1,708 từ
Sau những ngày dài leo qua những sống lưng đá của vùng cao nguyên u ám, chiếc xe tải nhỏ màu xanh rêu cuối cùng cũng bắt đầu đổ dốc. Phía dưới thung lũng, hiện ra một ngôi làng cổ nằm thu mình bên dòng suối trong vắt như ngọc, nơi có những mái nhà lợp bằng đá phiến đen bóng và những vườn cây dâu tằm xanh mướt. Đây là Làng Giấy Trắng, một nơi mà thời gian dường như đã ngừng trôi từ nhiều thập kỷ trước, nơi con người vẫn hằng ngày tỉ mỉ đãi từng thớ sợi vỏ cây để làm nên những tờ giấy thủ công dai và mịn như lụa.
Giang Triệt lái xe vào làng khi tiếng chuông chiều vang lên từ ngôi chùa nhỏ trên đỉnh đồi. Âm thanh ấy mộc mạc, vang vọng vào vách núi, không có cái vẻ đài các của chuông đồng ở Thánh Aria, cũng không gắt gỏng như tiếng còi tàu ở Cảng Mây. Nó chậm và sâu, như một lời mời gọi kẻ hành hương dừng bước.
Họ dừng chân tại một căn nhà nằm ở cuối làng, dựa lưng vào rừng trúc. Đây là nhà của Bà Cầm, một người phụ nữ mù có gương mặt hiền hậu và đôi bàn tay chằng chịt những vết chai sạn của một đời làm giấy. Bà là người bạn cũ của mẹ Linh — người em gái quá cố của Giang Triệt.
Căn phòng họ ở mang đậm mùi thơm của gỗ khô và nước suối. Những tấm giấy trắng vừa mới ép xong được căng trên những khung gỗ, dựng đầy góc tường, trông giống như những cánh cửa dẫn vào hư không.
Giang Triệt ngồi bên hiên nhà, bàn tay trái của anh giờ đã tháo băng, lộ ra vết sẹo mới đè ngang lên vết sẹo cũ. Anh cầm một thanh tre nhỏ, lơ đãng vẽ những vạch nhịp lên mặt đất đầy cát. Sự tĩnh lặng ở đây không làm anh sợ hãi nữa. Kể từ đêm ở cầu Nord, nỗi ám ảnh về tiếng thét của em gái dường như đã được xoa dịu bởi những cánh hoa trắng của Tô Nhạc.
Tô Nhạc bước ra, trên tay cầm một bát súp nóng hổi. Cậu nhìn thấy dáng vẻ của Giang Triệt và mỉm cười.
"Bà Cầm nói, nếu thầy muốn, thầy có thể dạy bọn trẻ ở đây học hát. Chúng nó chưa bao giờ được nghe đàn dương cầm, nhưng chúng nó biết tiếng của rừng xanh."
Giang Triệt ngước mắt lên, ánh nhìn dịu lại. "Ở đây không có đàn, Tô Nhạc. Tôi chỉ có đôi tay không hoàn thiện này."
"Thầy không cần đàn để tạo ra âm nhạc," Tô Nhạc ngồi xuống cạnh anh, múc một thìa súp đưa lên môi anh. "Thầy đã nói với em rồi mà, nhịp tim mới là nốt nhạc đầu tiên."
Những ngày sau đó, nhịp sống của họ chậm lại đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nhựa cây chảy trong cành. Giang Triệt không còn cố gắng cử động những ngón tay để tìm lại kỹ thuật điêu luyện. Thay vào đó, anh bắt đầu cùng bọn trẻ trong làng vào rừng. Anh dạy chúng cách lắng nghe tiếng nước chảy qua khe đá để phân biệt các quãng âm, dạy chúng cách dùng những ống tre có độ dài ngắn khác nhau để tạo ra những âm thanh trầm bổng theo làn gió.
Anh nhận ra rằng, âm nhạc không nhất thiết phải được nhốt trong những khung gỗ đen bóng sang trọng. Âm nhạc là sự rung động của vạn vật. Khi một đứa trẻ thổi vào ống tre và mỉm cười vì âm thanh ấy vang xa, Giang Triệt thấy một nốt nhạc trắng vừa bay ra từ chính lòng mình.
Trong khi đó, Tô Nhạc bị cuốn hút bởi nghệ thuật làm giấy thủ công của làng. Cậu nhận thấy rằng, mỗi tờ giấy trắng ở đây đều có một linh hồn riêng. Có tờ nhám, có tờ mịn, có tờ mang theo những vệt sợi dâu tằm tự nhiên như những mạch máu. Cậu không còn vẽ lên những tấm toan công nghiệp khô cứng nữa. Cậu bắt đầu học cách vẽ bằng màu tự nhiên chiết xuất từ rễ cây và khoáng thạch lên những tờ giấy thấm đẫm mồ hôi của người làng.
Một buổi chiều, khi đang giúp Bà Cầm phơi giấy, bà bỗng nắm lấy tay Tô Nhạc. Dù đôi mắt không nhìn thấy, nhưng bà dường như cảm nhận được tất cả thông qua những rung động nhẹ nhất.
"Cậu nhóc, cậu mang trong mình sắc màu của mùa xuân," bà nói, giọng trầm ấm như tiếng đất. "Nhưng người đi cùng cậu lại mang một mùa đông quá dài. Cậu có biết tại sao giấy của làng này lại bền không?"
Tô Nhạc lắc đầu, chăm chú lắng nghe.
"Vì chúng tôi đập nát vỏ cây, ngâm nó trong nước lạnh, rồi lại ép nó dưới đá nặng. Càng bị dày vò, những sợi tơ càng gắn kết chặt chẽ. Con người cũng vậy. Đừng sợ những vết nứt của cậu ấy. Chính những vết nứt đó mới là nơi để nhựa sống mới chảy qua."
