MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 13: KHÚC BIẾN TẤU TRÊN NHỮNG BÁNH XE

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 13: KHÚC BIẾN TẤU TRÊN NHỮNG BÁNH XE

1,887 từ

Cảng Mây lùi lại sau lưng họ trong một buổi chiều tà, khi những làn khói đen cuối cùng từ đống đổ nát trên mỏm đá đã tan hẳn vào gió biển. Giang Triệt cầm lái chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ — một món đồ "gia tài" cuối cùng mà Giáo sư Lâm đã âm thầm sắp xếp để để lại cho anh trước khi ông rời thị trấn. Chiếc xe mang màu xanh rêu bạc phếch, động cơ nổ lục đục như hơi thở của một ông lão nhọc nhằn, nhưng đối với họ lúc này, nó là một pháo đài di động, là mảnh đất duy nhất không thuộc về bất kỳ định kiến nào.

Tô Nhạc ngồi ở ghế phụ, tay ôm khư khư một chiếc hộp thiếc nhỏ — thứ duy nhất cậu kịp vớt vát từ đám cháy: vài tuýp màu sơn dầu đã bị nung nóng đến méo mó và một cuốn sổ phác thảo còn sém cạnh. Cậu nhìn ra cửa sổ, dõi theo con đường ven biển uốn lượn. Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu dốc xuống mặt biển, khiến không gian nhuốm một màu sắc vừa lộng lẫy vừa tàn bạo.

Trong xe, mùi khói vẫn còn ám vào tóc, vào da thịt, len lỏi trong từng thớ vải của chiếc áo khoác họ đang mặc. Nó nhắc nhở về một sự kết thúc, nhưng đồng thời là một sự thanh tẩy khốc liệt.

Giang Triệt lái xe bằng một tay. Bàn tay trái của anh giờ đây quấn băng trắng toát, cố định bằng một nẹp gỗ tạm thời. Mảnh thủy tinh của Vệ Văn đã đâm sâu, chạm đến gân, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn dữ dội ấy lại khiến anh thấy mình thực sự tỉnh táo. Anh không còn cảm thấy cái "ngứa ngáy" u uất của vết sẹo mười năm trước nữa. Vết thương mới đã đè lên vết thương cũ, giống như một nốt nhạc cao vút và nhọn hoắt đã phá vỡ giai điệu trầm uẩn kéo dài cả thập kỷ.

"Thầy có đau lắm không?" Tô Nhạc khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ kể từ khi họ rời cảng.

Giang Triệt không quay đầu lại, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào con đường mờ mịt phía trước. "Đau, nhưng là cái đau của sự sống, Tô Nhạc. Nó khác với cái đau của sự mục nát."

Anh giảm tốc độ, tấp xe vào một bãi đất trống bằng phẳng nhìn ra một thung lũng đầy cỏ lau. Đêm đang buông xuống, và chiếc xe tải nhỏ trở thành ngôi nhà đầu tiên của họ trong cuộc đời du mục này.

Giang Triệt tắt máy. Sự tĩnh lặng ngay lập tức ập đến, chỉ còn tiếng động cơ kêu lách tách vì tản nhiệt. Anh quay sang nhìn Tô Nhạc. Trong ánh sáng lờ mờ của bảng điều khiển, khuôn mặt cậu hiện lên gầy gò và nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại mang một vẻ trưởng thành đến đau lòng.

"Chúng ta chẳng còn gì cả," Giang Triệt thì thầm, giọng anh khàn đặc. "Không còn đàn, không còn toan vẽ tử tế, không còn danh vọng để che thân. Cậu có hối hận vì đã không đi cùng Giáo sư Lâm không?"

Tô Nhạc buông chiếc hộp thiếc, cậu vươn tay qua, nhẹ nhàng chạm vào phần băng gạc trên tay trái của Giang Triệt. Cậu áp má mình vào bàn tay không bị thương của anh, nhắm mắt lại.

"Chúng ta có nhau, thầy ạ. Và chúng ta có tự do. Ở Thánh Aria, thầy là nô lệ của sự hoàn hảo. Ở Cảng Mây, thầy là nô lệ của quá khứ. Còn ở đây... thầy chỉ là Giang Triệt của em thôi."

