2,264 từ
Sáng hôm đó, tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh lại trở nên sắc lẹm và khô khốc hơn. Bầu trời trên cao học viện Thánh Aria không còn màu xám chì mà chuyển sang một sắc xanh nhợt nhạt, lạnh lẽo như đôi mắt của một người đã cạn kiệt niềm tin. Những hàng cây bạch dương bao quanh tháp Tây đứng trơ trụi, cành lá phủ một lớp băng mỏng lấp lánh, trông giống như những bộ xương khô đang vươn tay níu kéo chút hơi ấm cuối cùng của mùa đông.
Tô Nhạc thức dậy với một cảm giác bồn chồn lạ thường. Cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi vẫn còn vương chút mùi gỗ đàn hương từ cơ thể Giang Triệt đêm qua. Những rung động từ phím đàn và hơi ấm từ lồng ngực anh dường như vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản cậu. Đối với Tô Nhạc, thế giới hiện tại đã bị chia làm hai nửa: một nửa là thực tại ồn ào của học viện, và một nửa là không gian đặc quánh tình mị trong văn phòng tháp Tây – nơi cậu được phép chạm vào linh hồn gãy nát của một thiên tài.
Cậu bước đi trên hành lang đá vôi, tiếng giày vải giẫm lên lớp tuyết mỏng phát ra những tiếng lạo xạo đơn độc. Hôm nay là ngày nghỉ lễ của học viện, không gian vắng lặng đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập và tiếng gió rít qua những ô cửa tò vò. Tô Nhạc đã chuẩn bị một tuýp màu xanh coban mới, loại màu mà cậu nghĩ rằng có thể mô tả chính xác nhất nốt trầm mà Giang Triệt đã nhấn cho cậu nghe vào tối hôm qua. Cậu muốn dành cả ngày hôm nay để vẽ cho anh, chỉ riêng anh mà thôi.
Nhưng khi bước tới chân cầu thang xoắn ốc dẫn lên văn phòng của Giang Triệt, cậu khựng lại.
Cánh cửa gỗ sồi vốn luôn đóng kín, giờ đây lại hé mở một cách hờ hững. Một điềm báo không lành sượt qua tâm trí Tô Nhạc. Cậu chậm rãi bước lên, mỗi bậc thang dường như dài hơn bình thường. Khi đôi mắt cậu chạm vào không gian bên trong, tim cậu như rơi tõm vào một hầm băng.
Văn phòng không có Giang Triệt.
Thay vào đó, ánh sáng mặt trời lạnh lẽo chiếu rọi một cách tàn nhẫn vào đống đổ nát bên trong. Những bản nhạc chép tay vốn được sắp xếp ngăn nắp nay nằm vương vãi trên sàn, một vài tờ bị giẫm đạp đến rách nát. Giá vẽ của cậu bị xô lệch, tấm toan mà cậu đang vẽ dở dang bị lật úp xuống đất.
Giữa căn phòng, hai người đàn ông trung niên trong bộ vest đen sẫm – đại diện của Hội đồng kỷ luật học viện – đang đứng lật giở những cuốn sổ ghi chép của Giang Triệt. Đứng bên cạnh họ là Hạ Vũ. Hắn không nhìn Tô Nhạc, đôi mắt hắn dán chặt vào những phím đàn dương cầm với một vẻ đắc thắng thâm hiểm.
"Cậu là Tô Nhạc?" Một người đàn ông lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng lá rụng.
Tô Nhạc đứng sững lại, bàn tay siết chặt quai túi đeo màu. "Vâng... cho hỏi giáo sư Giang đâu rồi ạ?"
Người đàn ông không trả lời ngay. Ông ta chậm rãi tiến lại gần, đặt lên mặt bàn gỗ một xấp ảnh. Đó là những tấm ảnh được chụp từ xa, mờ nhòe vì sương mù và ánh sáng yếu, nhưng đủ để nhìn rõ bóng dáng của Giang Triệt đang áp sát Tô Nhạc bên cửa sổ, và cả khoảnh khắc anh cúi xuống hôn lên tay cậu sinh viên nhỏ bé.
"Giáo sư Giang đã bị đình chỉ công tác ngay lập tức để phục vụ điều tra về hành vi vi phạm đạo đức giảng viên," người đàn ông nói, từng chữ như một nhát dao khứa vào lòng Tô Nhạc. "Còn cậu, với tư cách là người bị hại – hoặc đồng phạm – cậu có trách nhiệm phải giải trình về mối quan hệ không bình thường này."
Người bị hại? Đồng phạm?
Những từ ngữ ấy vang lên trong đầu Tô Nhạc một cách mỉa mai. Họ dùng những chuẩn mực đạo đức khô cứng để định nghĩa một thứ tình cảm vốn dĩ đã vượt xa những định nghĩa thông thường. Trong mắt họ, Giang Triệt là một kẻ săn mồi đồi bại, còn cậu là một quân cờ đáng thương hoặc một kẻ phản trắc. Họ không thấy được màu sắc của nỗi đau, họ không nghe thấy những nốt nhạc cứu rỗi đã vang lên trong căn phòng này.
