Sau cuộc gặp gỡ đầy ám ảnh với Hoắc Diễn, Thẩm Diệu hiểu rằng thời gian không còn chờ đợi nàng. Để lật đổ một đế chế đang ở đỉnh cao, nàng không thể chỉ dựa vào sự tranh sủng tầm thường nơi hậu cung mà phải nắm giữ mạch máu của kinh thành. Nàng bắt đầu bí mật dùng của hồi môn khổng lồ và danh nghĩa của một thương gia trung gian để thu mua các hiệu thuốc lớn nhỏ đang gặp khó khăn. Bằng sự am hiểu về dược lý tích lũy từ những năm tháng bị giam cầm trong lãnh cung ở kiếp trước, Thẩm Diệu biết rõ loại độc dược nào là đáng sợ nhất: không phải loại khiến người ta chết ngay lập tức, mà là loại thấm dần vào xương tủy, bào mòn sinh mệnh trong sự hoan lạc giả tạo.
Bên trong mật thất của một hiệu thuốc nhỏ nằm sâu trong ngõ tối, Thẩm Diệu tự tay phân loại những dược liệu quý hiếm. Nàng cẩn trọng cân đo từng lạng xạ hương, thạch tín và cả hoa anh túc – những thứ nếu dùng riêng lẻ là thuốc quý, nhưng khi kết hợp với loại hương trầm mà Tiêu Cẩn Ngôn yêu thích sẽ tạo thành một loại độc mãn tính không màu không mùi. Nàng gọi nó là "Phù Thế Thanh", một loại độc khiến người dùng luôn cảm thấy tinh thần phấn chấn, dục vọng tăng cao nhưng thực chất lại đang đốt cháy phủ tạng và làm suy giảm trí lực theo từng ngày. Mỗi khi nghiền nát một loại thảo mộc, Thẩm Diệu lại nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Cẩn Ngôn khi hắn ban chén rượu độc năm xưa, đôi tay nàng vì thế mà càng thêm dứt khoát.
Trong khi Tiêu Cẩn Ngôn vẫn còn mải mê với sự mới lạ mà Thẩm Ngọc mang lại, hắn không hề hay biết rằng mỗi bát canh bổ, mỗi chén trà mà Thẩm Diệu đích thân mang tới đều chứa đựng những liều thuốc tử thần. Thẩm Diệu đóng vai một người vợ hiền thục đến mức hoàn hảo, nàng không hề tỏ ra ghen tuông khi hắn lưu lại phòng của thứ muội, trái lại còn ân cần dặn dò thuộc hạ chăm sóc long thể cho hắn bằng những loại "thuốc quý" mà nàng dày công chuẩn bị. Sự bao dung kỳ lạ này khiến Tiêu Cẩn Ngôn dần nới lỏng cảnh giác, hắn bắt đầu tin rằng Thẩm Diệu vẫn là người nữ nhân luôn đặt hắn lên hàng đầu, là hậu phương vững chắc nhất để hắn yên tâm mưu tính đại nghiệp.
Sức khỏe của Tiêu Cẩn Ngôn bắt đầu có những thay đổi nhỏ mà ngay cả ngự y giỏi nhất cũng không nhận ra. Hắn thấy mình sung mãn hơn, làm việc đêm ngày không biết mệt mỏi, nhưng đôi khi lại xuất hiện những cơn đau đầu thoáng qua và tính cách trở nên nóng nảy, dễ kích động hơn trước. Thẩm Diệu nhìn thấy tất cả những biểu hiện đó qua từng ngày, nàng im lặng quan sát sự tàn lụi chậm chạp của kẻ thù với một sự kiên nhẫn đáng sợ. Độc dược của nàng không chỉ ngấm vào thân thể hắn, mà còn đang từng chút một nhuộm đen cả tương lai của vương triều này. Nàng đứng trong bóng tối của căn phòng thuốc, ánh lửa lò sưởi bập bùng soi rõ gương mặt không chút cảm xúc, chuẩn bị cho bước tiếp theo trong kế hoạch nhuốm máu của mình.