MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 7: GA TÀU RỜI KHỎI SƯƠNG MÙ

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 7: GA TÀU RỜI KHỎI SƯƠNG MÙ

2,147 từ

Buổi sáng cuối cùng tại Thánh Aria không có tiếng chuông tiễn đưa. Tuyết đã đóng thành một lớp băng mỏng, cứng và giòn trên những con đường lát đá dẫn ra cổng chính học viện. Không gian tĩnh lặng một cách tàn nhẫn, chỉ có tiếng gió lùa qua những hành lang trống rỗng, nơi mà chỉ mới vài ngày trước, danh tiếng của Giang Triệt còn là một tượng đài không thể xô đổ.

Giang Triệt đứng trước cổng tháp Tây, đôi mắt anh ráo hoảnh nhìn lên đỉnh tháp cao vút đang dần bị sương mù che khuất. Trên tay anh là một chiếc vali da cũ kỹ, thứ duy nhất anh mang theo ngoài những bản nhạc chép tay. Anh không nhìn lại, bởi anh biết rằng đằng sau cánh cửa kia, người ta đang bận rộn xóa sạch cái tên của anh khỏi bảng vàng, bận rộn bàn tán về một "vết nhơ" đã được gột rửa.

"Thầy... xe đến rồi ạ."

Tiếng của Tô Nhạc vang lên bên cạnh, kéo Giang Triệt ra khỏi dòng suy nghĩ đặc quánh. Cậu thiếu niên đứng đó, vai đeo một túi xách nặng trĩu những tuýp màu và toan vẽ, chiếc khăn len màu đỏ quấn quanh cổ làm nổi bật khuôn mặt nhợt nhạt vì cái lạnh nhưng đôi mắt lại sáng rực một vẻ kiên định đến lạ lùng. Cậu không có vẻ gì là một kẻ vừa bị tước đoạt tương lai, mà giống như một người vừa tìm thấy cả một thế giới mới trong đống đổ nát.

Giang Triệt nhìn cậu, trái tim anh bỗng thắt lại một nhịp. Sự hối hận như một cơn sóng ngầm cuộn trào dưới lớp băng lạnh lẽo. Anh đã kéo ánh sáng này vào bóng tối của mình, đã bắt đôi bàn tay chỉ nên cầm cọ vẽ ấy phải cùng anh xách những gánh nặng của sự nhục nhã.

"Cậu có hối hận không?" Giang Triệt hỏi, giọng anh trầm đục, tan biến vào làn hơi sương trắng xóa mỗi khi anh thở ra.

Tô Nhạc không trả lời bằng lời. Cậu tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé vươn ra, luồn vào lòng bàn tay gầy gò của Giang Triệt, những ngón tay đan chặt lấy nhau. Cái ấm áp từ lòng bàn tay cậu truyền sang cái lạnh giá của anh, như một lời khẳng định còn mạnh mẽ hơn bất cứ lời thề thốt nào.

Họ bước lên chiếc xe khách duy nhất chạy chuyến sớm ra khỏi vùng ngoại ô. Khi xe chuyển bánh, Học viện Thánh Aria thu nhỏ lại rồi biến mất hoàn toàn phía sau khúc quanh.

Địa điểm họ đến là Cảng Mây – một thị trấn ven biển nằm cách xa sự ồn ào của các đô thị nghệ thuật. Ở đây không có những tòa tháp Gothic, không có những khán phòng hòa nhạc sang trọng, chỉ có những ngôi nhà lợp mái ngói màu xanh biển, những con đường dốc thoai thoải ngửi thấy mùi muối mặn và tiếng sóng vỗ rì rào như một bản nhạc không hồi kết.

Họ thuê được một căn nhà nhỏ nằm trên một mỏm đá nhô ra phía biển. Căn nhà cũ kỹ với những mảng tường vôi bong tróc, nhưng có một ô cửa sổ lớn nhìn thẳng ra đại dương bao la. Ở đây, ánh sáng không bị che khuất bởi sương mù hay những rèm nhung nặng nề, mà rực rỡ và phóng khoáng đến mức khiến người ta phải nheo mắt.

Giang Triệt đặt vali xuống sàn gỗ đầy bụi. Sự im lặng ở đây khác hẳn với sự im lặng ở tháp Tây. Ở đây, sự im lặng được lấp đầy bởi hơi thở của thiên nhiên, khiến anh cảm thấy mình trở nên nhỏ bé và trần trụi. Không còn danh xưng "Giáo sư", không còn ánh hào quang của một thiên tài, giờ đây anh chỉ là một người đàn ông ngoài ba mươi với một bàn tay phế thải và một trái tim đầy sẹo.

"Ở đây... sẽ không có đàn dương cầm tốt đâu," Giang Triệt nói, anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay mình đặt trên đầu gối.

