1,805 từ
Mùa đông thực sự đã chạm ngõ Học viện Thánh Aria bằng một trận tuyết đầu mùa mỏng mảnh. Những bông tuyết li ti như những hạt bụi kim cương, lững thững rơi xuống từ bầu trời màu chì, đậu trên những gờ đá của tháp Tây rồi tan chảy thành những vệt nước dài như nước mắt. Không gian bên ngoài lạnh buốt, nhưng bên trong văn phòng của Giang Triệt, không khí lại đặc quánh sự ám muội và hơi nóng từ lò sưởi cũ.
Hôm nay, Giang Triệt không ngồi trên ghế bành. Anh đứng bên cạnh cây dương cầm, đôi mắt thâm quầng vì những đêm mất ngủ, lặng lẽ quan sát Tô Nhạc đang dọn dẹp giá vẽ. Sau nụ hôn cuồng bạo và đau đớn của ngày hôm trước, một sợi dây vô hình đã được thắt chặt giữa họ — không còn là sự ngưỡng mộ thuần túy, mà là một sự ràng buộc mang màu sắc của sự chiếm hữu và tội lỗi.
"Lại đây," Giang Triệt lên tiếng. Giọng anh khàn hơn mọi ngày, như thể những nốt nhạc trầm đã mắc kẹt lại nơi cổ họng.
Tô Nhạc buông khay màu, chậm rãi bước lại gần. Mỗi bước chân của cậu trên sàn gỗ dường như đều phát ra tiếng vang lớn trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng. Cậu đứng trước mặt anh, nhỏ bé và phục tùng.
"Thầy cần em làm gì?"
Giang Triệt không trả lời ngay. Anh nhìn đôi bàn tay của Tô Nhạc — những ngón tay luôn vương chút sắc màu, mềm mại và tràn đầy sinh khí. Anh đột ngột nắm lấy tay cậu, dẫn cậu ngồi xuống chiếc ghế dài trước phím đàn. Anh ngồi xuống ngay phía sau, lồng ngực anh áp sát vào lưng cậu, hơi ấm từ cơ thể anh bao bọc lấy Tô Nhạc như một cái kén.
"Cậu vẽ âm nhạc của tôi bằng mắt," Giang Triệt thì thầm, hơi thở anh phả vào gáy cậu khiến Tô Nhạc rùng mình. "Nhưng cậu đã bao giờ chạm vào nó chưa? Chạm vào sự rung động của những sợi dây cung dưới lớp gỗ này?"
Tô Nhạc lắc đầu, tim cậu đập mạnh đến mức cậu sợ anh sẽ nghe thấy. "Em... em không biết chơi đàn."
"Tôi không bảo cậu chơi," Giang Triệt nắm lấy bàn tay phải của Tô Nhạc, nhẹ nhàng đặt nó lên hàng phím trắng muốt. "Tôi muốn cậu cảm nhận nó. Cảm nhận cách âm thanh được sinh ra từ sự va chạm."
Giang Triệt đặt bàn tay trái đầy sẹo của mình phủ lên mu bàn tay Tô Nhạc. Anh nhấn xuống. Một nốt Đô trầm vang lên, rung động từ phím đàn truyền qua ngón tay Tô Nhạc, chạy dọc theo cánh tay rồi thấm vào tận xương tủy.
"Cậu thấy màu gì?" Giang Triệt hỏi, môi anh chạm nhẹ vào vành tai cậu.
Tô Nhạc nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, một làn sóng màu nâu đất nồng đậm hiện lên, loang lổ như mặt đất sau cơn mưa. "Màu của đất... trầm mặc và nặng nề."
Giang Triệt khẽ cười, một tiếng cười rất mỏng. Anh tiếp tục điều khiển tay cậu, lướt trên những phím đàn cao hơn. Những âm thanh lanh lảnh như tiếng chuông bạc vang lên.
"Còn giờ?"
