2,308 từ
Cơn bão đã thực sự đi qua, nhưng bầu trời Cảng Mây không trở lại màu xanh ngọc bích của những ngày đầu. Nó khoác lên mình một lớp áo xám bạc nhạt nhẽo, một thứ màu sắc trung tính đến lạnh người, khiến mặt biển bên dưới trông như một tấm gương khổng lồ bị mài mờ. Sương muối bao phủ lấy căn nhà trên mỏm đá, kết tinh lại thành những mảng trắng li ti trên lớp vỏ gỗ của cây dương cầm cũ, trông giống như những vết sẹo mới chồng lên những vết sẹo già.
Giang Triệt ngồi bất động trước những phím đàn. Căn phòng tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng những thớ gỗ của cây đàn dương cầm đang co lại vì lạnh, và tiếng hơi thở nhè nhẹ của Tô Nhạc đang ngủ thiếp đi trên chiếc ghế bành cũ. Đôi bàn tay anh đặt trên phím đàn, nhưng chúng không cử động. Anh đang nghĩ về nốt nhạc thứ bảy — nốt nhạc mà anh đã từng biến thành một khoảng lặng đầy nghệ thuật trong đêm qua. Nhưng sáng nay, khoảng lặng đó không còn là nghệ thuật nữa. Nó là một vực thẳm.
Cảm giác bất an từ sự run rẩy của Tô Nhạc lúc tối vẫn còn ám ảnh anh. Giang Triệt không phải là kẻ khờ. Anh biết cái giá của sự tự do mà họ đang có là sự mong manh tột cùng.
Sáng hôm sau, khi những tia sáng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua lớp sương mù, Giang Triệt đã thức dậy. Anh không đánh thức Tô Nhạc. Nhìn cậu thiếu niên nằm co quắp dưới tấm chăn mỏng, đôi lông mày vẫn khẽ nhíu lại ngay cả trong giấc ngủ, tim anh thắt lại. Những vệt màu đỏ khô lại trên tay áo của Tô Nhạc từ vụ xô xát ở bến cảng hôm qua như những vết dao đâm vào lòng tự trọng của anh.
Anh bước ra ngoài, đi xuống dốc để tìm mua một ít bánh mì và thuốc mỡ cho Tô Nhạc. Nhưng khi vừa bước chân vào con phố chính của thị trấn, anh cảm nhận được một bầu không khí khác lạ.
Những người dân chài vốn dĩ chỉ nhìn anh với vẻ tò mò xa cách, giờ đây lại thì thầm bàn tán mỗi khi anh đi qua. Những ánh mắt không còn dừng lại ở sự nghi ngại đơn thuần, mà chuyển sang một sự soi mói độc địa.
Tại tiệm báo duy nhất của thị trấn, một tờ tạp chí nghệ thuật chuyên ngành — thứ hiếm khi xuất hiện ở nơi hẻo lánh này — được đặt ngay ngắn ở vị trí trung tâm. Trang bìa là hình ảnh một đôi bàn tay gầy gò đang lướt trên phím đàn, tiêu đề in đậm đen ngòm: "SỰ BIẾN MẤT CỦA MỘT THIÊN TÀI HAY MÀN KỊCH CỦA KẺ BIẾN THÁI?"
Giang Triệt cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh không cần mở trang báo ra cũng biết bên trong viết gì. Những tấm ảnh chụp lén tại tháp Tây, những lời đồn thổi về việc anh "thao túng" sinh viên, và cả những thông tin về việc anh đang ẩn náu tại một "thị trấn ven biển phía Đông".
Người đàn ông lạ mặt hôm qua không phải là kẻ đi lạc. Hắn là Vệ Văn, một kẻ chuyên viết hồi ký và tin tức giật gân, nổi tiếng với biệt danh "Kẻ đào mộ nghệ thuật". Hắn không quan tâm đến âm nhạc, hắn chỉ quan tâm đến sự sụp đổ của những biểu tượng.
