sâu thẳm đang gào thét sau lớp mặt nạ bình thản.

Giang Triệt đưa tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi một vệt màu xanh còn sót lại trên má Tô Nhạc. Cử chỉ ấy dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là sự yêu thương, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự chiếm hữu cực đoan.

"Màu sắc của cậu rất đẹp," Giang Triệt nói, giọng anh khàn đặc. "Đẹp đến mức tôi muốn bóp nát nó, để nó chỉ chảy ra trên phím đàn của tôi mà thôi."

Anh áp sát mặt mình vào cổ Tô Nhạc, hít hà mùi hương của màu vẽ và mùi nắng non tỏa ra từ cơ thể cậu. Đó là mùi vị của sự sống mà anh đã đánh mất từ lâu. Anh cắn nhẹ vào phần da thịt nhạy cảm ở cổ cậu, không đủ để chảy máu, nhưng đủ để để lại một dấu vết mờ nhạt — một lời đánh dấu lãnh thổ thầm lặng.

Tô Nhạc thở gấp, đôi mắt nhắm nghiền. Cậu cảm thấy mình như một con bướm bị ghim vào bảng mẫu của một kẻ sưu tầm lập dị. Đau đớn, lo sợ, nhưng lại mang theo một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Cậu khao khát sự chú ý này của anh, ngay cả khi nó mang màu sắc của sự hủy hoại.

"Giáo sư..." cậu rên rỉ.

"Gọi tên tôi," Giang Triệt ra lệnh, tay anh siết chặt eo cậu hơn.

"Giang... Giang Triệt."

Tiếng gọi ấy khiến Giang Triệt run lên. Anh đẩy cậu ra một chút, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy hơi nước của Tô Nhạc. Anh chợt nhận ra mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Anh muốn chiếm đoạt ánh sáng của cậu để sưởi ấm tâm hồn mục nát của mình, nhưng anh cũng sợ rằng sự tối tăm của mình sẽ làm vấy bẩn sự thuần khiết ấy.

Anh quay trở lại bên cây đàn, bắt đầu chơi một bản nhạc khác. Lần này, âm thanh không còn gãy vụn. Nó mượt mà, ngọt ngào như mật ong, nhưng là loại mật ong được làm từ hoa độc. Giai điệu len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, quấn quýt lấy Tô Nhạc, vỗ về nỗi sợ hãi của cậu.

Tô Nhạc cầm cọ lên, lần này cậu không vẽ những hình khối trừu tượng nữa. Trong cơn mộng du của cảm xúc, cậu bắt đầu phác họa những đường nét đầu tiên của một khuôn mặt — một khuôn mặt mang vẻ đẹp của một thiên thần sa ngã, với đôi mắt buồn bã và đôi môi đang thầm gọi tên mình.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Giang Triệt vừa đàn vừa quan sát cậu sinh viên của mình qua tấm gương phản chiếu trên nắp đàn. Anh thấy đôi môi Tô Nhạc khẽ mấp máy theo nhịp đàn, thấy những vệt màu rực rỡ dần hình thành dưới tay cậu.

Một sự bình yên giả tạo bao trùm lấy văn phòng tháp Tây. Ở đây, ngoài kia là thế giới với những quy tắc và chuẩn mực, còn ở đây chỉ có hai kẻ điên cuồng đang dựa vào nhau để tồn tại. Một kẻ dùng âm thanh để che giấu nỗi đau, một kẻ dùng màu sắc để xoa dịu nó.

Nhưng trong bóng tối, nơi ánh mắt Tô Nhạc không nhìn thấy, bàn tay trái của Giang Triệt lại bắt đầu co giật dữ dội. Anh nghiến răng, cố sức nhấn phím đàn thật mạnh để át đi sự bất lực của chính mình. Sự ngọt ngào này, sự hiện diện của Tô Nhạc này, đối với anh vừa là liều thuốc tê, vừa là một nhát dao đang chậm rãi cứa vào vết thương chưa bao giờ lành hẳn.

"Vẽ đi, Tô Nhạc," Giang Triệt thầm nghĩ, ánh mắt anh tối sầm lại đầy cực đoan. "Hãy vẽ cho đến khi cậu không còn thấy gì khác ngoài tôi."