MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMáu Nhuộm Hoàng ThànhChương 9

Máu Nhuộm Hoàng Thành

Chương 9

667 từ · ~4 phút đọc

Ánh trăng nhợt nhạt của đêm tàn hắt qua khung cửa sổ vỡ vụn, soi rọi vệt máu đỏ trên cổ Thẩm Diệu đã bắt đầu đông cứng. Nàng ngồi bất động giữa căn phòng vương vãi những mảnh lụa rách, sự nhục nhã từ cuộc cưỡng ép bất thành của Tiêu Cẩn Ngôn vẫn còn ám ảnh trên da thịt, khiến nàng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như đang nằm trong quan tài. Đúng lúc sự u uất lên đến đỉnh điểm, một bóng đen mảnh khảnh lướt qua bệ cửa sổ, đặt lại một chiếc hộp gỗ màu đen tuyền chạm khắc hoa văn bỉ ngạn tinh xảo rồi biến mất vào hư không nhanh như một bóng ma.

Thẩm Diệu chậm rãi tiến lại gần, hơi lạnh tỏa ra từ chiếc hộp khiến không khí xung quanh dường như đóng băng. Khi nắp hộp vừa mở ra, một mùi máu tanh nồng nặc sặc sụa xộc lên, nhưng Thẩm Diệu không hề sợ hãi, trái lại, đôi đồng tử của nàng co rút lại vì một sự phấn khích tột cùng. Bên trong lớp vải lụa trắng là thủ cấp của một nam nhân, đôi mắt hắn vẫn trợn trừng kinh hãi như thể vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng trước khi chết. Đó là Lý tổng quản, kẻ ở kiếp trước đã dùng những cực hình tàn độc nhất để tra tấn nàng trong lãnh cung dưới sự chỉ thị của Thẩm Ngọc. Hắn đã từng dùng kim châm vào đầu ngón tay nàng, từng để mặc nàng đói khát giữa mùa đông giá rét, nụ cười dâm tà và hàm răng vàng khè của hắn là bóng ma đeo bám nàng suốt những ngày tháng cuối đời.

Bên cạnh thủ cấp là một tờ giấy tuyên bằng chỉ vỏn vẹn mấy chữ viết bằng mực đỏ như máu, nét chữ rồng bay phượng múa, cuồng ngạo vô biên: Quà mừng nàng hồi sinh. Không cần ký tên, Thẩm Diệu cũng biết kẻ đứng sau sự tàn nhẫn đầy cung phụng này chính là Hoắc Diễn. Chỉ có hắn mới có thể biết được những góc khuất tăm tối nhất trong tâm hồn nàng, và cũng chỉ có hắn mới dám dùng một mạng người để làm trò tiêu khiển cho nàng trong đêm vắng. Hoắc Diễn như một con quỷ đứng sau lưng nàng, thấu hiểu mọi nỗi đau và sẵn sàng thay nàng gạt bỏ mọi chướng ngại theo cách máu me nhất.

Thẩm Diệu đưa bàn tay run rẩy chạm vào mái tóc bết máu của chiếc thủ cấp. Sự dằn xé trong lòng nàng lúc này đạt đến đỉnh điểm. Một mặt, nàng cảm thấy ghê sợ trước sự điên cuồng và kiểm soát của Hoắc Diễn, hắn dường như đang muốn kéo nàng xuống cùng tầng địa ngục với hắn. Mặt khác, nàng lại cảm thấy một sự khoái lạc trả thù mãnh liệt đang bùng cháy trong lồng ngực. Kẻ thù của nàng đang chết dần chết mòn, những kẻ từng chà đạp nàng đang phải trả giá. Hoắc Diễn không cho nàng sự bình yên, hắn cho nàng vũ khí và sự tàn ác để nàng có thể đứng vững trên đống xương trắng.

Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười ma mị giữa ánh trăng tà. Thẩm Diệu đóng nắp hộp lại, đôi mắt nàng không còn vẻ sầu muộn mà thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo, tàn độc. Nàng hiểu rằng, trong cuộc chơi này, nàng không còn là con mồi tội nghiệp nữa. Với sự trợ giúp từ bóng tối của Hoắc Diễn, nàng sẽ biến vương phủ này thành một mồ chôn tập thể cho tất cả những kẻ đã nợ nàng. Đêm nay, Lý tổng quản đã chết, nhưng danh sách của nàng vẫn còn rất dài, và máu của Tiêu Cẩn Ngôn mới là thứ nàng khao khát nhất để tưới lên mộ phần của Thẩm gia.