Giang Triệt siết chặt tờ tạp chí trong tay đến mức nó nhăn nhúm lại. Anh quay trở về nhà, bước chân vội vã và loạng choạng.
Trong căn nhà nhỏ, Tô Nhạc đã tỉnh dậy. Cậu đang đứng bên cửa sổ, cố gắng dùng những mẩu giấy rách hôm qua để ghép lại thành một bức phác thảo hoàn chỉnh. Khi thấy Giang Triệt bước vào với khuôn mặt tái mét, Tô Nhạc vội vàng buông mọi thứ xuống.
"Thầy... có chuyện gì vậy?"
Giang Triệt không nói gì, anh ném tờ tạp chí lên bàn gỗ.
Tô Nhạc cầm lấy, đôi mắt cậu lướt nhanh qua những dòng chữ cay nghiệt. Sắc mặt cậu chuyển từ trắng sang xanh, rồi lại đỏ bừng vì giận dữ. Cậu ném tờ báo xuống sàn, nghiến răng nói: "Họ nói dối! Họ không biết gì về thầy cả! Tại sao họ lại có quyền phán xét như vậy?"
"Họ không cần biết sự thật, Tô Nhạc," Giang Triệt ngồi xuống ghế, hai tay đan chặt vào nhau để giấu đi sự run rẩy. "Họ chỉ cần một câu chuyện để giải trí. Và chúng ta là một câu chuyện hoàn hảo: một thiên tài hết thời và một cậu sinh viên lạc lối. Cậu hiểu không? Ở thế giới đó, chúng ta là tội đồ."
Tô Nhạc quỳ xuống bên cạnh anh, nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Giang Triệt. "Em không quan tâm! Chúng ta đã rời khỏi đó rồi mà. Ở đây, chúng ta chỉ có nhau..."
"Không, chúng ta không có nhau ở đây được nữa," Giang Triệt đột ngột hất tay cậu ra, giọng nói trở nên sắc lẹm và xa cách. "Cậu thấy chuyện gì đã xảy ra ở bến cảng hôm qua chưa? Đó chỉ là bắt đầu thôi. Sắp tới, phóng viên sẽ kéo đến đây. Người dân ở đây sẽ nhìn cậu như nhìn một thứ bệnh hoạn. Cậu có chịu nổi không? Một cậu thiếu niên hai mươi tuổi với tương lai hội họa rộng mở, cậu muốn bị chôn vùi trong cái vũng bùn này cùng tôi sao?"
Tô Nhạc sững sờ. Cậu chưa bao giờ thấy Giang Triệt nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng như vậy kể từ khi họ đến Cảng Mây. Ánh mắt đó giống như ngày đầu tiên ở tháp Tây — một bức tường băng giá không thể xuyên thủng.
"Thầy đang định... đẩy em đi sao?" giọng Tô Nhạc run lên.
"Tôi đang trả lại cuộc đời cho cậu," Giang Triệt đứng dậy, anh bước lại phía cây đàn dương cầm cũ, không nhìn vào mắt cậu. "Cậu còn trẻ, cậu có tài năng. Nếu bây giờ cậu quay về, xin lỗi Hội đồng học viện, nói rằng tôi là kẻ đã cưỡng ép cậu... họ sẽ để cậu yên. Tôi sẽ nhận hết mọi tội lỗi."
"THẦY NÓI DỐI!" Tô Nhạc hét lên, nước mắt trào ra. "Thầy không phải đang cứu em! Thầy chỉ đang hèn nhát thôi! Thầy sợ phải đối diện với thực tại, thầy sợ rằng âm nhạc của thầy không đủ sức để bảo vệ chúng ta, nên thầy chọn cách vứt bỏ em!"
