MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Bỏ Đi? Cha Ta Liền Thành Lập Thiên Cơ Điện Vô ĐịchChương 1: CON GÁI, CỨ ĐỂ CHA LO!

Mẹ Bỏ Đi? Cha Ta Liền Thành Lập Thiên Cơ Điện Vô Địch

Chương 1: CON GÁI, CỨ ĐỂ CHA LO!

949 từ · ~5 phút đọc

Dưới chân rặng núi Thần Khuyết hẻo lánh thuộc biên cảnh Thiên Hoang Đại Lục, có một ngôi làng nhỏ quanh năm mây mù bao phủ. Ở bìa làng, một gian nhà tranh đơn sơ nhưng sạch sẽ nằm nép mình bên gốc liễu già.

Khương Vô Địch ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm chiếc quạt nan khẽ đung đưa, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Đã mười năm kể từ ngày hắn xuyên không đến thế giới này. Mười năm trước, người vợ mà hắn yêu thương nhất — người vốn thuộc về một nơi cao quý gọi là Hồng Mông Đạo Giới — đã bỏ lại đứa con đỏ hỏn và một câu nói lạnh lùng: “Ngươi chỉ là phàm nhân, không có tu vi, không cách nào bảo vệ được mẹ con ta giữa phong ba của Đạo Giới này đâu.”

Hắn không oán, chỉ hận bản thân lúc đó thật sự chỉ là một người bình thường. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã khác.

"Hộc... hộc... Cha! Con làm được rồi!"

Một tiếng reo trong trẻo cắt ngang dòng hồi tưởng của hắn. Khương Dao, cô bé mười tuổi với khuôn mặt thanh tú nhưng lấm lem mồ hôi, đang chạy về phía hắn. Trên đỉnh đầu cô bé, một luồng khí lưu nhàn nhạt đang xoay vần.

"Cha xem, con đã cảm nhận được linh khí, con bước vào Luyện Khí tầng một rồi!"

Khương Vô Địch mỉm cười, nhưng sâu trong thức hải của hắn, một thanh âm cơ khí băng lãnh vang lên:

【 Ting! Chúc mừng ký chủ, con gái Khương Dao đột phá Luyện Khí tầng 1. 】 【 Kích hoạt hệ thống Vô Địch Làm Cha: Ký chủ nhận được phần thưởng +10 Đại cảnh giới lớn. 】 【 Tu vi hiện tại: Đế Cảnh sơ kỳ! 】 【 Kích hoạt kiến trúc: Thiên Cơ Điện - Ẩn giấu trong hư không tuyệt đối, không thể bị tính toán hay tra xét. 】

Oanh!

Một luồng sức mạnh khủng khiếp như muốn làm nổ tung cả vũ trụ tràn ngập cơ thể Khương Vô Địch. Trong một sát na, nhãn quan của hắn xuyên qua tầng mây của Thiên Hoang Đại Lục, nhìn thấu Thiên Giới, xuyên qua Thần Giới, thậm chí chạm đến cả quy tắc của Khởi Nguyên Tổ Địa. Nhưng chỉ trong chớp mắt, toàn bộ khí tức đó bị hệ thống che giấu hoàn hảo. Trong mắt người ngoài, hắn vẫn là một gã thư sinh yếu ớt không trói gà không chặt.

"Dao Nhi giỏi lắm." Khương Vô Địch xoa đầu con gái, lòng bàn tay lén lút truyền vào một đạo Đế Khí tinh thuần nhất để củng cố căn cơ cho cô bé. "Nhưng tu luyện rất cực khổ, con chắc chắn muốn đi theo con đường này sao?"

Khương Dao nắm chặt nắm tay nhỏ nhắn, ánh mắt kiên định: "Con muốn mạnh lên! Con muốn sau này không ai dám bắt nạt cha, con muốn đón mẹ về để nhà ta đoàn tụ!"

Nhìn thấy sự kiên trì trong mắt con, Khương Vô Địch khẽ thở dài. Hắn biết, con chim non rồi cũng phải rời tổ.

"Được, nếu con đã quyết, ngày mai con hãy xuống núi, tham gia đợt tuyển đệ tử của Thanh Vân Tông ở trấn bên cạnh. Đó là một tông môn thuộc Hạ Giới, phù hợp để con rèn luyện dần dần."

"Thật sao cha? Nhưng còn cha..."

"Cha có người quen ở đó, con không phải lo." Khương Vô Địch cười nhạt. "Con cứ đi đi, cha sẽ luôn ở phía sau con."

Tối hôm đó, khi Khương Dao đã ngủ say, Khương Vô Địch đứng dậy, bước chân hắn khẽ chạm xuống đất, không gian lập tức nứt ra một khe hở. Hắn bước vào, hiện ra trước mặt là một cung điện nguy nga rực rỡ lơ lửng giữa hư vô không tận.

Trên tấm biển vàng ròng, ba chữ "Thiên Cơ Điện" tỏa ra uy áp khiến thiên đạo cũng phải run rẩy.

"Cung nghênh Chủ nhân trở về!"

Mười lăm luồng hào quang rực rỡ từ trong điện lao ra, đồng loạt quỳ rạp dưới chân Khương Vô Địch. Dẫn đầu là Đại trưởng lão với khí tức có thể hủy diệt cả một phương tinh vực, và sau cùng là Thập đệ tử Lục Trần.

"Lục Trần." Khương Vô Địch nhàn nhạt mở lời.

"Có đệ tử!" Một thanh niên anh tuấn, lưng mang trường kiếm bước ra, tu vi Thần Kiếp cảnh của anh ta khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

"Tiểu thư nhà ngươi ngày mai sẽ đến Thanh Vân Tông lịch luyện. Ngươi hãy thu liễm tu vi, ẩn thân trong bóng tối bảo vệ con bé. Nếu có kẻ nào lấy lớn hiếp nhỏ, hoặc thiên tài nào muốn dùng thế lực đè người..." Khương Vô Địch ánh mắt lạnh lẽo: "Giết không xá."

"Đệ tử tuân lệnh! Dù là Thần Đế hạ phàm, nếu dám động đến một sợi tóc của tiểu thư, Lục Trần ta sẽ khiến hắn hồn phi phách tán!"

Sáng hôm sau, Khương Dao khoác lên mình chiếc túi nhỏ, lưu luyến chia tay cha để lên đường. Cô bé không hề hay biết rằng, khi cô bước chân ra khỏi ngôi làng nhỏ này, một hộ đạo giả ở cảnh giới Thần Kiếp — vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết của Thần Giới — đang lặng lẽ đi theo sau mình.

Và cô cũng không biết rằng, người cha "phàm nhân" của mình đang ngồi trong Thiên Cơ Điện, nhìn xuống toàn bộ đại lục như nhìn một bàn cờ.

"Dao Nhi, cứ việc xông pha. Cả vũ trụ này, cha sẽ chống đỡ cho con."