MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMàu Nắng Trên Phím Dương CầmChương 12: KHI BÓNG TỐI BIẾN HÌNH

Màu Nắng Trên Phím Dương Cầm

Chương 12: KHI BÓNG TỐI BIẾN HÌNH

1,845 từ

Đêm ở Cảng Mây sau buổi "hòa nhạc" tại bến tàu mang một vẻ yên tĩnh khác thường. Đó không phải là sự tĩnh lặng bình yên của một ngày kết thúc tốt đẹp, mà là một khoảng lặng đầy dự cảm, giống như không khí trước một cơn áp thấp nhiệt đới tràn về từ phía Đông Bắc. Gió biển thổi mạnh hơn, luồn qua những khe đá hẹp phía dưới mỏm đá, tạo ra những âm thanh rít lên từng hồi, tựa như tiếng than khóc của những linh hồn không thể về bờ.

Bên trong căn nhà gỗ, ánh nến lung linh hắt bóng hai người lên bức tường vôi vốn đã bong tróc. Giang Triệt ngồi trên sàn, tỉ mỉ dùng dầu thông lau lại những phím đàn dương cầm. Đôi bàn tay anh, sau khi đã dốc hết tâm lực vào bản nhạc buổi sáng, giờ đây vẫn còn hơi run rẩy. Đó không phải là cái run của bệnh lý hay thuốc an thần, mà là sự chấn động của một linh hồn vừa mới được tháo cùm.

Tô Nhạc ngồi cạnh anh, tay bận rộn với việc phân loại lại những tuýp màu đã bị méo mó sau vụ xô xát. Cậu im lặng, nhưng đôi mắt chốc chốc lại liếc nhìn Giang Triệt với một vẻ lo âu kín đáo. Cậu vẫn còn nhớ ánh mắt của Vệ Văn trước khi hắn rời đi—một ánh mắt không chứa đựng sự thất bại, mà chứa đựng sự căm phẫn thâm sâu của một kẻ vừa bị tước đoạt đi con mồi béo bở nhất.

Giang Triệt nhận thấy sự căng thẳng của cậu. Anh đặt miếng vải xuống, với tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Tô Nhạc.

"Cậu đang nghĩ về hắn sao?"

Tô Nhạc giật mình, khẽ thở dài. "Hắn nói quá khứ không bao giờ ngủ yên... Thầy ơi, em có cảm giác buổi sáng nay chỉ là sự khởi đầu của một thứ gì đó tồi tệ hơn."

Giang Triệt kéo cậu lại gần, để đầu cậu tựa vào lồng ngực mình. Nhịp tim của anh giờ đây đã ổn định hơn, nhưng tâm trí anh lại đang giăng đầy những phòng tuyến.

"Kẻ như Vệ Văn sống bằng cách hút máu từ danh dự của người khác. Khi bài báo của hắn trở nên vô dụng, hắn không còn gì để mất. Nhưng Tô Nhạc, cậu phải hiểu một điều: bóng tối chỉ đáng sợ khi ta đứng trong bóng tối để nhìn nó. Còn bây giờ, chúng ta đã bước ra ngoài ánh sáng."

Tuy nhiên, lời nói trấn an của Giang Triệt dường như chỉ là một nỗ lực mong manh để lấp liếm đi thực tại.

Tại một quán rượu xập xệ phía cuối bến cảng, Vệ Văn đang ngồi một mình trong góc tối nhất. Trên mặt bàn gỗ cáu bẩn là một tờ báo thông báo việc chấm dứt hợp đồng cộng tác của hắn vì hành vi bôi nhọ nghệ sĩ không bằng chứng. Hắn uống cạn ly rượu mạnh, cảm giác cay nồng thiêu đốt cổ họng cũng giống như sự nhục nhã đang thiêu đốt lòng tự tôn của hắn. Hắn không còn là "Kẻ đào mộ nghệ thuật" quyền lực nữa, mà chỉ là một kẻ thất nghiệp mang vết nhơ nghề nghiệp.

Và kẻ gây ra chuyện này, theo cách nghĩ lệch lạc của hắn, chính là người đàn ông đang hạnh phúc trong căn nhà trên mỏm đá kia.

