MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMáu Nhuộm Hoàng ThànhChương 5

Máu Nhuộm Hoàng Thành

Chương 5

630 từ · ~4 phút đọc

Gió lạnh tràn qua ngự uyển, cuốn theo những cánh hoa đào rụng sớm vương trên tà áo trắng tinh khôi của Thẩm Diệu. Nàng đứng một mình bên cầu đá, nhìn về hướng thư phòng nơi Tiêu Cẩn Ngôn đang say nồng trong vòng tay của thứ muội. Cảm giác ghê tởm trộn lẫn với sự nhẹ nhõm kỳ lạ khiến nàng muốn bật cười, nhưng đôi môi chỉ kịp khẽ nhếch lên một đường cong chua chát. Đúng lúc ấy, một áp lực vô hình từ phía sau lưng ập tới, khiến sống lưng nàng lạnh buốt, một cảm giác nguy hiểm còn đáng sợ hơn cả sự tàn nhẫn của Tiêu Cẩn Ngôn.

Thẩm Diệu xoay người, lùi lại một bước theo bản năng. Trước mặt nàng, đứng dưới bóng cây tùng cổ thụ là Nhiếp chính vương Hoắc Diễn. Hắn vận một bộ cẩm y đen tuyền, vạt áo thêu chỉ bạc lấp lánh như vảy rồng trong bóng tối. Hoắc Diễn không hành lễ, cũng không lên tiếng, hắn chỉ đứng đó, đôi tay chắp sau lưng, nhìn nàng bằng một ánh mắt thiêu đốt. Đó là một ánh nhìn không chút che giấu sự chiếm hữu, thứ dục vọng nguyên thủy và đen tối của một con thú dữ đang quan sát con mồi bị thương. Hắn tiến lại gần, khoảng cách thu hẹp đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi máu và hương gỗ đàn hương nồng đậm tỏa ra từ người hắn.

Hắn đột ngột vươn tay, ngón tay thô ráp lướt nhẹ qua gò má nàng, rồi dừng lại ở khóe mắt. Thẩm Diệu định né tránh nhưng hơi thở của hắn đã bao trùm lấy nàng, một sự áp chế tuyệt đối. Giọng nói của Hoắc Diễn trầm đục, vang lên giữa không gian tĩnh mịch như tiếng chuông vọng từ địa ngục. Hắn không nói về nhan sắc, cũng chẳng hỏi về việc phu quân nàng đang cùng người khác ân ái, hắn chỉ nhếch môi, thốt ra một câu khiến tim nàng như ngừng đập: "Vương phi, mắt nàng có máu".

Câu nói ấy như xé toạc lớp vỏ bọc bình thản mà Thẩm Diệu đã dày công xây dựng. Hắn không nhìn thấy sự thẹn thùng của một tân nương, cũng không thấy sự oán hận của một người vợ bị phản bội, hắn nhìn thấy linh hồn đang gào thét vì hận thù của nàng. Sự thấu thị của Hoắc Diễn khiến Thẩm Diệu cảm thấy mình như đang trần trụi giữa bão tuyết. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn, nhận ra kẻ này không chỉ muốn có được nàng, mà còn hiểu rõ nàng đang nung nấu một kế hoạch tàn bạo. Hắn nhìn thấu bóng tối trong nàng, và dường như, hắn yêu chính cái bóng tối đó.

Thẩm Diệu lấy lại bình tĩnh, nàng gạt tay hắn ra, ánh mắt trở nên sắc lẹm như lưỡi kiếm. Nàng hỏi hắn rằng Nhiếp chính vương đêm khuya vào hậu uyển, không sợ mang tiếng đại nghịch bất đạo sao. Hoắc Diễn bật cười, một tràng cười ngạo nghễ và điên cuồng. Hắn ghé sát vào tai nàng, hơi nóng phả vào làn da mỏng manh, tuyên bố rằng giang sơn này hắn còn không để vào mắt, huống chi là mấy lời đàm tiếu. Hắn bảo nàng rằng nếu nàng muốn máu chảy thành sông, hắn nguyện làm kẻ cầm kiếm cho nàng, chỉ cần nàng dám đánh đổi. Cuộc gặp gỡ này không giống như sự thâm tình giả tạo của Tiêu Cẩn Ngôn, nó là một bản giao kèo giữa hai kẻ điên, mở đầu cho một mối quan hệ đầy dục vọng, nguy hiểm và không có đường lui.