Câu nói của cậu đơn giản nhưng lại có sức công phá mãnh liệt vào hệ thống phòng thủ cuối cùng của Giang Triệt. Anh kéo cậu lại gần, ôm chặt lấy bờ vai đang run lên vì cái lạnh của đêm cao nguyên. Họ không nói về tương lai, vì tương lai lúc này mỏng manh như sương sớm, họ chỉ sống cho khoảnh khắc mà hơi thở của người này hòa vào nhịp tim của người kia.

Những ngày tiếp theo là một chuỗi những khúc biến tấu đầy nhọc nhằn trên những cung đường. Chiếc xe tải không chỉ là nơi ngủ, nó biến thành một xưởng nghệ thuật di động kỳ lạ nhất thế gian.

Giang Triệt không thể chơi đàn, nhưng anh bắt đầu "nghe" thế giới theo một cách khác. Anh ngồi bên vệ đường, lắng nghe tiếng gió rít qua những tán lá thông, tiếng nước chảy dưới khe suối, hay cả tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường nhựa khô khốc. Anh lấy một cuốn sổ nhỏ, dùng tay phải ghi lại những ký hiệu nhạc lý lạ lùng — không phải là các nốt nhạc truyền thống, mà là những biểu đồ về cường độ và màu sắc của âm thanh.

Anh đang sáng tác một bản giao hưởng không có phím đàn. Đó là âm nhạc của sự tồn tại thô ráp.

Tô Nhạc cũng vậy. Vì không có toan vẽ lớn, cậu bắt đầu tận dụng mọi thứ tìm thấy: những mảnh gỗ nhặt được bên đường, những tấm bìa carton cũ, hay thậm chí là vẽ trực tiếp lên thành xe tải bên trong. Cậu dùng những tuýp màu bị nung chảy, pha trộn chúng với nhựa thông và tro bếp để tạo ra một loại chất liệu hội họa mới — đặc quánh, gồ ghề và đầy ám ảnh.

Cậu vẽ Giang Triệt. Không phải là người thầy trong bộ vest chỉnh tề, mà là một Giang Triệt với râu lởm chởm, đôi mắt sâu hoắm nhìn vào hư vô, và bàn tay trái quấn băng như một biểu tượng của sự hy sinh.

Một buổi chiều, khi họ dừng chân bên một thị trấn bỏ hoang, Tô Nhạc đang loay hoay vẽ lên một cánh cửa gỗ mục nát của một ngôi nhà sụp đổ. Giang Triệt đứng sau lưng cậu, tay trái anh đã có thể cử động nhẹ nhàng dù vẫn còn đau.

"Tô Nhạc, đưa tay cho tôi."

Tô Nhạc ngơ ngác đưa bàn tay vương đầy màu nâu đất cho anh. Giang Triệt cầm lấy nó, nhẹ nhàng điều khiển những ngón tay của cậu lướt trên mặt gỗ theo nhịp điệu của một bản nhạc đang vang lên trong đầu anh.

"Hãy coi những ngón tay của cậu là phím đàn, và màu sắc này là âm thanh," Giang Triệt thì thầm bên tai cậu. "Nhấn mạnh ở đây... kéo dài ở đây... Đây là nốt nhạc thứ bảy mà tôi muốn nói với cậu."

Tô Nhạc nín thở. Cậu cảm nhận được ý chí của Giang Triệt truyền qua da thịt mình. Cánh tay cậu trở thành đôi tay của anh, và bức tranh trên cánh cửa gỗ dần hiện ra những đường nét kỳ ảo — nó giống như một dòng thác âm thanh đang đổ xuống từ một vầng mặt trời đen.

Đó là lúc họ nhận ra một sự liên kết tâm linh sâu sắc: Họ không còn là hai cá thể riêng biệt đang yêu nhau, mà họ đang dần hòa tan vào nhau để trở thành một thực thể nghệ thuật duy nhất. Giang Triệt là linh hồn, là cấu trúc; còn Tô Nhạc là hình hài, là sắc diện.