"Hạnh phúc sao?" Vệ Văn lẩm bẩm, ánh mắt hằn học nhìn ra phía ánh đèn hải đăng ngoài xa. "Để xem âm nhạc của anh có bảo vệ được người của anh khi không còn ai đứng ra can ngăn không."

Nửa đêm, khi Tô Nhạc đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, Giang Triệt vẫn thức. Anh đứng bên cửa sổ nhìn ra mặt biển đen thẫm. Bất chợt, anh ngửi thấy một mùi lạ—không phải mùi mặn của biển, cũng không phải mùi gỗ mục.

Đó là mùi của xăng.

Ngay lập tức, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa chính, sau đó là tiếng thủy tinh vỡ vụn. Một chai xăng cháy được ném qua cửa sổ phòng khách, ngọn lửa nhanh chóng liếm vào những bản nhạc chép tay và rèm nhung khô khốc.

"TÔ NHẠC! DẬY MAU!"

Giang Triệt hét lên, anh không kịp suy nghĩ, lao đến phía giường ngủ và kéo Tô Nhạc dậy ngay khi một ngọn lửa bùng lên chặn đứng lối ra. Tô Nhạc bàng hoàng, khói đen bắt đầu tràn ngập không gian nhỏ hẹp, khiến cậu ho sặc sụa.

"Chuyện... chuyện gì vậy thầy?"

"Hắn đến rồi," Giang Triệt gằn giọng qua kẽ răng. Anh cởi chiếc áo khoác len, thấm nước từ ấm trà còn sót lại rồi quấn quanh đầu và tay cho Tô Nhạc.

Bên ngoài cửa sổ, dưới ánh lửa bập bùng, bóng dáng cao gầy của Vệ Văn hiện lên. Hắn không chạy trốn, hắn đứng đó với một can xăng trên tay, đôi mắt đỏ ngầu như một con quỷ dữ. Hắn cười điên dại khi thấy ngọn lửa bắt đầu bao trùm lấy mái nhà gỗ cũ kỹ.

"Cháy đi! Hãy cháy cùng với cái thiên tài rác rưởi của anh đi, Giang Triệt!"

Giang Triệt cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Bản năng chiếm hữu vốn dĩ là bóng tối trong lòng anh giờ đây đột ngột biến hình. Nó không còn là sự kìm kẹp Tô Nhạc, mà là một bản năng bảo vệ hung mãnh. Anh không sợ lửa, anh sợ nụ cười của Tô Nhạc bị dập tắt, sợ sắc màu của cậu bị biến thành tro bụi.

Anh đạp mạnh vào cánh cửa sổ gỗ đã bắt đầu cháy sém, ôm chặt lấy Tô Nhạc rồi lao ra ngoài, lăn mấy vòng trên nền đá sắc lạnh của mỏm đá.

Vệ Văn thấy họ thoát ra, hắn gầm lên một tiếng đầy thú tính rồi lao tới, trên tay là một mảnh thủy tinh vỡ từ chai xăng. Hắn nhắm thẳng vào khuôn mặt của Tô Nhạc mà đâm xuống.

"ĐỪNG CHẠM VÀO CẬU ẤY!"

Giang Triệt đưa bàn tay trái của mình ra đỡ lấy nhát đâm của Vệ Văn. Mảnh thủy tinh sắc lẹm đâm xuyên qua lòng bàn tay vốn đã chằng chịt vết sẹo mười năm trước. Máu tươi trào ra, nóng hổi và đỏ thẫm, nhỏ xuống mặt đá lạnh lẽo.

Cơn đau thấu xương khiến Giang Triệt rên rỉ, nhưng anh không lùi bước. Anh dùng bàn tay phải còn lại, giáng một cú đấm cực mạnh vào hàm của Vệ Văn, khiến hắn ngã ngửa ra phía sau. Bản năng của một người đàn ông trỗi dậy, xóa sạch vẻ nho nhã của một nghệ sĩ. Anh lao vào Vệ Văn, đè hắn xuống đất, đôi mắt anh lúc này tối sầm lại đầy nguy hiểm.

"Nếu ông dám làm hại cậu ấy một lần nữa," Giang Triệt thì thầm, giọng nói trầm thấp và lạnh đến mức khiến Vệ Văn phải run sợ. "Tôi sẽ giết ông. Tôi không còn danh tiếng để giữ, không còn sự nghiệp để lo lắng. Tôi chỉ có cậu ấy, và tôi sẵn sàng mục nát trong tù để bảo vệ cậu ấy."

