2,221 từ
Cái lạnh của Cảng Mây vào đêm muộn không chỉ dừng lại ở da thịt; nó dường như luồn lách qua từng kẽ hở của căn nhà gỗ, thấm vào tận xương tủy và những ký ức mà con người ta hằng muốn chôn vùi. Sau trận cãi vã và cuộc hòa giải trong nước mắt ở mỏm đá, không gian trong nhà trở nên đặc quánh một thứ bầu không khí vừa nhẹ nhõm, vừa nặng nề sự lo âu.
Giang Triệt nhóm lửa trong lò sưởi. Những thanh củi khô bắt đầu nổ lách tách, ánh lửa cam rực nhảy múa trên vách tường, soi rõ những mảng màu vẽ loang lổ và những phím đàn dương cầm cũ kỹ. Anh ngồi xuống sàn, kéo Tô Nhạc vào lòng, bao bọc cậu bằng chiếc chăn len dày và hơi ấm từ cơ thể mình. Tô Nhạc im lặng, đầu tựa vào vai anh, đôi mắt mệt mỏi dõi theo những tàn lửa bay lơ lửng rồi vụt tắt. Trong sự tĩnh lặng này, tiếng sóng biển bên ngoài không còn là tiếng gào thét, mà là một điệp khúc trầm buồn, nhẫn nại.
“Thầy…” Tô Nhạc khẽ gọi, giọng cậu khàn đặc vì sương đêm. “Em đã thấy người đàn ông đó ở bến cảng. Hắn không giống một phóng viên bình thường. Ánh mắt hắn… như thể hắn không chỉ muốn tin tức, mà muốn nhìn thấy chúng ta tan nát.”
Giang Triệt siết chặt vòng tay, cằm tựa nhẹ lên mái tóc còn vương mùi muối của cậu. “Hắn là Vệ Văn. Một kẻ chuyên dùng nỗi đau của người khác để làm mực viết bài. Với hắn, nghệ thuật không có giá trị bằng sự suy đồi của nghệ sĩ.”
Anh dừng lại, hơi thở nặng nề. Sự hiện diện của Vệ Văn giống như một bóng ma từ quá khứ hiện về, nhắc nhở anh rằng dù có chạy trốn đến chân trời góc bể, cái bóng của “Thiên tài gãy cánh” vẫn sẽ luôn đeo bám anh.
Sáng hôm sau, sương mù bao phủ Cảng Mây dày đặc đến mức người ta không thể nhìn thấy mặt biển dù đang đứng ở mép vực. Căn nhà trên mỏm đá trông như một hòn đảo lơ lửng giữa hư vô.
Tiếng gõ cửa vang lên lúc chín giờ sáng. Nó chậm rãi, nhịp nhàng và kiêu ngạo.
Giang Triệt đứng dậy, anh nhìn Tô Nhạc – người đang loay hoay pha một ấm trà gừng – bằng một ánh mắt trấn an, rồi bước ra mở cửa. Đứng đó, vẫn là chiếc áo khoác đen dài và nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, Vệ Văn tháo chiếc mũ sụp xuống, để lộ mái tóc chải chuốt và đôi mắt sắc lẹm như dao cạo.
“Chào buổi sáng, Giáo sư Giang. Hay tôi nên gọi anh là ‘người thợ sửa đàn’ của Cảng Mây?” Vệ Văn không đợi mời, hắn thản nhiên bước vào nhà, mùi thuốc lá đắt tiền từ người hắn ngay lập tức phá vỡ mùi gỗ mục và trà gừng thanh khiết.
Hắn đảo mắt quanh căn phòng, dừng lại rất lâu ở cây dương cầm cũ mà Giang Triệt đã dày công tu sửa. Hắn bước lại gần, dùng ngón tay đeo nhẫn vàng gõ nhẹ vào nắp đàn, tạo ra một âm thanh cộc cộc chói tai.
“Cố gắng thật cảm động,” Vệ Văn mỉa mai. “Một thiên tài từng biểu diễn ở những khán phòng dát vàng, nay lại ẩn mình trong một xó xỉnh ẩm thấp, đàn cho một cậu sinh viên lạc lối nghe trên một đống củi khô. Độc giả của tôi sẽ khóc hết nước mắt khi đọc đoạn này đấy.”
“Ông muốn gì?” Giang Triệt đứng chắn giữa Vệ Văn và Tô Nhạc, giọng anh lạnh lùng như băng mỏng.
Vệ Văn bật cười, hắn lấy từ trong túi áo ra một tập hồ sơ dày, ném phịch xuống chiếc bàn gỗ nơi Tô Nhạc đang đứng. Những tờ giấy trắng xóa văng ra, kẹp giữa đó là một số bức ảnh màu đã cũ, chụp lại hiện trường vụ tai nạn năm xưa – chiếc xe nát bét dưới chân cầu Nord, những vết máu khô trên vô lăng và một biên bản pháp y bị gạch xóa nhiều chỗ.
