Tin tức Thẩm Ngọc được triệu vào vương phủ để hỗ trợ Hoàng hậu lo liệu yến tiệc sắp tới lan đi khắp các hành lang nội cung nhanh hơn cả gió lạnh mùa đông. Kiếp trước, Thẩm Ngọc phải mất thêm hai năm ròng rã dùng đủ mọi thủ đoạn mới có thể danh chính ngôn thuận bước chân vào nơi này. Nhưng kiếp này, Thẩm Diệu không muốn đợi lâu đến thế. Nàng ngồi trong đình giữa hồ, thong thả rắc những vụn bánh xuống mặt nước đóng băng, nhìn lũ cá vàng tranh nhau miếng mồi mà lòng lặng lẽ như tờ. Nàng biết rõ dã tâm của Thẩm Ngọc, biết rõ sự thèm khát vinh hoa và cả tình ý lén lút mà thứ muội dành cho phu quân của nàng. Thay vì ngăn cản, Thẩm Diệu quyết định tháo bỏ chiếc lồng, để con rắn độc ấy tự do trườn vào nơi nó muốn.
Khi Thẩm Ngọc bước vào điện với vẻ ngoài e lệ, quỳ lạy dưới chân Thẩm Diệu cùng những lời hỏi thăm đầy giả tạo, Thẩm Diệu chỉ mỉm cười dịu dàng. Nàng không còn tỏ ra ghen tuông hay dè dặt như kiếp trước, trái lại còn nắm lấy tay Thẩm Ngọc, ca ngợi nhan sắc của thứ muội là khuynh quốc khuynh thành. Nàng chủ động chọn cho Thẩm Ngọc bộ y phục màu cánh sen bằng lụa mỏng nhất, cài lên tóc ả chiếc trâm ngọc quý giá nhất, trang điểm cho ả như một tặng phẩm hoàn hảo. Thẩm Ngọc tuy có chút kinh ngạc trước sự hào phóng đột ngột của chị mình, nhưng dục vọng được trèo cao đã làm mờ mắt ả. ả không nhận ra rằng, vẻ mặt ôn hòa của Thẩm Diệu chính là lớp vỏ bọc của một đao phủ đang chuẩn bị hành hình.
Đêm đó, khi Tiêu Cẩn Ngôn vẫn còn mải mê bên những tấu chương trong thư phòng, Thẩm Diệu đã sai cung nữ thắp lên loại hương trầm có tác dụng an thần nhưng nếu kết hợp với rượu mạnh sẽ khiến lý trí con người trở nên mơ hồ. Nàng cố tình lấy cớ thân thể không khỏe, sai Thẩm Ngọc mang trà gừng sang thư phòng hầu hạ vương gia. Khoảnh khắc Thẩm Ngọc bưng khay trà bước đi, Thẩm Diệu đứng khuất sau rèm lụa, đôi mắt lạnh lùng dõi theo bóng lưng ấy. Nàng biết rõ Tiêu Cẩn Ngôn là kẻ đa nghi nhưng lại vô cùng ham muốn sự mới lạ. Sự thanh thuần giả tạo của Thẩm Ngọc chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà hắn không bao giờ từ chối trong lúc tâm trí mông lung.
Tiếng va chạm nhẹ của tách sứ và hơi ấm từ thư phòng tỏa ra báo hiệu rằng mồi đã cắn câu. Thẩm Diệu xoay người, thản nhiên bước về phòng ngủ, từng bước chân ung dung như đang đi dạo giữa vườn hoa. Việc đẩy Thẩm Ngọc lên long sàng không phải vì nàng bao dung, mà vì nàng muốn gieo vào lòng Tiêu Cẩn Ngôn một mầm mống phản bội ngay từ đầu. Một khi hắn chạm vào Thẩm Ngọc, hắn sẽ không còn tư cách nói lời yêu thương với nàng, và Thẩm Ngọc cũng sẽ trở thành cái gai trong mắt những phi tần khác sau này. Nàng cần một cuộc chiến nội cung để làm xao nhãng Tiêu Cẩn Ngôn, tạo khoảng trống cho nàng liên kết với những thế lực bên ngoài. Đêm nay, một quân cờ đã được đặt đúng vị trí, và ván cờ ly gián này, nàng nhất định phải là người thắng cuối cùng.