MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 8: LINH HỒN TRONG GỖ MỤC

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 8: LINH HỒN TRONG GỖ MỤC

2,340 từ

Cảng Mây vào những ngày cuối đông không còn là một bức tranh thanh bình với những dải nắng nhạt. Biển bắt đầu trở mình, những cơn sóng bạc đầu hung hãn lồng lộn đập vào vách đá phía dưới căn nhà nhỏ, tung bọt trắng xóa lên tận bậu cửa sổ. Gió rít qua những khe hở của mái ngói, mang theo vị mặn chát của muối và cái lạnh thấu xương của đại dương vùng cực. Trong không gian chật hẹp ấy, sự hiện diện của hai con người dường như trở nên đậm đặc hơn, vừa nương tựa, vừa là chỗ dựa duy nhất của nhau trước sự thịnh nộ của thiên nhiên.

Sáng hôm đó, Giang Triệt rời nhà từ sớm. Anh khoác lên mình chiếc áo măng tô cũ đã sờn gấu, cổ áo dựng đứng để che đi khuôn mặt gầy gò. Điểm đến của anh là tiệm nhạc cụ "Thanh Âm Cũ" nằm sâu trong một con hẻm nhỏ sát bến tàu, nơi mà những kiện hàng gỗ và lưới đánh cá chất cao như núi.

Chủ tiệm là một ông lão mù có đôi tai nhạy bén đến kinh người. Ông không hỏi tên Giang Triệt, cũng chẳng quan tâm đến quá khứ của anh. Ông chỉ đơn giản chỉ tay về phía góc phòng, nơi một cây dương cầm đứng thẳng (upright piano) màu nâu gỗ gụ đang nằm phủ bụi dưới một tấm bạt rách.

"Nó đã ở đây mười lăm năm rồi," ông lão nói, giọng khàn đặc như tiếng đá lăn. "Gỗ đã bắt đầu mục, dây đàn đã rỉ sét, nhưng trái tim nó vẫn còn đập. Nếu cậu có thể đánh thức nó, nó là của cậu với giá của một đống củi khô."

Giang Triệt tiến lại gần, bàn tay trái của anh vô thức co rụt vào trong túi áo. Anh dùng bàn tay phải sạch sẽ, chậm rãi kéo tấm bạt ra. Bụi bay lên mịt mù, nhảy múa trong những tia nắng lẻ loi lọt qua khe mái tôn. Cây đàn hiện ra với vẻ ngoài tàn tạ: lớp sơn cánh gián đã bong tróc, vài phím đàn bị kẹt, và mùi ẩm mốc của gỗ mục bốc lên nồng nặc.

Nhưng khi Giang Triệt chạm nhẹ vào một phím đàn, một âm thanh đục ngầu nhưng vang vọng lạ thường cất lên. Nó không trong trẻo như cây Steinway ở Thánh Aria, nó mang một tông giọng trầm khàn, sương gió và đầy trải nghiệm – giống hệt như con người anh lúc này.

Anh đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại, cùng với số tiền mà Tô Nhạc dành dụm được từ việc vẽ tranh chân dung, để đưa cây đàn về nhà.

Việc đưa cây đàn lên mỏm đá là một cực hình. Giang Triệt cùng hai người phu khuân vác địa phương phải chật vật giữa cơn mưa phùn và con dốc trơn trượt. Khi cây đàn cuối cùng cũng yên vị trong góc phòng khách, Giang Triệt đã mệt lử, đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh và vì những vết trầy xước từ thùng gỗ.

Tô Nhạc trở về từ bến cảng khi trời đã tối mịt. Cậu bước vào nhà, người ướt sũng, mái tóc bết lại vào trán. Nhưng ngay khi nhìn thấy cây đàn gỗ cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ, đôi mắt cậu bừng sáng như thể vừa nhìn thấy một kho báu vô giá.

"Thầy... thầy mua nó thật sao?"