“Tôi không muốn tiền, Giang Triệt. Tôi muốn sự thật,” Vệ Văn hạ giọng, sự đùa cợt biến mất, thay vào đó là một vẻ tàn nhẫn lộ liễu. “Anh có biết tại sao biên bản vụ tai nạn mười năm trước lại được đóng dấu mật không? Tại sao một thiên tài đang ở đỉnh cao sự nghiệp lại đột ngột mất lái trên một đoạn đường thẳng tắp? Và quan trọng nhất… tại sao sau tai nạn, người ta tìm thấy trong máu anh một lượng lớn chất an thần liều cao?”
Tô Nhạc đứng sững lại. Những lời nói của Vệ Văn như những quả tạ nghìn cân đè nặng lên tâm trí cậu. Cậu run rẩy nhìn về phía Giang Triệt. Anh đứng đó, sắc mặt tái nhợt, đôi bàn tay giấu sau lưng đang run rẩy đến mức không thể kiểm soát.
“Đừng nghe hắn, Tô Nhạc,” Giang Triệt gằn giọng, nhưng trong âm sắc của anh đã có sự lung lay.
Vệ Văn nhếch môi, hắn tiến lại gần Tô Nhạc, đưa cho cậu một tờ giấy kẹp sâu trong hồ sơ. “Nhìn đi, cậu nhóc. Đây là bản sao hồ sơ y tế thực sự. Giang Triệt không chỉ gãy tay. Hắn đã cố tình tự sát. Hắn định kéo theo cả danh tiếng và mạng sống của mình xuống vực thẳm đêm đó. Và giờ đây, hắn lại kéo cậu theo. Hắn không yêu cậu đâu, cậu chỉ là một sự thay thế cho những phím đàn mà hắn không còn điều khiển được nữa.”
Tô Nhạc cầm lấy tờ giấy, những con chữ nhảy múa trước mắt cậu. “Chẩn đoán: Rối loạn trầm cảm nặng, có dấu hiệu tự hủy hoại…” Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tim đập dồn dập của ba con người. Tô Nhạc cảm thấy thế giới quanh mình như đang sụp đổ một lần nữa. Nhưng không phải sụp đổ vì sự thật về vụ tai nạn, mà sụp đổ vì sự đau đớn mà Giang Triệt đã phải chịu đựng một mình suốt mười năm qua.
Cậu nhìn vào bóng lưng của Giang Triệt – một bóng lưng trông cô độc và nhỏ bé hơn bao giờ hết dưới ánh sáng nhợt nhạt của mùa đông. Sự u tối mà Giang Triệt mang theo không phải là sự tàn nhẫn, mà là một vết thương hở chưa bao giờ được băng bó.
Tô Nhạc không buông tờ giấy xuống. Cậu bước lại gần Giang Triệt, nhưng không phải để buộc tội, mà để nắm lấy bàn tay đang run rẩy của anh. Cậu siết chặt nó, dùng hơi ấm từ lòng bàn tay vương màu vẽ của mình để trấn an anh.
“Ông nói xong chưa?” Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn Vệ Văn, đôi mắt cậu không còn sự sợ hãi, chỉ còn một sự khinh miệt sâu sắc. “Nếu xong rồi, mời ông ra khỏi đây.”
Vệ Văn ngớ người. Hắn đã mong đợi một màn kịch hay hơn: một cậu sinh viên thất vọng bỏ chạy, một người thầy sụp đổ vì bí mật bị bại lộ. Nhưng cậu nhóc trước mắt hắn lại có một phản ứng mà hắn không ngờ tới.
“Cậu không thấy hắn là một kẻ dối trá sao? Hắn đã lừa dối cả thế giới, lừa dối cả cậu!” Vệ Văn gầm lên, sự lịch thiệp giả tạo hoàn toàn biến mất.
“Thầy ấy không dối trá,” Tô Nhạc nói, giọng cậu bình thản nhưng đanh thép. “Thầy ấy chỉ đau đớn. Và nỗi đau của thầy ấy không phải là thứ để ông đem ra kinh doanh. Những gì ông gọi là sự thật, chỉ là những mảnh vỡ mà ông nhặt nhạnh được. Còn sự thật về tiếng đàn của thầy ấy, về cách thầy ấy dạy em yêu từng mảng màu, ông sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu được.”
Tô Nhạc bước tới cửa, mở rộng cánh cửa gỗ. “Mời ông đi cho. Cảng Mây không hoan nghênh những kẻ đi đào bới nỗi đau của người khác.”
Vệ Văn nhìn hai người họ, đôi mắt hắn hằn học. Hắn vơ lấy tập hồ sơ, cười lạnh: “Được thôi. Để xem sự trung thành của cậu trụ được bao lâu khi bài báo này lên trang nhất. Giang Triệt, anh vẫn hèn nhát như mười năm trước, luôn trốn sau lưng kẻ khác.”