"Thầy ấy không làm gì sai cả," Tô Nhạc nghe thấy giọng mình run rẩy nhưng kiên định. "Chính em là người đã xin được ở lại đây. Là em tự nguyện."
Hạ Vũ bấy giờ mới quay sang, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. "Tự nguyện sao? Tô Nhạc, cậu còn quá trẻ để hiểu rằng một kẻ tàn phế về tâm hồn như Giang Triệt có thể thao túng cậu đến mức nào. Hắn ta chỉ dùng cậu như một liều thuốc tê để quên đi bàn tay hỏng của hắn mà thôi. Cậu nghĩ đó là tình yêu sao?"
Tô Nhạc nhìn thẳng vào mắt Hạ Vũ. Trong khoảnh khắc đó, cậu không còn thấy sợ hãi nữa. Cậu nhận ra rằng những kẻ như Hạ Vũ, dù có đôi bàn tay lành lặn và kỹ thuật điêu luyện đến đâu, cũng sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu được vẻ đẹp của một bản nhạc gãy vụn. Họ chỉ sống trong sự hoàn hảo giả tạo, còn Giang Triệt sống trong sự thật đau đớn.
"Cậu không hiểu," Tô Nhạc nói nhẹ tênh. "Cậu chưa bao giờ thực sự nghe thầy ấy đàn."
"Đủ rồi!" Người đại diện Hội đồng đập tay xuống bàn. "Cậu Tô, hãy nhớ kỹ, nếu cậu đứng ra bảo vệ hắn, cậu sẽ bị trục xuất khỏi Thánh Aria cùng với hắn. Danh tiếng, tương lai, và cả cơ hội trở thành họa sĩ của cậu sẽ chấm hết tại đây. Nhưng nếu cậu hợp tác, chúng tôi có thể xem xét rằng cậu bị cưỡng ép."
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng. Tô Nhạc nhìn về phía cây đàn dương cầm. Nắng chiếu lên lớp gỗ đen bóng, phản chiếu vết sẹo tinh thần của người đàn ông ấy. Cậu nhớ lại lời của Giang Triệt: "Nếu cậu đi, thế giới của tôi sẽ không còn màu sắc nữa."
Cậu biết, Giang Triệt là một người kiêu ngạo. Anh thà để mình bị nghiền nát còn hơn là nhìn thấy Tô Nhạc bị kéo xuống vực thẳm cùng mình. Có lẽ đó là lý do anh không có mặt ở đây lúc này. Anh đã chọn cách biến mất để bảo vệ cậu, hoặc để tự chịu đựng sự trừng phạt một mình.
"Em không có gì để giải trình thêm," Tô Nhạc cúi người nhặt lấy tấm toan của mình lên. Cậu lấy một chiếc khăn, cẩn thận lau đi lớp bụi bẩn trên mặt tranh. "Thầy ấy không cưỡng ép em. Thầy ấy đã cho em thấy thứ mà cả học viện này không ai cho em thấy được."
Cậu quay lưng bước ra khỏi văn phòng tháp Tây, bỏ lại sau lưng những ánh nhìn kỳ thị và những lời đe dọa. Bước xuống cầu thang xoắn ốc, mỗi bước chân của Tô Nhạc đều cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết. Cậu không biết Giang Triệt đang ở đâu, anh có đang ổn không, hay anh đang ngồi một mình trong bóng tối của căn biệt thự giảng viên, chờ đợi án tử hình cho sự nghiệp của mình.
Tô Nhạc chạy về phía khu vườn sau học viện, nơi những bụi hoa hồng dại chỉ còn trơ cành lá sắc nhọn. Cậu quỳ xuống lớp tuyết, hơi thở dồn dập. Nước mắt bắt đầu rơi, nóng hổi và mặn đắng. Cậu không khóc vì sợ hãi cho tương lai của mình, cậu khóc vì sự bất lực. Cậu muốn vẽ cho anh một bầu trời rực rỡ, nhưng giờ đây tất cả những gì cậu có thể thấy chỉ là một màu xám xịt của sự biệt ly.
Bất chợt, từ phía tòa nhà dành cho giảng viên xa xa, một tiếng đàn dương cầm vút lên.
Âm thanh rất nhỏ, lọt thỏm giữa tiếng gió mùa đông, nhưng Tô Nhạc nhận ra nó ngay lập tức. Đó không phải là bản Sonata ánh trăng u sầu, cũng không phải là những đoạn ngẫu hứng bạo liệt. Đó là một giai điệu dịu dàng, vụng về và đứt quãng – một bản nhạc dành cho trẻ con bắt đầu học đàn.
Trong đầu Tô Nhạc, một màu nắng ấm áp, rực rỡ và thuần khiết nhất bắt đầu hiện lên. Một màu vàng nắng không chút tì vết, giống như màu nắng trên cánh đồng hoa hướng dương mà cậu từng mơ thấy.
