Mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách của vương phủ, báo hiệu thời kỳ yên bình giả tạo đã chính thức khép lại. Một buổi sáng sương muối giăng đầy, người ta phát hiện ra thi thể của một tiểu cung nữ thân cận với Thẩm Diệu trôi dạt bên hồ sen, cổ họng bị cắt đứt bởi một đường kiếm sắc lẹm. Ngay lập tức, cả phủ vương gia chấn động. Thẩm Diệu không gào khóc, nàng chỉ đứng bên xác cung nữ ấy, đôi mắt đỏ hoe nhưng sâu thẳm lại là một sự bình thản đến gai người. Nàng biết rõ quân cờ tiếp theo cần phải bị loại bỏ là ai.
Tiêu Cẩn Ngôn và Thẩm Ngọc vội vã chạy đến hiện trường. Thẩm Ngọc nhìn thấy thi thể thì sợ hãi nép vào lòng vương gia, nhưng ả không ngờ rằng ánh mắt của Thẩm Diệu đang khóa chặt vào mình. Không để bất kỳ ai kịp phản ứng, Thẩm Diệu quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu Cẩn Ngôn, tay nàng run rẩy chỉ vào miếng ngọc bội vỡ vụn đang nằm trong lòng bàn tay siết chặt của cung nữ quá cố. Đó là ngọc bội của A Manh, gã hộ vệ tâm phúc nhất mà Thẩm Ngọc mang từ phủ Quốc công sang. A Manh không chỉ là võ nghệ cao cường mà còn là kẻ nắm giữ mọi bí mật đen tối, là cánh tay phải đắc lực nhất giúp Thẩm Ngọc thực hiện những mưu đồ hèn hạ.
Sự việc diễn ra quá nhanh khiến Thẩm Ngọc không kịp trở tay. A Manh bị quân lính lôi ra, trên người hắn quả nhiên thiếu mất miếng ngọc bội gia truyền. Hắn ra sức kêu oan, nhưng Thẩm Diệu đã sớm sắp xếp để những cung nữ khác làm chứng rằng họ đã thấy A Manh lảng vảng quanh hồ sen vào đêm muộn. Tiêu Cẩn Ngôn lúc này đang trong trạng thái dễ kích động do độc tính của Phù Thế Thanh bắt đầu phát tác, hắn nhìn kẻ bị tình nghi bằng ánh mắt vằn tia máu. Sự nóng nảy vô căn cứ khiến hắn không còn đủ kiên nhẫn để điều tra tỉ mỉ, hắn chỉ thấy danh dự của mình bị sỉ nhục ngay trong phủ đệ.
Thẩm Diệu không chỉ muốn A Manh chết, nàng muốn Tiêu Cẩn Ngôn phải tự tay chặt đứt chỗ dựa của Thẩm Ngọc. Nàng thầm thì bên tai hắn, giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy vẻ kích động, rằng kẻ hạ nhân này dám giết người trong phủ, rõ ràng là không coi vương gia ra gì, nếu không trừng trị nghiêm minh thì uy nghiêm của thiên tử tương lai sẽ đặt ở đâu. Câu nói đánh trúng vào lòng tự trọng đang dần biến dạng của Tiêu Cẩn Ngôn. Hắn rút thanh gươm của thị vệ bên cạnh, trong cơn thịnh nộ mù quáng, hắn không ban cái chết nhanh chóng mà hạ lệnh chặt đứt cánh tay phải của A Manh trước mặt Thẩm Ngọc, sau đó tống vào ngục tối để tra tấn cho đến chết.
Tiếng thét xé lòng của A Manh vang vọng khắp sân, máu bắn lên vạt áo lụa của Thẩm Ngọc khiến ả kinh hoàng ngã quỵ. ả nhìn người hầu trung thành nhất của mình bị phế bỏ một cách tàn nhẫn mà không thể thốt lên lời nào bào chữa, bởi mọi chứng cứ đều quá hoàn hảo. Thẩm Diệu đứng sau lưng Tiêu Cẩn Ngôn, khẽ cúi đầu ra vẻ sợ hãi, nhưng đôi môi nàng lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Một cánh tay của Thẩm Ngọc đã bị chặt đứt, và sự nghi ngờ giữa Tiêu Cẩn Ngôn và thứ muội bắt đầu nhen nhóm như một ngọn lửa nhỏ giữa đồng cỏ khô. Vụ án mạng đầu tiên này không phải là kết thúc, mà là phát súng mở màn cho một chuỗi những bi kịch đẫm máu mà nàng đã dành sẵn cho bọn họ.