Ánh nắng ban mai trải dài trên con đường mòn dẫn đến chân núi Thanh Vân. Khương Dao, với bộ y phục vải thô đã sờn màu nhưng sạch sẽ, vững vàng bước đi. Trên vai cô bé là chiếc túi nhỏ đựng vài cái bánh bao ngô mà cha đã tự tay chuẩn bị.
Mười dặm đường rừng, đối với một đứa trẻ mười tuổi bình thường là một thử thách lớn, nhưng lạ thay, Khương Dao càng đi càng thấy tinh thần sảng khoái. Cô không hề hay biết, mỗi bước chân mình đạp xuống, luồng khí tức Đế cảnh ẩn giấu trong cơ thể lại âm thầm tẩy lễ kinh mạch, khiến thể chất cô bé lúc này đã vượt xa các thiên tài rèn luyện từ nhỏ bằng linh dược.
Ở một tầng không gian khác, cách mặt đất vạn trượng, một đôi mắt lạnh lùng đang quan sát mọi cử động của cô bé. Lục Trần – Thập đệ tử của Thiên Cơ Điện, khoanh tay đứng trên một đám mây hư vô.
"Tiểu thư quả nhiên có phong thái của Sư phụ, tâm tính kiên định, không kiêu không nịnh." Lục Trần khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đầy sùng bái.
Bất chợt, thần thức Thần Kiếp cảnh của hắn quét qua phía trước, chân mày hơi nhướng lên: "Hừ, một lũ kiến hôi cũng dám chặn đường tiểu thư?"
...
Tại quảng trường dưới chân núi Thanh Vân Tông, hàng ngàn thiếu niên từ khắp các gia tộc, vương triều lân cận đã tập trung đông đủ. Không khí náo nhiệt, tiếng bàn tán xôn xao về các thiên tài sở hữu "Linh căn" cấp cao.
"Nhìn kìa! Đó là Tam thái tử của vương triều Đại Yến, nghe nói đã đạt tới Luyện Khí tầng ba khi mới mười hai tuổi!" "Còn kia là Lâm tiểu thư của Lâm gia, thiên phú Khí Hải tiềm năng!"
Khương Dao lặng lẽ đứng vào hàng dài chờ đợi. Sự xuất hiện của cô bé với vẻ ngoài giản dị, nếu không muốn nói là nghèo nàn, nhanh chóng thu hút những ánh nhìn khinh miệt.
"Này, tiểu nha đầu kia, đây là Thanh Vân Tông, không phải nơi phát chẩn lương thực." Một thiếu niên ăn mặc gấm vóc, bên hông đeo ngọc bội rực rỡ lên tiếng mỉa mai. Hắn là con trai của một thành chủ gần đó, tên là Triệu Bằng.
Khương Dao ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh trả lời: "Tôi đến để tham gia khảo hạch bái sư."
"Bái sư? Ha ha!" Triệu Bằng cười lớn, đám tùy tùng xung quanh cũng hùa theo. "Ngươi xem bộ dạng mình đi, linh khí quanh thân mỏng manh đến tội nghiệp. Ngươi mà qua được vòng kiểm tra tư chất, ta sẽ quỳ xuống gọi ngươi là tổ tông!"
Khương Dao không tranh cãi, cô nhớ lời cha dặn: “Chó sủa mặc chó, con cứ vững bước mà đi.”
"Người tiếp theo, Khương Dao!" Tiếng vị trưởng lão phụ trách khảo hạch vang lên.
Khương Dao bước tới trước một tấm bia đá khổng lồ cao quá đầu người – Thiên Linh Thạch. Đây là vật dùng để kiểm tra nồng độ linh khí và tiềm năng tu luyện. Người tham gia chỉ cần đặt tay lên, bia đá sẽ phát sáng theo các cấp bậc: Xích, Cam, Hoàng, Lục, Lam, Chàm, Tím.
Triệu Bằng khoanh tay đứng xem kịch hay: "Nhìn xem, chắc chắn chỉ là màu Xích cấp thấp nhất, thậm chí bia đá còn chẳng thèm sáng ấy chứ."
Khương Dao hít một hơi thật sâu, bàn tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá. Trong đầu cô bé thầm cầu nguyện: Cha nói mình có thể, mình nhất định làm được!