Giang Triệt khựng lại. Lời nói của Tô Nhạc như một mũi tên đâm trúng tử huyệt trong lòng anh. Đúng, anh sợ. Anh sợ sự bất lực của chính mình. Anh sợ nhìn thấy đôi bàn tay vốn để vẽ nên những giấc mơ của Tô Nhạc giờ đây phải cầm chổi quét dọn những đống đổ nát mà anh gây ra. Anh sợ nốt nhạc thứ bảy của mình không bao giờ đủ mạnh mẽ để át đi tiếng chửi rủa của thế giới.
"Cậu đi đi," Giang Triệt gằn giọng, bàn tay trái của anh co giật dữ dội dưới lớp vải áo. "Tôi không cần một họa sĩ mù quáng ở bên cạnh. Tiếng đàn của tôi không cần màu sắc của cậu nữa."
Tô Nhạc đứng sững trong giây lát. Cậu nhìn người đàn ông mình hằng tôn thờ, người mà cậu đã trao cả linh hồn và sắc màu để sưởi ấm. Cậu thấy sự đau đớn tột cùng ẩn sau vẻ mặt tàn nhẫn ấy, nhưng cậu cũng thấy một sự tự trọng mù quáng đang giết chết cả hai.
Cậu nhặt túi vẽ lên, đôi bàn tay vương màu xanh coban siết chặt đến trắng bệch.
"Được... nếu đó là nốt nhạc mà thầy muốn kết thúc bản giao hưởng này," Tô Nhạc nói, giọng cậu bình thản một cách đáng sợ. "Em sẽ đi. Nhưng thầy nhớ kỹ, Giang Triệt. Thầy có thể đẩy em ra khỏi căn nhà này, nhưng thầy không bao giờ có thể xóa đi màu nắng mà em đã vẽ trên phím đàn của thầy. Thầy sẽ mãi mãi đàn trong bóng tối của chính mình nếu không có em."
Cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại, vang lên một tiếng động khô khốc, xé nát sự tĩnh lặng của mỏm đá.
Giang Triệt vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đá. Anh nghe thấy tiếng bước chân của Tô Nhạc chạy nhanh xuống dốc, tiếng sỏi đá va vào nhau rồi lịm dần giữa tiếng sóng biển gào thét. Anh muốn lao ra, muốn gọi tên cậu, muốn quỳ xuống xin lỗi... nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ.
Anh ngồi xuống trước cây dương cầm.
Boong...
Anh nhấn một nốt nhạc. Nó lạc điệu hoàn toàn. Cây đàn vừa mới được sửa chữa, giờ đây dường như cũng đang cảm nhận được sự đổ vỡ của chủ nhân mà rên rỉ. Anh chơi lại bản nhạc của đêm qua, nhưng âm thanh vang lên không còn là màu xanh lam ngọc nữa. Nó là một màu xám xịt, đặc quánh và lạnh lẽo — màu của một nấm mồ không tên.
Bên ngoài, Tô Nhạc không chạy ra bến tàu. Cậu đứng ở mỏm đá phía sau căn nhà, nơi khuất khỏi tầm mắt của Giang Triệt. Cậu ngồi xuống, ôm lấy đầu gối, để cho những cơn gió biển tạt vào mặt, để cho nước mắt chảy tràn rồi khô đi vì muối biển.
Cậu không đi. Cậu không thể đi. Cậu biết Giang Triệt chỉ đang cố đẩy cậu vào một "vùng an toàn" giả tạo. Nhưng đối với Tô Nhạc, không có Giang Triệt thì không có an toàn, chỉ có sự trống rỗng.
Trong khi đó, ở dưới thị trấn, Vệ Văn đang ngồi trong một quán cà phê rẻ tiền, lật giở những tấm ảnh mới chụp được sáng nay: cảnh Giang Triệt đứng bần thần ở tiệm báo. Hắn mỉm cười hài lòng. Hắn đã chuẩn bị sẵn một bài viết dài về "Sự trốn chạy hèn nhát của một thiên tài".