Tuy nhiên, sự ngọt ngào của cuộc sống du mục không thể che lấp đi một sự thật: vết thương trên tay Giang Triệt đang có dấu hiệu nhiễm trùng nặng vì thiếu điều kiện y tế và những lần anh cố sức giúp Tô Nhạc.

Đêm đó, trong chiếc xe tải chật hẹp, Giang Triệt lên cơn sốt cao. Anh mê sảng, hơi thở đứt quãng. Trong cơn mê, anh lại thấy mình đang đứng trên cây cầu Nord mười năm trước. Ánh đèn pha xe hơi lóa mắt, tiếng phanh xe rít lên xé lòng, và tiếng một người phụ nữ thét gọi tên anh.

"Không... đừng đi... là lỗi của tôi..." Giang Triệt lẩm bẩm, mồ hôi đầm đìa trên trán.

Tô Nhạc thức trắng đêm, dùng nước suối lạnh để chườm cho anh. Cậu nghe thấy những lời mê sảng đó, và một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên. Vụ tai nạn mười năm trước không đơn giản chỉ là một vụ tự sát hụt hay mất lái do trầm cảm. Có một bóng hình khác, một cái tên khác đã bị vùi lấp dưới đống sắt vụn đêm đó.

Khi bình minh hé rạng, cơn sốt giảm bớt, Giang Triệt mở mắt thấy Tô Nhạc đang gục bên cạnh mình, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay trái của anh như thể sợ anh sẽ tan biến vào bóng tối.

Giang Triệt nhìn trần xe đầy những vệt màu vẽ loang lổ. Anh nhận ra rằng anh không thể cứ chạy mãi được. Vệ Văn có thể đã bị bắt, nhưng sự thật về quá khứ vẫn là một khối u nhức nhối. Nếu anh muốn bảo vệ Tô Nhạc một cách thực sự, anh phải đối diện với nguồn cơn của nỗi đau — nơi mà bản nhạc của đời anh đã thực sự bị gãy vụn lần đầu tiên.

"Tô Nhạc," anh khẽ gọi.

Tô Nhạc giật mình tỉnh giấc, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. "Thầy tỉnh rồi? Thầy thấy sao rồi?"

Giang Triệt nhìn cậu, ánh mắt đầy sự kiên định xen lẫn đau thương. "Chúng ta không đi về phía Tây nữa. Chúng ta sẽ quay lại hướng Bắc."

"Hướng Bắc? Đó là đường về thành phố... về nơi có cây cầu Nord..." Tô Nhạc thốt lên, giọng run rẩy.

"Đúng vậy," Giang Triệt ngồi dậy, dù người vẫn còn rã rời. "Tôi phải đưa cậu đến đó. Tôi phải cho cậu thấy nơi mà tôi đã chết một lần. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể thực sự sống."

Chiếc xe tải lại lăn bánh, lần này nó hướng về phía những dãy núi mờ sương phía Bắc. Nhịp điệu của mạch truyện lúc này không còn là những nốt nhạc nhẹ nhàng của gió biển, mà chuyển sang một điệu hành khúc nặng nề, u tối nhưng mang đầy khát vọng giải thoát.

Tô Nhạc ngồi bên cạnh, cậu không hỏi thêm gì. Cậu biết rằng hành trình này sẽ dẫn họ vào tâm bão, nhưng cậu cũng biết rằng đó là cách duy nhất để màu nắng trong tranh của cậu không bao giờ bị bóng tối che khuất nữa. Cậu nắm lấy tay trái của Giang Triệt — bàn tay giờ đây đã khô vết thương nhưng mang đầy những bí mật — và tự hứa với lòng mình rằng, dù quá khứ có đáng sợ đến đâu, cậu cũng sẽ là người cầm cọ để vẽ lại một nốt kết thúc mới cho anh.

Bên ngoài cửa sổ, phong cảnh bắt đầu thay đổi. Những thung lũng xanh mướt nhường chỗ cho những vách đá dựng đứng và những con đường đèo hiểm trở. Gió rít qua khe cửa xe, vang lên như những tiếng dương cầm bị lạc điệu.

Bản giao hưởng của họ đã bước sang chương thứ hai: Chương của sự đối diện.