"Màu trắng của tuyết... nhưng là tuyết đang tan dưới nắng," Tô Nhạc run rẩy đáp. Cậu cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ. Khi tay Giang Triệt bao bọc lấy tay cậu, những rung động của âm nhạc dường như trở nên sống động hơn, chân thực hơn cả những sắc màu trên mặt giấy.
Giang Triệt bắt đầu tăng tốc. Anh không đàn một bản nhạc cụ thể nào, chỉ là những quãng âm nhảy vọt, những hợp âm phức tạp và u uất. Bàn tay anh áp chặt tay cậu, ép cậu phải cùng anh thực hiện những cú nhấn mạnh bạo liệt. Tô Nhạc cảm thấy đau — một cơn đau âm ỉ nơi khớp ngón tay, nhưng đồng thời là một khoái cảm run rẩy khi được hòa làm một với nhịp điệu của anh.
Bất chợt, Giang Triệt dừng lại ở một hợp âm treo lơ lửng, không phân giải. Anh xoay người Tô Nhạc lại trên chiếc ghế hẹp, khiến cậu phải đối diện với mình. Khoảng cách quá gần làm cho không khí giữa hai người trở nên loãng đi.
"Hạ Vũ nói đúng một chuyện," Giang Triệt nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt sũng nước của Tô Nhạc. "Tôi đang giữ một con chim sơn ca. Và tôi ghét việc có kẻ muốn nghe tiếng hót của nó."
Bàn tay anh di chuyển từ phím đàn lên cổ Tô Nhạc, ngón cái vuốt nhẹ lên vết cắn mờ nhạt mà anh đã để lại hôm trước. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một người thầy, mà là của một kẻ đang cận kề cơn suy sụp, bám víu lấy một cọng rơm cuối cùng.
"Cậu có sợ tôi không?"
Tô Nhạc nhìn vào vết sẹo trên mu bàn tay anh — dấu vết của thiên tài bị ruồng bỏ. Cậu không sợ anh, cậu chỉ sợ mình không đủ rộng lớn để chứa đựng hết nỗi đau của anh. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào những ngón tay gầy guộc của Giang Triệt.
"Em không sợ thầy. Em sợ thầy biến mất trong bản nhạc của chính mình."
Giang Triệt khựng lại, ánh mắt anh dao động. Lời nói của cậu sinh viên nhỏ bé như một mũi kim đâm xuyên qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của anh. Anh cúi xuống, tựa đầu vào vai cậu, để mặc cho sự mệt mỏi bao trùm. Ở vị trí này, anh không còn là vị giảng viên ác ma của Thánh Aria, mà chỉ là một kẻ tàn phế đang tìm kiếm một sự cứu rỗi không tưởng.
Trong khi đó, ở tầng dưới của tháp Tây, trong thư viện vắng lặng của khoa Nhạc, Hạ Vũ đang ngồi bên một chồng tài liệu cũ. Ánh mắt hắn lóe lên sự đố kỵ không che giấu. Hắn đã theo dõi Giang Triệt từ lâu, ngưỡng mộ tài năng của anh nhưng cũng căm ghét sự kiêu ngạo đó. Việc Giang Triệt dành sự quan tâm đặc biệt cho một cậu sinh viên khoa Hội họa là một sự sỉ nhục đối với những kẻ khao khát vị trí "phụ tá" của anh như hắn.
Hắn lật mở một cuốn sổ ghi chép nội quy của học viện. Mục 4, điều 12: Giảng viên không được có quan hệ cá nhân thân mật quá mức với sinh viên, đặc biệt là trong các giờ học riêng tại văn phòng tháp.
Hạ Vũ lấy điện thoại ra, lướt xem những tấm ảnh hắn lén chụp được ban chiều — bóng dáng hai người in trên rèm nhung của tháp Tây, quấn quýt và mờ ảo. Hắn nhếch môi. Một thiên tài dương cầm đã gãy tay thì không còn giá trị, nhưng một thiên tài dương cầm mang vết nhơ đạo đức thì sẽ bị nghiền nát vĩnh viễn dưới chân tháp Thánh Aria.
