MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 14: ĐIỂM TRẮNG TRÊN CÂU CẦU NORD

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 14: ĐIỂM TRẮNG TRÊN CÂU CẦU NORD

1,833 từ

Chiếc xe tải nhỏ màu xanh rêu bò lầm lũi trên những cung đường đèo uốn lượn như xương sống của một con đại xà khổng lồ đang ngủ đông. Càng đi về phía Bắc, cảnh sắc càng trở nên khô khốc và tiêu điều. Những thảm cỏ lau mượt mà của vùng duyên hải nhường chỗ cho những rặng thông đen sẫm, đứng im lìm giữa làn sương muối lạnh lẽo. Không gian bao trùm bởi một sắc xám đặc quánh, thứ màu của tro tàn và sự lãng quên.

Giang Triệt lái xe với một sự tập trung đến cực đoan. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ và dư chấn của cơn sốt, nhưng đôi bàn tay – một quấn băng trắng, một chai sần – lại nắm chặt vô lăng không một chút dao động. Anh không còn nhìn Tô Nhạc nhiều như trước. Ánh mắt anh đóng đinh vào vạch sơn trắng chạy dài vô tận trên mặt đường, như thể nếu rời mắt khỏi nó, anh sẽ ngay lập tức rơi vào hư không.

Tô Nhạc ngồi bên cạnh, cảm nhận được bầu không khí trong cabin đang dần trở nên loãng đi. Cậu không vẽ, cũng không hỏi. Cậu dành cả buổi chiều để quan sát những vết nứt trên bảng điều khiển và lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa kính bị hở. Cậu hiểu rằng, Giang Triệt đang đi vào một vùng cấm của linh hồn, nơi mà sự hiện diện của cậu lúc này chỉ là một sợi chỉ mảnh dẻ ngăn anh không hoàn toàn tan biến vào quá khứ.

Khi mặt trời chỉ còn là một đốm sáng nhợt nhạt, hấp hối sau những đỉnh núi răng cưa, cây cầu Nord hiện ra.

Nó đồ sộ và cô độc, bắc ngang qua một vực thẳm sâu hun hút, bên dưới là dòng sông đá lởm chởm mà mùa này nước đã cạn khô, chỉ còn trơ lại những vệt bùn đen kịt. Những nhịp cầu bằng thép rỉ sét đứng sừng sững dưới ánh hoàng hôn tàn, trông giống như những phím đàn dương cầm khổng lồ của một gã khổng lồ đã chết từ lâu.

Giang Triệt tắt máy xe ở đầu cầu. Sự im lặng ập đến ngay lập tức, một thứ im lặng nặng nề đến mức có thể nghe thấy cả tiếng sương rơi trên nóc xe. Anh không xuống xe ngay. Anh tựa đầu vào vô lăng, vai run lên nhè nhẹ.

"Thầy..." Tô Nhạc khẽ chạm vào vai anh.

Giang Triệt ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh lúc này trống rỗng đến đáng sợ. "Tô Nhạc, cậu có nghe thấy không? Tiếng phanh xe... nó vẫn còn vang vọng ở đây. Mười năm rồi, nó chưa bao giờ dừng lại."

Anh mở cửa xe, bước xuống. Gió núi lồng lộng thổi tung vạt áo khoác mỏng của anh. Tô Nhạc vội vàng cầm lấy chiếc khăn len đỏ, chạy theo sau. Họ đi bộ dọc theo thành cầu sắt, tiếng giày giẫm lên mặt đường nhựa nghe khô khốc và lạc lõng.

Giang Triệt dừng lại ở giữa cầu, nơi thành sắt có một đoạn được hàn lại mới hơn, màu sơn không đồng nhất với phần còn lại. Anh đứng đó, nhìn xuống vực thẳm sâu hàng trăm mét.

"Người ta nói tôi tự sát," Giang Triệt bắt đầu nói, giọng anh đều đều, không cảm xúc. "Vệ Văn nói đúng một nửa. Đêm đó, tôi đã uống thuốc an thần. Tôi mệt mỏi với những buổi hòa nhạc, mệt mỏi với việc phải làm một thiên tài hoàn hảo. Nhưng tôi không đi một mình."