Tô Nhạc đang loay hoay lau dọn cửa sổ, nghe vậy liền quay lại mỉm cười. "Em đã hỏi bà chủ nhà rồi, dưới chân dốc có một tiệm bán nhạc cụ cũ. Nếu thầy muốn, chúng ta sẽ dành dụm tiền để mua một cây đàn nhỏ. Không cần là Steinway, chỉ cần là đàn của thầy thôi."

Giang Triệt cúi đầu, nụ cười của cậu như một nhát dao đâm vào sự tự trọng cuối cùng của anh. Anh chưa từng nghĩ có một ngày mình phải sống dựa vào sự lạc quan của một người kém mình mười hai tuổi.

"Tôi sẽ tìm việc," Giang Triệt khẽ nói. "Tôi có thể dạy nhạc lý cho trẻ con trong thị trấn, hoặc làm bất cứ việc gì..."

Tô Nhạc dừng tay, bước lại gần anh. Cậu quỳ xuống sàn, đặt đầu lên đùi anh như một chú mèo nhỏ tìm kiếm hơi ấm. "Thầy đừng lo lắng quá. Em cũng sẽ đi vẽ tranh chân dung ở bến cảng. Người ta nói ở Cảng Mây này khách du lịch nhiều lắm, họ sẽ thích những bức vẽ của em."

Giang Triệt đưa tay vuốt ve mái tóc của Tô Nhạc. Trong không gian nhỏ hẹp và sơ sài này, anh lần đầu tiên cảm nhận được một thứ hạnh phúc rất đời thường nhưng cũng rất mong manh. Anh nhận ra rằng, sự "chiếm hữu" trước đây của anh là một loại ích kỷ của kẻ yếu đuối, còn sự hiện diện của Tô Nhạc lúc này là một loại sức mạnh mà anh chưa từng có.

Đêm đầu tiên ở Cảng Mây, tiếng sóng vỗ vào vách đá khiến Giang Triệt không thể chợp mắt. Anh đứng dậy, bước ra phía ban công nhỏ hướng ra biển. Ánh trăng soi bóng xuống mặt nước, tạo thành những dải bạc lấp lánh như những phím đàn dương cầm khổng lồ.

Anh đưa bàn tay trái lên trước mặt. Dưới ánh trăng, vết sẹo dường như sống động hơn. Anh thử cử động những ngón tay. Đau. Một cơn đau âm ỉ từ sâu trong xương cốt, nhắc nhở anh rằng nốt nhạc thứ bảy sẽ mãi mãi là một khoảng trống.

"Thầy lại đang đau sao?"

Tô Nhạc đã đứng sau lưng anh từ lúc nào, trên vai khoác thêm một chiếc chăn mỏng. Cậu quàng chiếc chăn ra sau lưng anh, rồi vòng tay ôm lấy eo Giang Triệt từ phía sau.

"Tôi đang nghĩ về nốt nhạc đó," Giang Triệt thở dài, anh tựa lưng vào lồng ngực ấm áp của cậu. "Ở Thánh Aria, tôi dùng nốt nhạc đó để giam cầm bản thân. Còn ở đây, tôi sợ rằng ngay cả một nốt nhạc lành lặn, tôi cũng không thể đánh ra được."

Tô Nhạc áp mặt vào lưng anh, giọng nói trầm ấm hòa cùng tiếng sóng. "Thầy biết không, ở Cảng Mây này, người dân họ không quan tâm nốt nhạc của thầy có hoàn hảo hay không. Họ chỉ quan tâm xem tiếng đàn đó có khiến họ thấy bình yên sau một ngày đi biển mệt mỏi hay không thôi. Thầy đừng đàn cho thế giới nghe nữa, hãy đàn cho sóng biển và cho em nghe thôi."

Giang Triệt xoay người lại, nhìn sâu vào đôi mắt Tô Nhạc. Dưới ánh trăng, khuôn mặt cậu mang một vẻ đẹp thần thánh, một sự thuần khiết có thể tẩy rửa mọi bụi trần của danh lợi. Anh cúi xuống, nụ hôn lần này mang vị mặn của gió biển và vị ngọt của sự chấp nhận. Không còn sự cuồng bạo, không còn sự chiếm hữu cực đoan, chỉ có hai linh hồn đang chậm rãi hòa quyện vào nhau dưới bầu trời đầy sao.

Trong khoảnh khắc ấy, Giang Triệt chợt nhận ra màu sắc mà anh đang thấy không còn là màu xanh đen u uất của biển đêm. Đó là một màu xanh lam sâu thẳm, dịu dàng và đầy dung thứ. Đó là màu của một khởi đầu mới, nơi mà âm nhạc không còn là sự phô diễn kỹ thuật, mà là hơi thở của sự sống.