Quay lại trong căn phòng tối, Giang Triệt vẫn không buông Tô Nhạc ra. Anh bắt đầu dạy cậu cách "nghe" bằng xúc giác thật thụ. Anh cầm lấy bàn tay cậu, đặt lên lồng ngực mình, ngay vị trí trái tim đang đập.
"Âm nhạc bắt đầu từ đây," anh thì thầm. "Nhịp đập của tim là nốt nhạc đầu tiên. Cậu có nghe thấy màu sắc của nó không?"
Tô Nhạc cảm nhận được nhịp đập của anh — nhanh, mạnh và có chút hỗn loạn. Trong đầu cậu, một màu đỏ rực rỡ như hoàng hôn phủ xuống mặt biển hiện lên. Không phải màu đỏ của máu, mà là màu của sự sống đang bùng cháy trong tuyệt vọng.
"Nó... nó rất ấm," Tô Nhạc nghẹn ngào.
Cậu bất giác rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ như lông hồng lên vết sẹo trên tay Giang Triệt. Đó là hành động dũng cảm nhất mà cậu từng làm. Giang Triệt sững người, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Anh nhìn cậu, đôi mắt tối sầm lại, chứa đựng một sự khao khát mãnh liệt.
Anh đẩy Tô Nhạc nằm ngả ra mặt gỗ của cây đàn dương cầm. Tiếng phím đàn bị đè lên vang lên những âm thanh hỗn tạp, chói tai nhưng đầy kích thích. Giang Triệt cúi xuống, nụ hôn lần này không còn thô bạo mà mang một sự nâng niu đầy đau đớn. Anh hôn lên mắt cậu, lên chóp mũi vương màu vẽ, rồi dừng lại trên môi.
Sự ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, hòa quyện với vị đắng của trà đen và vị mặn của những giọt nước mắt không rõ của ai. Giữa không gian u tối của văn phòng, giữa tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ, có hai linh hồn đang cố gắng vá víu lấy nhau bằng những rung động nguyên thủy nhất.
Giang Triệt luồn tay vào dưới lớp áo mỏng của Tô Nhạc, làn da cậu mịn màng và ấm áp như một tờ giấy trắng mới tinh đang chờ anh đặt bút. Anh muốn chiếm hữu cậu, muốn biến cậu thành một phần của bản nhạc không bao giờ kết thúc.
"Tô Nhạc... đừng bao giờ rời xa tháp Tây này," anh thì thầm vào môi cậu, hơi thở gấp gáp. "Nếu cậu đi, thế giới của tôi sẽ không còn màu sắc nữa."
Tô Nhạc ôm chặt lấy cổ anh, để mặc cho những nốt đàn gãy vụn dưới lưng mình tạo thành một giai điệu kỳ quái. "Em sẽ ở đây... cho đến khi thầy không cần em nữa."
Nhưng cả hai đều không biết rằng, bên ngoài cánh cửa gỗ sồi kia, bóng tối của sự đố kỵ và những quy tắc khắc nghiệt đang âm thầm vây hãm. Sự ngọt ngào này giống như một bông hoa nở rộ trong một căn phòng thiếu dưỡng khí, càng rực rỡ bao nhiêu thì cái kết lại càng định sẵn sự tàn héo bấy nhiêu.
Khi nến tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng từ lò sưởi hắt lên hai bóng người đang nương tựa vào nhau bên cây đàn dương cầm già cỗi. Giang Triệt khẽ vuốt tóc Tô Nhạc, trong lòng anh trỗi dậy một sự bình yên chưa từng có, nhưng đi kèm với đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh nhận ra mình đã không còn là kẻ làm chủ cuộc chơi này nữa. Anh đã giao trái tim tàn tật của mình vào tay một cậu nhóc, và đó là canh bạc lớn nhất cuộc đời anh.