Tô Nhạc buông túi màu vẽ, chạy lại bên cây đàn. Cậu không dám chạm vào, chỉ đứng đó nhìn với vẻ sùng bái. Trong tâm trí cậu, cây đàn này không phải là một món đồ cũ, nó là sự trở lại của một vị vua trong một vương quốc mới, một vương quốc không có ngai vàng nhưng có sự tự do.

"Nó tệ lắm," Giang Triệt nói, anh ngồi bệt dưới sàn gỗ, dựa lưng vào chân đàn. "Dây đàn rỉ hết rồi. Tôi cần phải tháo ra để chỉnh lại từng chút một."

Tô Nhạc quỳ xuống bên cạnh anh, lấy khăn lau khô những giọt nước mưa trên trán Giang Triệt. "Em sẽ giúp thầy. Em có thể đánh bóng lại lớp gỗ này. Em sẽ biến nó thành cây đàn đẹp nhất Cảng Mây."

Suốt một tuần sau đó, căn nhà trên mỏm đá không còn tiếng vẽ tranh, cũng không còn sự tĩnh lặng u buồn. Thay vào đó là tiếng kim loại cọ xát, tiếng dầu máy, và tiếng những mẩu gỗ nhỏ được gọt giũa tỉ mỉ.

Giang Triệt dành cả ngày để tháo rời bộ máy của cây đàn. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh không đứng ở vị trí một nghệ sĩ đứng trên cao nhìn xuống, mà là một người thợ thủ công. Anh bắt đầu hiểu cấu tạo của từng đòn bẩy, từng miếng nỉ, từng sợi dây thép. Đôi bàn tay tàn phế của anh, vốn dĩ luôn đau nhức khi phải thực hiện những kỹ thuật piano đỉnh cao, giờ đây lại tỏ ra kiên nhẫn một cách kỳ lạ khi làm những việc tỉ mỉ này.

Mỗi khi anh đau, Tô Nhạc lại ngồi bên cạnh, dùng đôi bàn tay ấm áp của mình để xoa bóp những khớp xương cho anh. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong mắt cậu, Giang Triệt lúc này không còn vẻ cao ngạo xa cách, anh trở nên chân thực và gần gũi đến mức khiến lòng cậu mềm đi.

"Thầy biết không," Tô Nhạc khẽ nói khi đang dùng một miếng vải mịn lau lớp bụi cuối cùng trên thùng đàn. "Em thấy cây đàn này giống thầy. Bên ngoài có vẻ đổ nát, nhưng linh hồn bên trong thì vẫn còn nguyên vẹn. Nó chỉ đang chờ một người hiểu nó để cất tiếng lại thôi."

Giang Triệt dừng tay, nhìn vào hình bóng phản chiếu của mình trên lớp gỗ vừa được đánh bóng. "Tôi sợ rằng tiếng đàn của nó sẽ làm cậu thất vọng, Tô Nhạc. Nó sẽ không có màu vàng rực rỡ như nắng ở Thánh Aria đâu."

"Em không cần nắng ở Thánh Aria," Tô Nhạc ngước lên, ánh mắt kiên định. "Em muốn thấy màu của biển Cảng Mây. Màu của sự sống nảy mầm từ những vết nứt."

Vào một đêm khi cơn bão ngoài khơi bắt đầu dịu đi, Giang Triệt lắp sợi dây đàn cuối cùng vào vị trí. Anh ngồi trước cây đàn đã được "hồi sinh". Lớp gỗ đã được Tô Nhạc phủ một lớp dầu bóng màu hổ phách, dưới ánh nến, nó tỏa ra một vẻ đẹp trầm mặc và uy nghiêm.

Giang Triệt hít một hơi thật sâu. Anh đặt bàn tay trái lên phím đàn. Anh không còn cảm thấy sự run rẩy của nỗi sợ hãi nữa, chỉ có sự rung động của sự chờ đợi.

Nốt nhạc đầu tiên vang lên.

Boong...