Sự quyết liệt và điên cuồng trong mắt Giang Triệt khiến Vệ Văn hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhận ra mình vừa chạm vào giới hạn cuối cùng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn buông mảnh thủy tinh, nằm thở dốc trong sự sợ hãi tột cùng.

Lúc này, những người hàng xóm ở phía dưới dốc bắt đầu phát hiện ra đám cháy và chạy lên. Tiếng còi của xe cảnh sát và cứu hỏa vang vọng từ xa.

Giang Triệt buông Vệ Văn ra, anh loạng choạng đứng dậy, bàn tay trái vẫn cắm sâu mảnh thủy tinh, máu chảy ròng ròng xuống mặt đất. Anh không quan tâm đến vết thương, anh quay lại phía Tô Nhạc đang ngồi bệt dưới đất, run rẩy nhìn căn nhà đang chìm trong biển lửa.

Cây đàn dương cầm gỗ mục—thứ mà họ đã dành bao nhiêu ngày đêm để hồi sinh—giờ đây đang cháy rực giữa khung cửa sổ. Những sợi dây đàn dưới tác động của sức nóng bắt đầu đứt tung, tạo ra những âm thanh tăng... tăng... chói tai như những tiếng kêu cứu cuối cùng.

Tô Nhạc òa khóc. Cậu khóc vì cây đàn, khóc vì những bức tranh đã thành tro, và khóc vì bàn tay đầy máu của Giang Triệt.

"Tay của thầy... tay của thầy lại hỏng rồi..."

Giang Triệt quỳ xuống, dùng bàn tay phải không bị thương để ôm cậu vào lòng. Anh không nhìn căn nhà đang cháy, anh nhìn vào đôi mắt sũng nước của Tô Nhạc.

"Nó không hỏng, Tô Nhạc. Lần này nó đã làm đúng việc của nó rồi." Anh hôn lên trán cậu, hơi thở vẫn còn nồng mùi khói. "Đừng nhìn vào đống tro tàn đó. Nhìn tôi này. Chúng ta vẫn còn sống, và màu sắc của cậu vẫn còn trong đầu tôi."

Khi cảnh sát dẫn Vệ Văn đi, và những người lính cứu hỏa cố gắng dập tắt tàn dư của đám cháy, hai người họ đứng lặng im bên bờ vực mỏm đá. Căn nhà gỗ giờ chỉ còn là một khung xương đen đúa. Tài sản duy nhất của họ đã tan thành mây khói.

Nhưng trong khoảnh khắc hoang tàn đó, một sự thật mới được khai sinh. Giang Triệt nhận ra rằng anh không còn cần một cây đàn đắt tiền hay một tháp Tây lộng lẫy để chứng minh giá trị của mình. Anh cũng không còn cần phải trốn chạy quá khứ nữa, vì anh vừa mới tự tay kết liễu nó trong ngọn lửa kia.

Vết thương mới trên lòng bàn tay trái xuyên qua vết sẹo cũ như một sự hóa giải. Mười năm trước, anh bị thương vì muốn trốn chạy cuộc sống. Mười năm sau, anh bị thương vì muốn bảo vệ sự sống.

"Chúng ta sẽ đi đâu đây thầy?" Tô Nhạc khẽ hỏi, tay cậu siết chặt lấy bàn tay phải của Giang Triệt.

Giang Triệt nhìn ra phía chân trời biển, nơi một tia sáng mờ nhạt của buổi bình minh đang bắt đầu hắt lên.

"Bất cứ đâu có cậu," Giang Triệt nói, giọng anh dịu dàng nhưng kiên định. "Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ những đống tro tàn này. Cậu sẽ vẽ, và tôi sẽ đàn, ngay cả khi chỉ còn là những tiếng gõ trên mặt bàn gỗ."

Bình minh ở Cảng Mây hôm đó không rực rỡ nắng vàng, nó là một màu tím xám sâu thẳm của sự tái sinh. Trên mỏm đá cô độc, có hai linh hồn không còn gì trong tay ngoài nhau, nhưng lại cảm thấy giàu có hơn bao giờ hết. Bóng tối đã biến hình, không còn là vực thẳm để ngã xuống, mà là cái nền để những sắc màu mới bắt đầu được phác họa.