Hắn đang chờ đợi một khoảnh khắc đỉnh điểm. Hắn muốn thấy Giang Triệt thực sự phát điên, hoặc thực sự sụp đổ trước công chúng. Đó mới là nốt nhạc kết thúc mà hắn mong muốn cho bài báo của mình.
Đêm đó, Cảng Mây chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Giang Triệt ngồi trong căn nhà tối tăm, không thắp nến, không nhóm lửa. Cái lạnh thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, nhưng anh không cảm thấy gì. Anh cứ nhìn chằm chằm vào chiếc ghế bành trống rỗng nơi Tô Nhạc hay ngồi.
Anh chợt nhận ra mình đã sai. Anh nghĩ mình đang bảo vệ cậu, nhưng thực chất anh đang tước đoạt đi sự sống của chính mình và của cả cậu nữa. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình — đôi bàn tay tàn phế này nếu không có những sắc màu của Tô Nhạc hướng dẫn, chúng chỉ là những khúc xương khô.
Anh đưa tay lên phím đàn một lần nữa. Lần này, anh không cố đánh một bản nhạc hoàn chỉnh. Anh chỉ nhấn nốt nhạc thứ bảy.
Đoang!
Âm thanh chói gắt, vỡ vụn.
Anh nhấn lại. Lần nữa. Lần nữa. Cho đến khi đầu ngón tay anh đau nhức.
Trong sự điên cuồng của âm thanh, Giang Triệt bỗng nghe thấy một tiếng động lạ từ phía cửa sổ. Một viên sỏi nhỏ ném vào kính.
Anh khựng lại. Tim đập liên hồi. Anh lao ra cửa sổ, đẩy mạnh khung gỗ.
Tô Nhạc đứng đó, dưới ánh trăng mờ đục, người cậu ướt đẫm sương đêm, nhưng đôi mắt vẫn rực rỡ một ý chí không thể lay chuyển. Cậu đang cầm một tấm toan vẽ lớn, trên đó là hình ảnh biển Cảng Mây trong bão tố, nhưng giữa những con sóng dữ dội, có một vệt màu vàng rực rỡ đang xuyên qua bóng tối.
"Thầy không thể đuổi em đi bằng âm nhạc của thầy được đâu," Tô Nhạc hét lên giữa tiếng gió. "Vì em chính là bản nhạc mà thầy chưa hoàn thành!"
Giang Triệt đứng lặng người. Nước mắt vốn dĩ đã khô cạn từ mười năm trước, giờ đây lại trào ra, nóng hổi và cay đắng. Anh hiểu ra rằng, nốt nhạc thứ bảy không phải là một vực thẳm. Nó là một sự chuyển giao. Và để vượt qua nó, anh không thể đi một mình.
Anh chạy ra khỏi nhà, lao xuống mỏm đá, ôm chặt lấy cậu thiếu niên đang run rẩy vì lạnh. Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu, nấc lên những tiếng nghẹn ngào mà anh đã kìm nén suốt bao năm qua.
"Tôi xin lỗi... Tô Nhạc... đừng đi... làm ơn đừng đi..."
Tô Nhạc buông tấm toan xuống, vòng tay ôm lấy lưng anh. "Em ở đây. Em sẽ không bao giờ để thầy phải đàn một mình trong bóng tối nữa."
Hai bóng người hòa làm một dưới ánh trăng lạnh lẽo của Cảng Mây. Nhưng trên bàn gỗ trong nhà, tờ tạp chí vẫn nằm đó như một lời đe dọa. Vệ Văn đang ở rất gần, và xã hội ngoài kia vẫn đang chờ đợi để cấu xé họ.
Sự ngọt ngào của nụ hôn hòa giải mang theo vị mặn của nước mắt và sự đe dọa của bão tố sắp tới. Họ đã chọn ở lại bên nhau, nhưng cái giá phải trả có thể là tất cả những gì còn lại của họ.