Giang Triệt đang đàn cho cậu nghe. Anh đang dùng những nốt nhạc cuối cùng của danh dự để nói với cậu rằng: Mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Tô Nhạc đứng dậy, lau nước mắt trên mặt. Cậu không thể cứ ngồi đây mà khóc. Nếu thế giới của Giang Triệt sắp sụp đổ, cậu sẽ là người đứng đó để đỡ lấy những mảnh vỡ. Cậu chạy về phía tiếng đàn, đôi bàn tay vương đầy màu xanh coban siết chặt tấm toan trước ngực.
Giang Triệt ngồi trong căn phòng khách trống trải của mình. Ánh sáng từ lò sưởi hắt lên vết sẹo trên tay anh, đỏ rực như một dấu ấn tội lỗi. Anh vừa nhận được quyết định đình chỉ công tác từ hiệu trưởng. Anh không ngạc nhiên, cũng không bào chữa. Anh chỉ yêu cầu được ở lại căn phòng này cho đến khi kết thúc kỳ điều tra.
Anh biết Hạ Vũ là kẻ đứng sau chuyện này, nhưng anh không hận hắn. Anh chỉ hận bản thân mình đã quá tham lam. Anh đã muốn giữ lấy ánh sáng của Tô Nhạc cho riêng mình, và giờ đây, anh đang làm ánh sáng đó bị vấy bẩn.
Tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập và vội vã.
Giang Triệt không đứng dậy. "Cửa không khóa."
Cánh cửa bật mở, mang theo một luồng khí lạnh và hơi thở của tuyết. Tô Nhạc đứng đó, quần áo xộc xệch, khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh và vì khóc. Trên tay cậu là bức tranh vẽ dở ban sáng – giờ đây đã được phủ lên một lớp màu mới: màu nắng rực rỡ nhất.
Giang Triệt nhìn cậu, đôi mắt anh chứa đựng một nỗi đau thương tột cùng. "Sao cậu lại đến đây? Cậu nên ở lại đó và nói rằng tôi là kẻ có lỗi. Như vậy cậu mới có thể ở lại học viện."
Tô Nhạc bước tới, đặt bức tranh xuống trước mặt anh. Cậu quỳ xuống giữa hai chân anh, vòng tay ôm lấy eo người thầy, áp mặt vào lồng ngực anh.
"Em không cần học viện," Tô Nhạc thì thầm, giọng cậu nghẹn lại nhưng rõ ràng. "Học viện không có tiếng đàn của thầy. Ở đó chỉ có những người thợ đánh đàn khô khan. Em chỉ cần thầy thôi."
Giang Triệt run rẩy đưa bàn tay trái lên, vuốt ve mái tóc của Tô Nhạc. "Cậu ngốc quá... Cậu sẽ mất tất cả."
"Em đã tìm thấy tất cả rồi," Tô Nhạc ngước lên nhìn anh, đôi mắt sáng rực như những vì sao giữa đêm đông. "Thầy nhìn xem, em đã vẽ được màu nắng trên tiếng đàn của thầy rồi."
Giang Triệt nhìn xuống bức tranh. Giữa những mảng màu u tối và gãy vụn của quá khứ, Tô Nhạc đã vẽ thêm những vệt màu vàng rực rỡ, bao phủ lấy hình bóng người đàn ông đang ngồi bên đàn. Đó không phải là màu nắng của thực tại, mà là màu nắng của niềm hy vọng – thứ mà Giang Triệt tưởng rằng mình đã đánh mất mãi mãi vào cái đêm tai nạn mười năm trước.
Anh cúi xuống, ôm lấy Tô Nhạc thật chặt, như thể muốn khảm cậu vào da thịt mình. Trong căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng trong lò sưởi và nhịp tim của hai kẻ bị cả thế giới quay lưng. Sự ngọt ngào này giờ đây không còn vị đắng của độc dược, mà nó mang vị mặn của sự cứu rỗi.
Nhưng ngoài kia, tiếng chuông đồng hồ của Thánh Aria vẫn vang lên, báo hiệu một cuộc chiến dài phía trước. Hội đồng học viện sẽ không để yên cho họ, và xã hội ngoài kia sẽ không bao giờ dễ dàng chấp nhận một tình yêu nảy mầm từ đống đổ nát của đạo đức và danh vọng.
"Giang Triệt," Tô Nhạc khẽ gọi tên anh. "Đừng bao giờ ngừng đàn nốt nhạc thứ bảy nhé. Em sẽ luôn ở đó để vẽ lại nó."
Giang Triệt không trả lời, anh chỉ siết chặt vòng tay hơn. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng lần đầu tiên sau mười năm, anh không còn thấy sợ hãi bóng tối nữa. Bởi vì anh đã có màu nắng của riêng mình – một màu nắng mang tên Tô Nhạc.