MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMáu Nhuộm Hoàng ThànhChương 8

Máu Nhuộm Hoàng Thành

Chương 8

657 từ · ~4 phút đọc

Không khí trong vương phủ sau vụ án mạng của A Manh trở nên ngột ngạt như thể có một cơn bão đang chực chờ bùng nổ. Tiêu Cẩn Ngôn ngồi trong thư phòng, nhìn những vệt máu khô còn sót lại trên mũi kiếm, lòng hắn dâng lên một sự bất an khó tả. Hắn nhận ra Thẩm Diệu không còn là người nữ nhân luôn vâng lời và dễ dàng thấu hiểu như trước. Sự dịu dàng của nàng giờ đây bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, khiến hắn dù ở gần ngay trước mắt cũng không thể chạm vào tâm can nàng. Hắn nhớ về ánh mắt nàng khi nhìn A Manh bị hành hình, nó bình thản đến mức khiến một kẻ dày dạn sương gió như hắn cũng phải rùng mình.

Đêm đó, Tiêu Cẩn Ngôn uống rượu say khướt rồi xông thẳng vào phòng của Thẩm Diệu. Hắn đẩy cửa mạnh đến mức bản lề rít lên khô khốc, xua tan mùi trầm hương thanh khiết trong phòng bằng mùi rượu nồng nặc. Thấy nàng đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ đọc sách, hắn lao tới, thô bạo nắm lấy cổ tay nàng và kéo sát vào lòng. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng, gằn giọng hỏi rằng nàng đang mưu tính điều gì, tại sao nàng lại trở nên xa cách và sắc sảo đến mức đáng sợ như vậy. Sự nghi ngờ hòa quyện với dục vọng bị độc tính của Phù Thế Thanh kích thích khiến hắn không còn giữ được phong thái của một vương gia thường ngày.

Tiêu Cẩn Ngôn bắt đầu cưỡng ép, đôi bàn tay thô bạo xé rách lớp áo ngoài của nàng, ý định dùng uy quyền của một nam nhân để khuất phục sự phản kháng ngầm của nàng. Thẩm Diệu không gào khóc, cũng không van xin. Trong khoảnh khắc nhục nhã ấy, nàng nhanh như chớp rút chiếc trâm cài tóc bằng vàng – thứ vũ khí nàng luôn mang theo kể từ ngày trọng sinh – và đặt thẳng vào yết hầu của chính mình. Mũi trâm sắc nhọn ngay lập tức đâm sâu vào làn da trắng ngần, một giọt máu đỏ tươi chảy dọc xuống cổ áo, nổi bật trên nền da tuyết trắng.

Tiêu Cẩn Ngôn khựng lại, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào mũi trâm đang run rẩy nhưng đầy kiên quyết của nàng. Thẩm Diệu nhìn hắn, ánh mắt không hề có một tia tình ý, chỉ có sự tuyệt vọng và căm hận được giấu kín. Nàng thốt lên từng chữ lạnh lùng rằng nếu hắn muốn có được nàng bằng cách này, thì thứ duy nhất hắn nhận được sẽ là một cái xác lạnh lẽo. Nàng tuyên bố rằng thân thể nàng có thể thuộc về hắn, nhưng nếu hắn bước thêm một bước, nàng sẽ tự kết liễu ngay trước mặt hắn để gột rửa sự sỉ nhục này. Sự điên cuồng trong mắt Thẩm Diệu lúc đó còn đáng sợ hơn cả cơn say của hắn.

Sự kiêu ngạo của Tiêu Cẩn Ngôn bị giáng một đòn đau đớn. Hắn buông tay, lùi lại một bước, nhìn người nữ nhân mình từng nghĩ là quân cờ dễ điều khiển nhất giờ đây lại sẵn sàng dùng cái chết để đối đầu với hắn. Sự rạn nứt giữa hai người chính thức trở thành một vực thẳm không thể lấp đầy. Hắn rời khỏi phòng với nỗi nhục nhã và nghi kỵ tột độ, còn Thẩm Diệu gục xuống sàn nhà, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc trâm vấy máu. Nàng biết, từ đêm nay, trò chơi giả vờ yêu đương đã chuyển sang một giai đoạn mới đẫm máu hơn. Nàng không còn cần sự sủng ái của hắn, nàng chỉ cần hắn đau khổ đến phát điên trước khi mất tất cả.