MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMáu Nhuộm Hoàng ThànhChương 2

Máu Nhuộm Hoàng Thành

Chương 2

664 từ · ~4 phút đọc

Cơn đau xé tâm can từ chén rượu độc dường như vẫn còn âm ỉ nơi lồng ngực, nhưng hơi lạnh của tuyết đêm giao thừa đã tan biến, thay vào đó là mùi nến đỏ hân hoan và hương long não nồng đượm. Thẩm Diệu đột ngột mở mắt, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng dưới lớp y phục bằng lụa đỏ rực rỡ. Nàng bàng hoàng nhìn xung quanh, đây không phải là điện Trường Lạc hoang phế, mà là tân phòng của vương phủ năm ấy. Trên tường dán chữ hỷ đỏ chói mắt, đôi nến long phụng đang cháy bập bùng, soi rõ khuôn mặt nàng trong gương đồng với đôi môi điểm son đỏ thắm và hàng phượng quan nặng nề trên đầu.

Tiếng bước chân vững chãi từ bên ngoài truyền vào mỗi lúc một gần, mỗi âm thanh nện xuống sàn gỗ đều khiến dây thần kinh của Thẩm Diệu căng ra như muốn đứt đoạn. Tiêu Cẩn Ngôn đẩy cửa bước vào, khí thế của một vị vương gia trẻ tuổi tuấn tú, trên người vẫn còn vương chút hơi rượu từ buổi yến tiệc. Hắn tiến lại gần, ánh mắt từng khiến nàng đắm chìm trong sự dịu dàng giả tạo ấy giờ đây chỉ khiến nàng thấy ghê tởm tột độ. Khi bàn tay hắn đưa lên định chạm vào khăn phủ đầu của nàng, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, Thẩm Diệu gần như nôn mửa vì sự đụng chạm mà nàng biết rõ sẽ dẫn đến kết cục máu chảy thành sông của gia tộc mình mười năm sau.

Không để hắn kịp nhìn thấy sự căm hận trong mắt mình, Thẩm Diệu vờ như thẹn thùng cúi đầu, tay nàng âm thầm luồn vào trong ống áo rộng, rút ra chiếc trâm cài tóc bằng vàng ròng sắc nhọn. Nàng không hề do dự, dùng lực thật mạnh đâm thẳng vào mu bàn tay trái của chính mình dưới lớp y phục che phủ. Cơn đau nhức nhối ngay lập tức xộc lên đại não, giúp nàng giữ lấy sự tỉnh táo cuối cùng giữa mớ ký ức hỗn độn và hận thù đang cuộn trào. Máu nóng rỉ ra, thấm đẫm lớp lụa trắng bên trong, nhưng khuôn mặt nàng vẫn giữ được vẻ bình thản đến lạ lùng.

Nàng khẽ nghiêng mình tránh né bàn tay của Tiêu Cẩn Ngôn, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự xa cách mà hắn chưa từng nghe thấy. Nàng bảo rằng đêm nay khí lạnh xâm nhập, nàng cảm thấy cơ thể không khỏe, e rằng sẽ làm mất hứng của vương gia. Tiêu Cẩn Ngôn khựng lại, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại vì sự khước từ bất ngờ của vị hôn thê vốn luôn tôn thờ hắn. Tuy nhiên, sự kiêu ngạo của một kẻ cầm quyền khiến hắn không muốn cưỡng cầu vào đêm đại hôn. Hắn nhìn nàng một hồi lâu, cố tìm kiếm chút dấu vết của sự lo lắng thường thấy, nhưng chỉ thấy một Thẩm Diệu tĩnh lặng như mặt hồ không đáy.

Tiêu Cẩn Ngôn cuối cùng cũng xoay người rời đi, bỏ lại nàng trong căn phòng hỷ rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Ngay khi tiếng cửa khép lại, Thẩm Diệu mới nới lỏng bàn tay đang nắm chặt chiếc trâm. Nàng nhìn vết thương đang rỉ máu trên tay mình, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá ngàn năm. Đây chính là khởi đầu mới, nhưng không phải khởi đầu của một cuộc hôn nhân viên mãn, mà là khởi đầu của một cuộc thảm sát ngược lại. Nàng thề rằng, từ giây phút này, Tiêu Cẩn Ngôn sẽ không bao giờ có được sự chân thành của nàng thêm một lần nào nữa, và mỗi một giọt máu nàng đổ ra ngày hôm nay, hắn sẽ phải trả lại bằng cả vương triều mà hắn khao khát.