1,372 từ
Thánh Aria bước vào những ngày chớm đông, sương mù không còn loãng nữa mà đặc quánh như sữa, bám chặt lấy những khung cửa sổ đá vôi. Trong văn phòng tháp Tây, lò sưởi cũ kỹ bằng đồng rít lên những tiếng lách tách khô khốc, tỏa ra hơi nóng nhuốm mùi tro bụi.
Giang Triệt hôm nay có một cuộc họp khẩn với Ban giám hiệu về kỳ thi học kỳ sắp tới. Anh rời khỏi phòng, để lại Tô Nhạc một mình với lời dặn dò lạnh lùng: "Cậu có thể ở lại đây vẽ, nhưng đừng chạm vào bất cứ thứ gì không thuộc về mình."
Nhưng sự tò mò của một người nghệ sĩ luôn là một loại bản năng không thể thuần hóa. Khi tiếng bước chân của Giang Triệt xa dần, biến mất hẳn nơi cầu thang xoắn ốc, không gian chỉ còn lại tiếng tích tắc chậm chạp của chiếc đồng hồ quả lắc. Tô Nhạc đặt cọ xuống, hơi thở cậu vẫn còn vương vấn mùi gỗ đàn hương từ chiếc áo len anh vắt trên thành ghế.
Cậu đứng dậy, chậm rãi bước quanh căn phòng. Ánh sáng mù mịt của buổi chiều đông hắt qua khe rèm, soi rõ những hạt bụi lơ lửng trong không trung. Ánh mắt cậu dừng lại ở kệ sách gỗ sồi cao ngất, nơi chứa đựng hàng trăm bản nhạc chép tay cũ kỹ. Ở ngăn dưới cùng, có một cuốn sách bọc da nâu đã sờn rách, không ghi tên tác giả, nằm hơi lệch ra ngoài.
Tô Nhạc ngập ngừng, lời cảnh báo của Giang Triệt vang vọng trong đầu, nhưng đôi tay cậu đã vô thức chạm vào gáy sách. Khi cậu kéo nó ra, một xấp giấy báo đã ngả vàng từ bên trong rơi xuống sàn.
Đó là những mẩu tin cắt từ báo của mười năm trước.
“Thiên tài dương cầm Giang Triệt và vụ tai nạn thảm khốc tại chân cầu treo Nord…” “Bàn tay trái bị hủy hoại – Dấu chấm hết cho một huyền thoại trẻ?”
Tô Nhạc quỳ xuống sàn gỗ lạnh lẽo, những ngón tay run rẩy chạm vào tấm ảnh đen trắng mờ nhòe trên mặt báo. Trong ảnh, một Giang Triệt ở tuổi đôi mươi, gương mặt tràn đầy kiêu hãnh và sự rực rỡ, đang được khiêng trên cáng cứu thương, đôi bàn tay đẫm máu được băng bó vội vã.
Trong tâm trí Tô Nhạc, tiếng đàn của anh bỗng chốc hóa thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng. Cậu cuối cùng đã hiểu tại sao nốt nhạc thứ bảy của anh luôn gãy vụn. Không phải vì anh quên nhạc lý, mà vì linh hồn anh đã bị kẹt lại ở nốt nhạc đó vào cái đêm định mệnh ấy.
“Cậu đang làm gì đó?”
Một giọng nói lạ vang lên phía cửa.
Tô Nhạc giật bắn người, vội vàng thu dọn đống giấy tờ vào lại cuốn sách. Đứng ở cửa là một chàng trai trẻ với mái tóc vàng nhạt và đôi mắt sắc sảo, trên tay cầm một xấp tài liệu. Đó là Hạ Vũ, sinh viên xuất sắc nhất khoa Piano năm nay, người duy nhất được đồn đại là có thể thay thế vị trí của Giang Triệt trong tương lai.
“Tôi đến nộp bản thảo cho giáo sư Giang,” Hạ Vũ bước vào phòng với vẻ tự nhiên đến mức khó chịu. Hắn nhìn Tô Nhạc bằng ánh mắt dò xét, rồi dừng lại ở giá vẽ của cậu. “Cậu là sinh viên khoa Hội họa đó sao? Tôi có nghe nói giáo sư đang giữ một ‘con chim sơn ca’ trong tháp Tây, không ngờ lại là thật.”
Tô Nhạc đứng dậy, cố giữ bình tĩnh. “Tôi chỉ là phụ tá của giáo sư.”
Hạ Vũ bật cười, tiếng cười mang theo sự mỉa mai. Hắn tiến lại gần giá vẽ, định đưa tay lật tấm toan đang được che phủ. “Để tôi xem thử, giáo sư Giang lại giấu giếm thứ tuyệt tác gì mà ngay cả tôi cũng không được phép nhìn.”