Tô Nhạc nín thở, trái tim cậu đập loạn nhịp.

"Trên xe lúc đó còn có Linh, em gái của tôi," Giang Triệt nhắm mắt lại, đôi môi anh run rẩy. "Con bé là người duy nhất hiểu rằng tôi không muốn đàn nữa. Đêm đó, Linh đã khóc, con bé bảo 'Anh ơi, chạy đi, chúng ta chạy đến nơi nào không ai biết chúng ta là ai'. Tôi đã lái xe đi trong cơn phê thuốc, trong sự hoảng loạn của một kẻ muốn vứt bỏ tất cả. Và rồi... ánh đèn pha ngược chiều... một nốt nhạc chói gắt vang lên trong đầu tôi... và mọi thứ chìm vào bóng tối."

Giang Triệt quỳ xuống mặt đường cầu lạnh lẽo, bàn tay trái quấn băng áp chặt vào lớp nhựa đường nhám búa.

"Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện với đôi tay nát bét. Còn Linh... con bé đã mãi mãi nằm lại dưới dòng sông đá kia. Người ta giấu kín chuyện này vì danh tiếng của 'Gia tộc họ Giang', vì để bảo vệ cái biểu tượng thiên tài là tôi. Họ biến con bé thành một bóng ma không tên, còn tôi trở thành một kẻ tàn phế sống trong sự lừa dối vĩ đại nhất."

Tô Nhạc đứng lặng người. Cậu cuối cùng đã hiểu tại sao nốt nhạc thứ bảy của anh luôn gãy vụn. Đó không phải là nốt nhạc của sự tàn phế về kỹ thuật, mà là nốt nhạc của sự tội lỗi. Nốt nhạc thứ bảy là khoảnh khắc chiếc xe lao qua thành cầu. Mỗi khi anh đàn đến đó, anh lại nghe thấy tiếng thét của em gái mình, lại thấy màu đỏ của máu hòa lẫn với màu đen của vực thẳm.

Cậu quỳ xuống bên cạnh anh, không ôm ấp, không vỗ về. Cậu hiểu rằng lúc này, sự an ủi tầm thường là một sự sỉ nhục đối với nỗi đau này. Cậu mở túi vẽ, lấy ra tuýp màu trắng duy nhất còn sót lại – một màu trắng tinh khôi, chưa bị pha tạp bởi bất kỳ sắc độ nào khác.

Tô Nhạc không vẽ lên toan. Cậu quỳ xuống cạnh đoạn thành cầu đã được hàn lại, dùng ngón tay nhúng vào màu trắng, bắt đầu vẽ trực tiếp lên lớp thép rỉ sét.

Cậu vẽ những cánh hoa hướng dương trắng – một loài hoa không có thực, nhưng mang hình dáng của sự cứu rỗi. Những cánh hoa trắng mọc ra từ những vết rỉ sét, vươn dài theo dọc thành cầu Nord.

"Thầy ơi, nhìn xem," Tô Nhạc thì thầm. "Em không thể mang Linh quay về, em cũng không thể xóa đi quá khứ. Nhưng em có thể vẽ lên đây một nốt nhạc trắng. Một nốt nhạc của sự tha thứ."

Giang Triệt ngước nhìn những bông hoa trắng đang hiện hình dưới đôi bàn tay vương đầy màu vẽ của Tô Nhạc. Dưới ánh trăng mờ ảo, màu trắng ấy rực sáng một cách kỳ lạ, như những đốm lửa nhỏ đang đốt cháy bóng tối của mười năm qua.

Anh đưa bàn tay trái run rẩy của mình lên, chạm vào một bông hoa trắng vẫn còn ướt màu. Cảm giác mát lạnh của sơn dầu thấm vào lớp băng gạc, lan tỏa vào da thịt. Lần đầu tiên, anh không thấy máu. Anh thấy màu của mây, màu của sự thanh thản.

"Linh thích hoa hướng dương lắm..." Giang Triệt lẩm bẩm, một giọt nước mắt rơi xuống mặt đường, hòa vào vệt màu trắng. "Con bé luôn nói, nếu một ngày không thể đàn được nữa, hãy đi trồng hoa."

