Sau đêm đối đầu kịch liệt bằng cái chết, Thẩm Diệu hiểu rằng nếu tiếp tục cứng rắn, nàng sẽ bị Tiêu Cẩn Ngôn giam cầm đến chết trong sự nghi kỵ. Muốn tiêu diệt một con thú dữ, cách tốt nhất không phải là cầm dao đâm trực diện, mà là khiến nó tự nguyện phơi bày cuống họng yếu ớt nhất dưới lưỡi kiếm của mình. Nàng bắt đầu thay đổi chiến thuật, rũ bỏ sự lạnh lùng sắc sảo để khoác lên mình lớp vỏ bọc của một đóa hoa quỳnh nở muộn, u buồn, bí ẩn và mang một vẻ đẹp mong manh khiến người ta muốn xâm chiếm nhưng lại sợ làm tan vỡ.
Nàng không còn chủ động tìm gặp hắn, cũng không còn dâng trà dâng canh mỗi ngày. Thay vào đó, Thẩm Diệu thường ngồi một mình trong thư phòng cũ, chơi những bản cầm khúc sầu bi hoặc đứng dưới gốc hoa mai giữa trời tuyết, để gió lạnh làm tái đi làn da trắng tuyết. Mỗi khi Tiêu Cẩn Ngôn đi ngang qua, nàng chỉ khẽ cúi đầu chào rồi lướt đi như một làn khói, để lại mùi hương thanh khiết từ loại độc dược Phù Thế Thanh vốn đã được nàng khéo léo pha trộn vào phấn sáp trên da thịt. Chính sự thờ ơ và vẻ đẹp đầy u uất này đã khơi dậy bản năng chinh phục mãnh liệt trong lòng Tiêu Cẩn Ngôn, kẻ vốn đang chịu sự giày vò của dược tính khiến tâm trí luôn trong trạng thái hưng phấn và khao khát chiếm hữu.
Tiêu Cẩn Ngôn bắt đầu bị ám ảnh bởi hình bóng của Thẩm Diệu. Hắn thấy nàng vừa gần gũi như thê tử mười năm, vừa xa lạ như một tiên tử không thuộc về trần thế. Hắn bỏ mặc Thẩm Ngọc đang gào khóc trong sự ghẻ lạnh để quay lại cầu xin sự tha thứ từ nàng. Khi hắn ôm nàng vào lòng, Thẩm Diệu không còn rút trâm tự sát, nàng chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía hư vô nhưng đôi môi lại thốt ra những lời đường mật dụ hoặc. Hắn say mê hương thơm tỏa ra từ cổ nàng, say mê sự phục tùng đầy bí ẩn ấy mà không biết rằng, mỗi hơi thở của hắn khi áp sát vào nàng đều là lúc độc tố ngấm sâu vào phế quản, mỗi nụ hôn nồng cháy đều là một liều thuốc đẩy nhanh quá trình mục nát của phủ tạng.
Những đêm "sủng hạnh" trở thành những đêm hành hình thầm lặng. Dưới ánh nến mờ ảo, Thẩm Diệu dịu dàng vuốt ve lồng ngực hắn, cảm nhận nhịp tim đập nhanh bất thường của Tiêu Cẩn Ngôn – dấu hiệu của việc tim mạch đang bị quá tải bởi Phù Thế Thanh. Nàng dùng những ngón tay thon dài tẩm dược hương để xoa bóp thái dương cho hắn, khiến hắn chìm vào những giấc mộng đẹp đẽ về một hoàng đồ bá nghiệp, trong khi thực tế quyền lực của hắn đang bị nàng âm thầm tước đoạt. Tiêu Cẩn Ngôn hoàn toàn sa lầy vào cái bẫy tình ái đẫm độc này, hắn tin rằng mình đã tìm lại được trái tim của nàng, mà không hay biết rằng người nữ nhân đang nằm trong tay hắn mỗi đêm đều đang thầm đếm ngược ngày hắn xuống địa ngục.
Mối quan hệ của họ lúc này giống như một bức tranh tuyệt đẹp nhưng được vẽ bằng máu khô và nước mắt. Thẩm Diệu nhìn Tiêu Cẩn Ngôn ngày càng gầy đi nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách bệnh hoạn, nàng cảm thấy một sự khoái lạc tàn nhẫn dâng trào. Sự dằn xé về tình cảm từng có ở kiếp trước giờ đây chỉ còn là đống tro tàn, thay vào đó là sự lạnh lùng tuyệt đối của một thợ săn đang nhìn con mồi tự mình bước vào hố sâu không đáy. Chuỗi ngày sủng hạnh mang độc này không chỉ tàn phá thân xác Tiêu Cẩn Ngôn, mà còn là bước chuẩn bị cuối cùng để Thẩm Diệu quét sạch mọi chướng ngại, mở đường cho cuộc lật đổ đẫm máu sắp tới.