“Đừng chạm vào!”
Một giọng nói như sấm sét nổ vang từ phía cửa sổ. Giang Triệt đã đứng đó từ lúc nào, gương mặt anh tái nhợt vì giận dữ, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra một luồng áp lực khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.
Anh bước tới, gạt tay Hạ Vũ ra một cách thô bạo. Sự điềm tĩnh thường ngày của Giang Triệt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hung bạo đầy bản năng. Anh đứng chắn trước mặt Tô Nhạc, như một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ của mình.
“Ra ngoài,” Giang Triệt gằn giọng qua kẽ răng.
“Giáo sư, em chỉ muốn…”
“TÔI NÓI RA NGOÀI!”
Giang Triệt quát lớn, bàn tay trái của anh cuộn chặt lại, vết sẹo trên mu bàn tay đỏ rực lên. Hạ Vũ tái mặt, không dám nói thêm lời nào, vội vàng đặt xấp tài liệu xuống bàn rồi nhanh chóng rời đi.
Căn phòng rơi vào sự im lặng đáng sợ. Tô Nhạc đứng phía sau lưng Giang Triệt, cậu có thể thấy bờ vai anh đang run lên bần bật. Cậu run rẩy đưa tay định chạm vào vai anh, nhưng Giang Triệt đột ngột quay lại, túm lấy hai cổ tay cậu, nhấn mạnh cậu vào kệ sách phía sau.
“Tôi đã bảo cậu đừng chạm vào thứ gì, đúng không?” Ánh mắt anh tràn đầy sự hỗn loạn, vừa đau đớn vừa phẫn nộ. “Cậu đã thấy những mẩu báo đó chưa?”
Tô Nhạc không thể nói nên lời, chỉ biết nhìn anh với đôi mắt ngập nước. Sự sợ hãi quyện lẫn với lòng thương xót tột cùng.
Giang Triệt nhìn thấy sự thương hại trong mắt cậu, và điều đó khiến anh phát điên. Anh không cần sự thương hại, anh cần sự sùng bái, cần sự chiếm hữu tuyệt đối. Anh cúi xuống, hôn lên môi Tô Nhạc một cách cuồng nhiệt và thô bạo. Đó không phải là một nụ hôn của tình yêu, mà là một sự trừng phạt, một cách để anh lấp đầy khoảng trống kinh tởm trong lòng mình.
Vị trà đắng và mùi thuốc lá nhạt nhòa từ môi anh tràn vào khoang miệng Tô Nhạc. Cậu rên rỉ, bàn tay bị siết chặt đến đau đớn, nhưng cậu không đẩy anh ra. Trong sự u tối này, cậu cảm nhận được một chút ngọt ngào tan nát — đó là sự cầu cứu của một linh hồn đang chết chìm.
Giang Triệt dừng lại, trán tựa vào trán Tô Nhạc, hơi thở dồn dập. Anh buông cổ tay cậu ra, nhưng lại chuyển sang ôm chặt lấy eo cậu, như thể sợ rằng nếu buông ra, cậu sẽ biến mất vào làn sương ngoài kia.
“Đừng nhìn bất cứ ai như cách cậu nhìn tôi,” Giang Triệt thì thầm, giọng anh nghẹn lại. “Đừng để hắn chạm vào tranh của cậu. Đừng để bất kỳ ai thấy được nốt nhạc thứ bảy của tôi qua nét vẽ của cậu. Chỉ tôi thôi… hiểu không?”
Tô Nhạc đưa đôi tay vương đầy màu vẽ ôm lấy khuôn mặt gầy gò của anh, nhẹ nhàng lau đi một giọt mồ hôi lạnh trên thái dương người thầy.
“Em là của thầy,” Tô Nhạc thì thầm, giọng nói mang theo một sự cam chịu đầy tự nguyện. “Cả màu sắc và linh hồn em, đều thuộc về tiếng đàn của thầy.”
Giang Triệt nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi rơi xuống, thấm vào vệt màu vẽ trên má Tô Nhạc. Sự ngọt ngào này quá đỗi nặng nề, nó mang vị của máu và nước mắt, nhưng đối với hai kẻ cô độc này, đó là thứ duy nhất giúp họ cảm thấy mình vẫn còn tồn tại.
Đêm đó, trong văn phòng tối tăm, Giang Triệt lần đầu tiên chơi hết bản nhạc mà không dừng lại ở nốt thứ bảy. Dù âm thanh vẫn gãy vụn, nhưng dưới ánh nến lập lòe, Tô Nhạc đã vẽ lên một bức tranh với sắc vàng rực rỡ nhất mà cậu từng tạo ra — màu của nắng trong tim một kẻ điên.