Những ngày tiếp theo là một chuỗi những sự thích nghi đầy khó khăn nhưng cũng đầy thú vị. Giang Triệt bắt đầu làm quen với việc cầm chổi lau nhà, việc nhóm bếp bằng than, và việc đi bộ trên những con đường dốc gồ ghề. Đôi bàn tay từng chỉ chạm vào những phím đàn đắt giá giờ đây bắt đầu hằn lên những vết chai sạn của cuộc sống lao động.

Tô Nhạc mỗi sáng đều xách giá vẽ ra bến cảng. Cậu ngồi giữa những ngư dân và những kiện hàng hôi mùi cá, vẽ lại khuôn mặt của những người lao động sương gió. Những bức tranh của cậu ở đây bắt đầu thay đổi. Chúng không còn là những mảng màu trừu tượng khó hiểu, mà trở nên chân thực hơn, ấm áp hơn với sắc nắng đặc trưng của Cảng Mây.

Mỗi chiều tối, cậu trở về với vài đồng bạc lẻ và một túi nhỏ thực phẩm, gương mặt rạng rỡ khoe với Giang Triệt những gì mình đã thấy.

"Hôm nay em vẽ một bác ngư dân có đôi mắt màu xám như mặt biển lúc sắp mưa, thầy ạ," cậu vừa nói vừa hào hứng lấy bản phác thảo ra. "Em nghe thấy tiếng sóng trong đôi mắt ấy, nó giống như một bản giao hưởng trầm hùng vậy."

Giang Triệt ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách nhạc lý cũ mà anh tìm thấy ở tiệm đồ cổ. Anh lắng nghe cậu nói, lòng tràn ngập một cảm giác yên bình lạ thường. Anh bắt đầu nhận ra rằng, sự cộng hưởng giữa họ không chỉ là âm nhạc và hội họa, mà là sự cộng hưởng giữa hai cách nhìn đời. Một kẻ nhìn thấy nỗi đau và một kẻ nhìn thấy vẻ đẹp trong nỗi đau đó.

Tuy nhiên, cuộc sống thực tế vốn không chỉ có màu hồng. Số tiền họ mang theo dần cạn kiệt, và việc tìm kiếm một công việc ổn định cho một người "ngoại lai" có quá khứ bí ẩn như Giang Triệt ở thị trấn nhỏ này không hề đơn giản. Những ánh mắt dò xét của người dân địa phương bắt đầu xuất hiện khi họ thấy hai người đàn ông lạ mặt sống cùng nhau trong căn nhà trên mỏm đá.

Nhưng Giang Triệt không còn quan tâm đến những điều đó nữa. Anh dành nhiều thời gian hơn để quan sát Tô Nhạc vẽ. Anh thấy cách cậu điều khiển màu sắc, cách cậu say sưa với từng đường nét, và anh nhận ra rằng, ánh nắng trên phím dương cầm mà anh hằng khao khát, thực chất chính là linh hồn của cậu thanh niên này.

Một buổi tối, khi cơn mưa rào mùa đông bất chợt đổ xuống cảng, Giang Triệt ngồi lặng lẽ trong bóng tối. Anh đưa tay lên bàn gỗ, gõ nhịp theo tiếng mưa rơi trên mái tôn.

Tùng. Tùng. Tùng.

Những nhịp điệu đơn giản nhưng lại vang vọng một sức sống mãnh liệt. Anh bắt đầu hình dung ra một bản nhạc mới – một bản nhạc dành cho Cảng Mây, dành cho mái nhà cũ kỹ này, và dành cho người đang ngủ say ở giường bên cạnh. Nốt nhạc thứ bảy vẫn còn đó, nhưng anh không còn sợ nó nữa. Anh sẽ để nó là một khoảng lặng – một khoảng lặng để người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Trong giấc mơ của mình đêm đó, Giang Triệt thấy mình đang đứng trên mặt biển, và mỗi bước chân của anh đều tạo ra một nốt nhạc hoàn hảo. Tô Nhạc đứng ở phía chân trời, dùng những dải mây màu nắng để dệt thành một con đường đón anh về. Sự ngọt ngào và u tối lúc này đã không còn phân định rạch ròi, chúng hòa quyện vào nhau tạo nên một màu sắc duy nhất: màu của sự tồn tại.

Thế nhưng, sự bình yên ở Cảng Mây có thực sự kéo dài? Khi mà danh tiếng của "Thiên tài dương cầm Giang Triệt" vẫn là một miếng mồi ngon cho những kẻ tò mò, và sự biến mất đột ngột của anh vẫn đang là một dấu hỏi lớn ở Thánh Aria?

Giang Triệt khẽ vuốt ve bàn tay của mình trong bóng tối, ánh mắt anh nhìn ra biển xa xăm, nơi những ngọn hải đăng đang nhấp nháy như những nốt nhạc cảnh báo.