Đêm đó, họ không rời khỏi cây cầu. Giang Triệt lấy từ trong xe ra một chiếc máy nghe nhạc cũ và một cuộn băng đã sờn. Đó là bản ghi âm buổi hòa nhạc cuối cùng của anh trước khi tai nạn xảy ra.

Tiếng dương cầm vang lên giữa đại ngàn u tối. Âm thanh ấy trong trẻo, điêu luyện đến mức cực đoan, nhưng thiếu đi linh hồn. Giang Triệt lắng nghe chính mình của mười năm trước, và anh nhận ra sự trống rỗng trong từng nốt nhạc. Anh đã đàn như một cỗ máy, và Linh đã phải trả giá bằng mạng sống để cỗ máy đó dừng lại.

Tô Nhạc ngồi dựa lưng vào thành cầu, tay vẫn cầm cọ. Cậu vẽ thêm những dải lụa trắng uốn lượn quanh những bông hoa, nối liền mặt cầu với bầu trời sao.

"Thầy có biết tại sao hôm nay em lại vẽ màu trắng không?" Tô Nhạc hỏi, mắt vẫn dõi theo những vì sao.

Giang Triệt lắc đầu.

"Vì màu trắng chứa đựng tất cả các màu sắc khác. Nó là sự bắt đầu, và cũng là sự kết thúc. Khi thầy đàn trên phím trắng, thầy đang chạm vào tất cả những gì thầy đã mất, và tất cả những gì thầy sắp có. Linh không biến mất, Linh đã hóa thành màu trắng này, để thầy có thể đàn lại từ đầu."

Giang Triệt im lặng hồi lâu. Anh đứng dậy, bước lại gần chiếc máy nghe nhạc, nhấn nút dừng. Sự im lặng của núi rừng quay trở lại, nhưng lần này nó không còn nặng nề nữa. Nó là một sự tĩnh lặng để chờ đợi một giai điệu mới.

Anh cầm lấy đôi bàn tay của Tô Nhạc, những ngón tay đã nhuộm trắng bởi màu sơn. Anh hôn lên từng đầu ngón tay ấy, một nụ hôn mang đầy sự sùng kính và biết ơn.

"Tôi sẽ không chạy trốn nữa, Tô Nhạc. Tôi sẽ không đàn để trở thành thiên tài. Tôi sẽ đàn để Linh được nghe thấy tiếng hoa hướng dương trắng nở trên cây cầu này."

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, người ta thấy trên cây cầu Nord cũ kỹ xuất hiện một vệt trắng dài rực rỡ. Những người lái xe đi ngang qua đều giảm tốc độ, ngơ ngác nhìn những bông hoa trắng kỳ lạ mọc lên từ thép rỉ. Họ không biết đó là gì, nhưng họ cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi đi ngang qua đoạn cầu vốn mang danh "ám quẻ" này.

Chiếc xe tải màu xanh rêu lại chuyển bánh. Lần này, nó đi chậm hơn, thư thái hơn.

Giang Triệt không còn nắm vô lăng bằng sự cực đoan nữa. Anh mở cửa sổ để gió núi ùa vào cabin. Anh bắt đầu khẽ ngân nga một giai điệu mới – một bản nhạc dành cho những bông hoa trắng trên cầu Nord.

Tô Nhạc tựa đầu vào cửa sổ, mỉm cười. Cậu biết rằng hành trình phía trước vẫn còn dài, và quá khứ có thể sẽ còn những góc khuất khác, nhưng nốt nhạc thứ bảy của Giang Triệt giờ đây đã không còn gãy vụn. Nó đã được hàn lại bằng màu trắng của sự cứu rỗi.

Bản giao hưởng của họ đã vượt qua chương của sự đối diện, và bắt đầu bước vào chương của sự tái sinh.

"Chúng ta đi đâu tiếp theo đây thầy?"

Giang Triệt nhìn về phía chân trời đang dần rực rỡ. "Đi tìm một mảnh đất để trồng hoa, Tô Nhạc. Một nơi mà tiếng đàn và sắc màu không bao giờ phải trốn chạy nữa."