Một âm thanh trầm, sâu và đầy nội lực. Nó không thanh thoát, nó mang theo tiếng thở của gỗ, tiếng rên rỉ của kim loại và cả hơi thở của biển cả. Giang Triệt bắt đầu chơi một bản nhạc mà anh vừa sáng tác trong những ngày sửa đàn. Một bản nhạc không tên, nhịp điệu chậm rãi như những con sóng vỗ vào vách đá lúc triều dâng.

Trong góc phòng, Tô Nhạc ngồi bất động. Cậu không cầm cọ vẽ, cậu chỉ nhắm mắt lại.

Trong tâm trí cậu, một thế giới màu sắc hoàn toàn mới hiện ra. Nó không phải là màu xanh coban đơn thuần, cũng không phải màu tím u uất. Đó là một màu xanh lam ngọc thẫm, xen lẫn với những vệt màu rêu của đá biển và màu xám bạc của những con hải âu trong bão. Tiếng đàn của Giang Triệt giờ đây không còn gãy nát ở nốt thứ bảy. Anh đã biến sự gãy nát đó thành một điểm nhấn, một quãng nghỉ đầy ý đồ, giống như một hơi thở ngắt quãng trước khi bùng nổ.

Âm nhạc len lỏi qua khe cửa, bay ra ngoài mỏm đá, hòa vào tiếng sóng biển.

Cùng lúc đó, dưới chân dốc, một người đàn ông lạ mặt đang đứng nép dưới mái hiên của một tiệm cá khô. Hắn mặc một chiếc áo khoác đen dài, đội mũ sụp xuống che khuất khuôn mặt. Khi tiếng đàn của Giang Triệt vang lên, hắn sững người lại. Hắn lấy từ trong túi ra một tấm ảnh cũ – tấm ảnh chụp Giang Triệt tại một buổi hòa nhạc quốc tế.

Hắn nhìn lên căn nhà nhỏ lấp lánh ánh nến trên đỉnh mỏm đá, rồi khẽ nhếch môi. "Tìm thấy anh rồi, thiên tài mất tích."

Sáng hôm sau, khi Giang Triệt vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ hiếm hoi yên bình, Tô Nhạc đã xách giá vẽ ra bến cảng. Cậu cảm thấy tràn đầy năng lượng sau đêm qua. Tiếng đàn của Giang Triệt như đã tiếp thêm cho cậu một nguồn nhựa sống mới.

Tuy nhiên, bến cảng hôm nay không còn vẻ mến khách như mọi khi. Một nhóm thanh niên địa phương, những kẻ vốn dĩ luôn khó chịu với "thằng nhóc thư sinh vẽ vời", đã đứng đợi cậu từ sớm.

"Này, thằng nhóc!" Một gã to con, da đen nhẻm vì nắng biển, bước ra chặn đường Tô Nhạc. "Bọn tao nghe nói mày và lão giáo sư kia có mối quan hệ không bình thường, đúng không? Ở cái thị trấn này, bọn tao không hoan nghênh những kẻ bệnh hoạn như tụi mày."

Tô Nhạc khựng lại, đôi tay siết chặt quai túi vẽ. Cậu không sợ cho bản thân, nhưng sự sỉ nhục nhắm vào Giang Triệt khiến máu trong người cậu sôi lên.

"Tôi chỉ đến đây để vẽ tranh. Tôi không làm phiền ai cả," Tô Nhạc cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Vẽ tranh?" Gã thanh niên cười khẩy, hắn giật lấy cuốn sổ phác thảo trên tay Tô Nhạc, lật mở những trang giấy. "Vẽ cái gì đây? Toàn những mảng màu điên khùng. Mày định dùng cái thứ này để ám quẻ cảng này hả?"

Hắn thẳng tay xé toạc một trang vẽ chân dung người ngư dân già mà Tô Nhạc tâm đắc nhất, rồi ném nó xuống vũng nước đục ngầu dưới chân.

Tô Nhạc lao tới định giật lại, nhưng bị gã thanh niên đẩy ngã xuống nền đá sắc lạnh. Những tuýp màu vẽ văng ra tứ tung, màu đỏ đậm chảy ra như máu trên nền đá xám.