Tối hôm đó, Bà Cầm gọi Giang Triệt vào gian buồng trong. Bà lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ long não đã cũ, bám đầy bụi thời gian.
"Đây là vật mà em gái cậu đã gửi lại cho tôi mười năm trước, trước khi con bé cùng cậu rời khỏi thành phố lần cuối," bà lão nói, đôi tay run rẩy vuốt ve nắp hộp. "Linh nói nếu một ngày cậu không còn đàn được nữa, hãy đưa cái này cho cậu."
Giang Triệt nhận lấy chiếc hộp, tim anh đập dồn dập. Khi nắp hộp mở ra, bên trong không phải là vàng bạc hay những bản nhạc quý giá. Đó là một đôi găng tay len màu vàng nắng do Linh tự đan, một vài hạt giống hướng dương khô khốc, và một bức thư ngắn ngủn viết bằng nét chữ trẻ con.
“Anh trai, nếu tay anh đau, hãy đeo đôi găng tay này. Nếu tim anh đau, hãy trồng những hạt giống này. Em không cần một thiên tài âm nhạc, em chỉ cần một người anh trai có thể cười khi nhìn thấy hoa nở. Em yêu anh, ngay cả khi anh không bao giờ đánh ra được nốt nhạc nào nữa.”
Giang Triệt ôm lấy chiếc hộp vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống lớp len màu vàng nắng. Mười năm qua, anh luôn nghĩ rằng Linh hận anh, nghĩ rằng chính sự ích kỷ và khao khát thoát ly của anh đã giết chết cô. Nhưng hóa ra, tâm nguyện cuối cùng của Linh lại là sự giải thoát hoàn toàn cho anh khỏi chính cái danh hiệu thiên tài mà anh hằng căm ghét.
Linh không muốn anh phải đàn hoàn hảo. Linh muốn anh được "sống".
Đêm đó, thung lũng đón một cơn mưa đầu mùa hạ. Tiếng mưa rơi trên mái đá phiến tạo nên một bản hòa tấu gõ nhịp đều đặn. Giang Triệt và Tô Nhạc ngồi bên khung cửa sổ mở rộng, để hơi nước mát lạnh phả vào mặt.
Giang Triệt lấy những hạt hướng dương từ trong hộp ra, đặt vào lòng bàn tay Tô Nhạc.
"Ngày mai, chúng ta sẽ trồng chúng ở sau nhà nhé?"
Tô Nhạc nhìn những hạt giống, rồi nhìn sang đôi găng tay len màu vàng. Cậu hiểu rằng, vòng lặp của nỗi đau đã thực sự kết thúc ở đây. Quá khứ đã được cất vào hộp gỗ, không phải để quên đi, mà để trở thành phân bón cho tương lai.
"Thầy... thầy có nghe thấy không?" Tô Nhạc khẽ nói, chỉ tay ra màn mưa.
"Nghe thấy gì?"
"Tiếng mưa đang đàn trên mái nhà. Đó là nốt nhạc thứ bảy của thầy đấy. Nó không gãy vụn, nó đang kết nối trời và đất."
Giang Triệt mỉm cười — một nụ cười trọn vẹn đầu tiên kể từ khi họ rời tháp Tây. Anh đưa bàn tay trái của mình ra, hứng lấy những giọt mưa. Anh nhận ra rằng, dù tay anh có sẹo, dù anh không còn có thể trình diễn những bản Sonata phức tạp của Beethoven, nhưng anh vẫn có thể tạo ra âm nhạc bằng cách dẫn dắt bọn trẻ học hát, bằng cách lắng nghe nhịp thở của người mình yêu.
Anh quay sang nhìn Tô Nhạc, người đang say sưa vẽ lại bóng dáng của mưa lên một tờ giấy thủ công của làng. Dưới ánh đèn dầu leo lét, trông Tô Nhạc như một thiên thần đang dệt nên những giấc mơ từ tro tàn. Giang Triệt tiến lại phía sau, vòng tay ôm lấy eo cậu, tựa cằm vào vai cậu.
Sự chiếm hữu của anh giờ đây đã hoàn toàn tan biến, thay thế bằng một sự trân trọng sâu sắc. Anh không còn muốn giữ cậu trong lồng kính, anh muốn là mặt đất để cậu nở rực rỡ nhất.
"Tô Nhạc, cảm ơn cậu đã không bỏ lại một kẻ tàn phế như tôi trên cây cầu đó."
Tô Nhạc đặt bút xuống, xoay người lại đối diện với anh. Cậu đặt tay lên ngực trái của Giang Triệt, nơi trái tim đang đập bình thản.
"Thầy không tàn phế. Thầy chỉ đang chờ để được sinh ra một lần nữa thôi. Và em... em chỉ là người họa lại màu sắc của sự tái sinh đó."
Giữa không gian nồng đượm mùi giấy mới và hơi mưa, họ trao nhau một nụ hôn bình yên. Không có sự cuồng bạo của dục vọng, chỉ có sự giao thoa của hai linh hồn đã cùng nhau đi qua địa ngục để chạm tới được thiên đường bình dị này.
Hành trình của chiếc xe tải màu xanh rêu có lẽ sẽ dừng lại ở ngôi làng này một thời gian dài. Tại đây, trên những tờ giấy trắng thủ công, Tô Nhạc sẽ vẽ nên những bông hoa hướng dương màu nắng. Và trên những ống tre rừng, Giang Triệt sẽ thổi lên những giai điệu của sự tự do.