Ánh nắng sớm mai xuyên qua khe cửa chạm trổ, phủ lên căn phòng hỷ một lớp sáng dịu dàng nhưng trong mắt Thẩm Diệu, mọi thứ vẫn nhuốm một màu đỏ sẫm của máu. Nàng ngồi bên bàn trang điểm, nhìn vào gương đồng thấy mình của tuổi mười tám, thanh xuân rực rỡ và chưa nhuốm bụi trần. Nhưng sâu trong đôi mắt ấy là linh hồn của một kẻ đã chết qua một đời, héo hon và đầy vết sẹo. Khi Tiêu Cẩn Ngôn bước vào để cùng nàng thực hiện nghi lễ bái kiến phụ mẫu, Thẩm Diệu cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại.
Hắn của hiện tại vẫn chưa phải là vị hoàng đế tàn độc đã ban rượu độc cho nàng, mà là một vị vương gia tuấn lãng, mang vẻ ngoài chính trực và đôi mắt luôn chứa đựng sự thâm tình giả tạo. Nhìn gương mặt trẻ trung, thanh thuần ấy, đôi bàn tay Thẩm Diệu giấu dưới tay áo không tự chủ được mà siết chặt, chiếc trâm cài vẫn còn vương máu khô như đang bỏng rát trên da thịt. Một luồng xung động mãnh liệt trỗi dậy trong lòng nàng, thôi thúc nàng chỉ cần vung tay một nhát là có thể kết liễu kẻ thù ngay tại đây, chấm dứt mọi bi kịch trước khi nó bắt đầu. Nàng muốn thấy vẻ bàng hoàng trên khuôn mặt hắn, muốn thấy máu hắn chảy xuống sàn gạch lạnh lẽo như cách gia tộc nàng đã từng ngã xuống.
Thế nhưng, lý trí tàn nhẫn đã ghì chặt đôi tay nàng lại. Giết hắn bây giờ quá dễ dàng, nhưng nó sẽ kéo theo sự sụp đổ của phủ Quốc công vì tội giết hại hoàng thân. Hơn nữa, cái chết chóng vánh không đủ để xoa dịu nỗi uất hận mười năm bị giày vò của nàng. Thẩm Diệu hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải đè nén cơn run rẩy, rồi nàng ngước lên, đôi môi khẽ nở một nụ cười e lệ, dịu dàng như đóa mẫu đơn vừa chớm nở. Nàng chủ động bước tới, đôi tay mảnh khảnh chỉnh lại cổ áo cho hắn, giọng nói ngọt ngào như rót mật rằng vương gia tối qua ngủ có ngon giấc không, khiến Tiêu Cẩn Ngôn nhất thời ngẩn ngơ vì sự săn sóc này.
Cảm giác chạm vào lớp vải trên người hắn khiến nàng ghê tởm đến mức muốn nôn mửa ngay tức khắc, nhưng nàng vẫn phải duy trì ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ và yêu thương. Mỗi lời yêu thương giả dối thốt ra từ miệng nàng là một nhát dao tự đâm vào lòng tự trọng của chính mình. Sự dằn xé giữa khao khát báo thù tột độ và yêu cầu phải diễn kịch hoàn hảo khiến lồng ngực Thẩm Diệu đau thắt lại. Nàng đang đi trên một sợi dây mỏng manh giữa địa ngục và thực tại, nơi mà mỗi cái chạm, mỗi nụ cười đều là vũ khí để nàng giăng ra một thiên la địa võng. Tiêu Cẩn Ngôn sẽ không bao giờ biết được rằng, đằng sau vẻ thâm tình ấy, người nữ nhân hắn đang ôm trong lòng đang âm thầm đếm ngược ngày tàn của hắn.