"Cút về cái ổ của tụi mày đi trước khi tao đốt trụi cái nhà đó!"

Cả đám thanh niên cười rộ lên rồi bỏ đi, để lại một mình Tô Nhạc quỳ giữa bến cảng, đôi bàn tay run rẩy nhặt nhạnh những mẩu giấy rách nát và những tuýp màu đã bị giẫm bẹp. Cậu không khóc. Nỗi đau thể xác không thấm tháp gì so với nỗi đau khi thấy những sắc màu của mình bị chà đạp.

Cậu ngồi đó rất lâu, cho đến khi một bóng đen bao phủ lấy cậu.

Tô Nhạc ngước lên, hy vọng đó là Giang Triệt. Nhưng không, đó là người đàn ông lạ mặt trong chiếc áo khoác đen dài ban đêm. Hắn cúi xuống, nhặt lấy một tuýp màu xanh coban còn sót lại, đưa cho Tô Nhạc.

"Màu sắc của cậu rất có hồn," hắn nói, giọng nói mang một âm điệu kỳ lạ, vừa lịch sự vừa sắc lạnh. "Nhưng có vẻ như người ở đây không xứng đáng để thưởng thức nó. Và anh ta... cũng không nên ở một nơi như thế này."

Tô Nhạc lùi lại, ánh mắt đầy cảnh giác. "Ông là ai?"

Người đàn ông không trả lời, hắn chỉ nhìn về phía ngôi nhà trên mỏm đá. "Nói với Giang Triệt, quá khứ không bao giờ thực sự ngủ yên. Nó chỉ chờ lúc người ta thấy hạnh phúc nhất để thức dậy thôi."

Hắn quay lưng bước đi, biến mất vào đám đông nhộn nhịp của bến cảng, để lại Tô Nhạc với một trái tim tràn ngập sự bất an. Cậu vội vàng thu dọn đồ đạc, chạy thật nhanh về phía căn nhà nhỏ. Cậu cần phải thấy Giang Triệt, cần phải chắc chắn rằng người thầy, người tình, và là thế giới duy nhất của mình vẫn còn ở đó.

Khi cậu đẩy cửa bước vào, Giang Triệt đang ngồi bên cây đàn dương cầm cũ, đôi bàn tay anh đang lướt nhẹ trên phím đàn để tinh chỉnh âm thanh. Thấy Tô Nhạc với quần áo lấm bẩn và gương mặt tái nhợt, Giang Triệt lập tức đứng bật dậy, lao lại phía cậu.

"Tô Nhạc! Chuyện gì đã xảy ra?"

Tô Nhạc gục đầu vào ngực anh, đôi tay siết chặt lấy vạt áo len của Giang Triệt. Cậu không kể về những kẻ gây hấn, cậu cũng không kể về người đàn ông lạ mặt. Cậu chỉ muốn hít hà mùi gỗ mục ấm áp trên người anh, để xua tan đi cái lạnh của sự đe dọa vừa rồi.

"Thầy ơi... thầy đàn cho em nghe đi," Tô Nhạc nức nở. "Đàn nốt nhạc thứ bảy của thầy đi. Em muốn nghe thấy màu sắc của sự bình yên."

Giang Triệt ôm chặt lấy cậu, anh cảm nhận được sự run rẩy của Tô Nhạc, và linh tính của một người nghệ sĩ mách bảo anh rằng, cơn giông tố mà họ tưởng đã bỏ lại ở Thánh Aria, thực chất chỉ mới bắt đầu kéo đến Cảng Mây.

Anh dẫn cậu ngồi xuống bên cây đàn, rồi bắt đầu chơi. Những nốt nhạc trầm mặc, bao dung vang lên, bao bọc lấy hai linh hồn đang loay hoay tìm kiếm một bến đỗ. Ngoài kia, sóng biển vẫn vỗ vào vách đá, và trong bóng tối của thị trấn, những âm mưu bắt đầu nhen nhóm quanh ánh nến leo lét của mỏm đá cô độc.