Hắn bước ra ngoài, tiếng giày nện mạnh trên sàn gỗ rồi mất hút trong màn sương mù dày đặc.
Khi cánh cửa khép lại, sức lực của Giang Triệt dường như cũng theo đó mà cạn kiệt. Anh ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa ra sau mười năm kìm nén.
“Thầy ơi…”
Tô Nhạc quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy anh thật chặt. Cậu không nói lời an ủi sáo rỗng, cậu chỉ ở đó, làm một bến đỗ cho cơn bão lòng của anh. Giang Triệt vùi đầu vào vai cậu, đôi bàn tay tàn phế siết chặt lấy áo cậu như thể đó là sợi dây duy nhất giữ anh lại với mặt đất.
“Hắn nói đúng… tôi là một kẻ hèn nhát,” Giang Triệt nức nở. “Đêm đó, tôi đã muốn tất cả kết thúc. Tôi không thể chịu nổi áp lực từ sự hoàn hảo mà người ta đặt lên vai mình. Tôi đã uống thuốc… tôi đã muốn lái xe xuống biển. Nhưng tôi lại không đủ can đảm để chết, và cũng không đủ can đảm để sống thật.”
Tô Nhạc vuốt ve những sợi tóc rối của anh, nước mắt cậu cũng lặng lẽ rơi. “Thầy không hèn nhát. Thầy chỉ là một con người. Một con người biết đau, biết mệt. Thầy đã sống sót qua mười năm đó để đến được đây, để gặp em. Đó không phải là hèn nhát, đó là một phép màu.”
Giang Triệt ngước nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe. “Cậu không thấy ghê tởm tôi sao? Một kẻ đã từng muốn tự sát, một kẻ đã lừa dối về vụ tai nạn…”
Tô Nhạc đưa tay lau nước mắt trên mặt anh. Cậu mỉm cười, một nụ cười mang theo tất cả sự dịu dàng của nắng Cảng Mây. “Em chỉ thấy một Giang Triệt cần được yêu thương. Thầy nhìn xem, cây đàn này dù mục nát vẫn có thể đàn lên những giai điệu đẹp. Thầy cũng vậy. Vết sẹo đó không phải là sự kết thúc, nó là nơi để ánh sáng len vào.”
Giang Triệt lặng đi. Lời nói của Tô Nhạc như một bản nhạc chữa lành, từng nốt nhạc thẩm thấu vào những vết nứt trong tâm hồn anh. Anh nhận ra rằng, sự chiếm hữu trước đây của anh là vì anh sợ mất đi ánh sáng duy nhất của mình, nhưng giờ đây anh hiểu rằng, ánh sáng đó không cần chiếm hữu, nó sẽ luôn ở đó chừng nào anh còn mở lòng đón nhận.
Đêm đó, họ không đàn, cũng không vẽ. Họ ngồi bên lò sưởi, Giang Triệt lần đầu tiên kể cho Tô Nhạc nghe về tuổi thơ bị giam cầm trong những giờ luyện đàn khắc nghiệt, về sự cô độc trên đỉnh vinh quang, và về nỗi sợ hãi tột cùng mỗi khi anh đứng trước một nốt nhạc khó.
Họ nói chuyện đến tận lúc những thanh củi cuối cùng chỉ còn là những than hồng leo lét. Nhịp độ của câu chuyện chậm rãi, từng chi tiết được bóc tách như những cánh hoa héo rũ, để lộ ra cái nhụy non nớt bên trong.
“Tô Nhạc,” Giang Triệt khẽ nói khi họ đã nằm trên chiếc giường nhỏ nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đã bắt đầu tan để lộ ra những vì sao lấp lánh. “Ngày mai, tôi muốn chúng ta làm một việc.”
“Việc gì ạ?”
“Tôi muốn đàn ở bến cảng. Không phải để kiếm tiền, không phải để biểu diễn. Tôi muốn đàn cho những người đã xé tranh của cậu nghe. Tôi muốn cho họ thấy rằng, âm nhạc và hội họa của chúng ta không phải là thứ bệnh hoạn.”
Tô Nhạc mỉm cười, cậu siết lấy tay anh. “Vâng, em sẽ mang giá vẽ đi cùng thầy. Chúng ta sẽ cùng nhau vẽ lại màu nắng của Cảng Mây.”
Sự ngọt ngào lúc này không còn vị đắng. Nó mang vị của sự tự do – một thứ tự do được xây dựng từ sự thật và lòng can đảm. Vệ Văn có thể viết bất cứ điều gì hắn muốn, nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể chạm tới được thế giới mà Giang Triệt và Tô Nhạc đã tạo ra cho riêng mình.
Sâu thẳm trong bóng tối của căn nhà trên mỏm đá, tiếng sóng biển rì rào như một lời hứa hẹn. Nốt nhạc thứ bảy sẽ không còn gãy vụn, vì nó đã tìm thấy màu sắc để lấp đầy khoảng trống của mình.