Tuyết rơi trắng xóa phủ lên những mái ngói cong vút của cung Trường Lạc, nuốt chửng sự náo nhiệt vốn có của đêm giao thừa. Bên trong điện, mùi trầm hương thanh khiết hằng ngày đã bị thay thế bởi mùi máu tanh nồng nặc đang xộc lên từ phía cổng thành. Thẩm Diệu ngồi bất động trên phượng tọa, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau, ánh mắt dại đi nhìn về phía khoảng sân gạch men nơi những thi thể của người thân đang bị quân lính kéo đi như những bao tải vô tri. Phụ thân nàng, vị Quốc công một đời tận trung, giờ đây chỉ còn là một cái xác không toàn thẹn. Ca ca nàng, người từng hứa sẽ bảo vệ nàng suốt đời, cũng đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm của kẻ mà nàng gọi là phu quân.
Tiếng bước chân thanh mảnh vang lên trên sàn đá lạnh lẽo, phá tan sự im lặng chết chóc. Thẩm Ngọc bước tới, vạt áo lụa hồng cánh sen thướt tha lướt qua những vệt máu chưa kịp khô. Trên môi ả nở một nụ cười rạng rỡ, vẻ đẹp thanh thuần thường ngày giờ đây lại mang theo sự độc địa khiến người ta phải rùng mình. ả cầm trên tay một khay bạc, bên trên đặt một bình rượu bằng ngọc bích và một chiếc chén duy nhất. Thẩm Ngọc khẽ cúi người, giọng nói dịu dàng như gió xuân nhưng từng chữ lại như kim châm vào đại não của Thẩm Diệu. ả thầm thì rằng hoàng thượng có lòng ban cho hoàng hậu một chén rượu ấm để bớt lạnh trong đêm đông này, và cũng để nàng sớm được đoàn tụ với gia đình dưới suối vàng.
Thẩm Diệu ngước mắt nhìn thứ muội, người mà nàng từng hết lòng yêu thương và bảo vệ khỏi sự khắc nghiệt của gia quy. Nàng tự hỏi từ bao giờ mà tâm địa của đứa em gái nhỏ này lại trở nên đen tối đến thế, hay vốn dĩ nó đã luôn mục nát mà nàng quá ngu muội không nhận ra. Thẩm Ngọc nhìn vào sự bàng hoàng của chị mình mà cười lớn, một tràng cười chói tai vang vọng khắp điện vắng. ả ghé sát tai Thẩm Diệu, tiết lộ rằng tất cả những bằng chứng về việc Thẩm gia mưu phản đều do chính tay ả ngụy tạo, và người dẫn đường cho quân lính vào tàn sát phủ Quốc công cũng chính là ả. ả không chỉ muốn ngôi vị hoàng hậu, ả muốn thấy Thẩm Diệu mất đi tất cả trước khi chết.
Cửa điện bật mở, bóng dáng của Tiêu Cẩn Ngôn xuất hiện trong bộ long bào rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Hắn không nhìn nàng lấy một lần, chỉ đứng đó như một vị thần nắm giữ vận mệnh, bình thản chờ đợi kết cục của một triều đại do chính tay nàng gầy dựng cho hắn. Sự phản bội tột cùng từ người đàn ông nàng từng tôn thờ như bầu trời đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong lòng Thẩm Diệu. Nàng không gào khét, không van xin, chỉ lặng lẽ cầm lấy chén rượu độc từ tay Thẩm Ngọc. Chất lỏng cay nồng trôi xuống cổ họng, thiêu đốt tâm can nàng trong cơn đau đớn dữ dội.
Thẩm Diệu ngã quỵ xuống sàn, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì độc tính phát tác. Trong bóng tối đang dần bao trùm, nàng vẫn nghe thấy tiếng cười nhạo báng của Thẩm Ngọc và cảm nhận được sự thờ ơ tột cùng của Tiêu Cẩn Ngôn. Máu trào ra từ khóe môi, nhuộm đỏ vạt phượng bào cao quý nhưng đầy mỉa mai. Trước khi hơi thở cuối cùng lịm tắt, một ý nghĩ duy nhất rực cháy trong linh hồn nàng. Nếu có kiếp sau, nàng nguyện hóa thành ác quỷ, dùng chính đôi tay này để nhuộm đỏ giang sơn của bọn họ, khiến những kẻ đã giẫm đạp lên máu của Thẩm gia phải sống trong địa ngục vĩnh hằng. Tuyết vẫn rơi, che lấp đi một linh hồn đầy hận thù vừa tan biến vào hư không.