Bỗng nhiên, một sự việc kỳ dị xảy ra.
Bia đá không phát sáng màu Xích, cũng chẳng phải màu Tím. Thay vào đó, toàn bộ Thiên Linh Thạch rung chuyển dữ dội. Một luồng sáng trắng tinh khôi, thuần khiết đến mức mắt thường không thể nhìn trực diện, đột ngột bùng nổ.
Rắc!
Một tiếng nứt thanh thúy vang lên. Trước sự kinh hoàng của hàng ngàn người, Thiên Linh Thạch – vật phẩm trấn giữ cổng môn của Thanh Vân Tông hàng trăm năm qua – xuất hiện một vết nứt lớn, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Cả quảng trường chìm vào im lặng đến chết chóc.
Vị trưởng lão khảo hạch đánh rơi cả chén trà trên tay, râu cũng run rẩy: "Cái... cái này... Linh khí tinh khiết đến mức làm nổ tung cả Thiên Linh Thạch? Chuyện này chỉ xảy ra khi tư chất vượt quá giới hạn của Hạ Giới!"
Trên tầng mây, Lục Trần khẽ cười khẩy: "Cái tảng đá rách nát này cũng đòi đo lường linh khí mà Sư phụ đã tinh luyện sao? Đúng là nực cười."
"Ai dám làm loạn tại cổng Thanh Vân Tông!"
Một luồng uy áp mạnh mẽ từ đỉnh núi giáng xuống. Một lão giả râu tóc bạc phơ, bước đi trên không trung hiện thân. Đây là Thanh Vân Tử - Tông chủ Thanh Vân Tông, cường giả Nguyên Đan cảnh (Cấp 3) – tồn tại đứng đầu vùng đất này.
Nhìn thấy Thiên Linh Thạch vỡ vụn và cô bé nhỏ nhắn đang đứng ngơ ngác, Thanh Vân Tử ánh mắt nheo lại, lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ. Lão cảm nhận được, dù cô bé này chỉ mới Luyện Khí tầng một, nhưng hơi thở lại thâm thúy như đại dương, không cách nào nhìn thấu.
"Tiểu hữu, ngươi tên là gì? Ai là sư phụ của ngươi?" Thanh Vân Tử đáp xuống đất, giọng nói không còn vẻ bề trên mà đầy sự kính nể.
Khương Dao lễ phép cúi chào: "Con tên Khương Dao. Con không có sư phụ, cha con nói con nên đến đây lịch luyện."
"Cha của ngươi?" Thanh Vân Tử rùng mình. Đứa trẻ này thiên phú nghịch thiên như vậy, người cha đứng sau chắc chắn là một vị đại năng ẩn thế không thể tưởng tượng nổi. Lão lập tức cúi người, cung kính mời: "Khương tiểu thư, mời lên núi. Từ nay về sau, Thanh Vân Tông nguyện vì tiểu thư cung cấp mọi tài nguyên tốt nhất!"
Triệu Bằng đứng bên cạnh mặt cắt không còn giọt máu, chân run cầm cập. Hắn vừa rồi còn đòi người ta gọi là tổ tông...
Trong khi đó, tại Thiên Cơ Điện lơ lửng trong hư không, Khương Vô Địch đang nhìn qua tấm gương huyền quang, thấy con gái thuận lợi gia nhập tông môn thì mỉm cười gật đầu.
【 Ting! Con gái gia nhập tông môn thành công, hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn 1. 】 【 Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: +1 Đại cảnh giới. 】 【 Tu vi hiện tại: Khí Hải cảnh (Cảnh giới 2 - Đỉnh phong). 】 (Lưu ý: Vì Khương Vô Địch luôn cao hơn con 10 đại cảnh giới, nên khi con là Luyện Khí (1), cha là Đế Cảnh (10). Giờ đây nhận thêm thưởng hệ thống, cha chính thức bước sang Thiên Giới cảnh giới đầu tiên: Thiên Nhân (11))
"Thiên Nhân sao?" Khương Vô Địch khẽ búng tay, một đạo quy tắc Thiên Giới lập tức vận chuyển quanh người hắn. "Dao Nhi, chơi cho vui thôi, nếu có kẻ nào làm con không vui, cha sẽ đổi Tông chủ cho con."