Tin tức về một tiểu nha đầu làm nổ tung Thiên Linh Thạch đã chấn động toàn bộ Thanh Vân Tông chỉ sau một đêm. Khương Dao được đặc cách trở thành đệ tử hạt nhân, được ban cho một tòa tiểu viện thanh tịnh nhất trên đỉnh núi, nơi linh khí nồng đậm nhất tông môn.
Thế nhưng, sau ba ngày nhập môn, một sự việc lạ lùng khiến các trưởng lão và đệ tử trong tông bắt đầu xì xào bàn tán.
Trong khi các tân đệ tử khác đang điên cuồng tu luyện Thanh Vân Quyết – công pháp trấn phái cấp Địa của tông môn, thì Khương Dao lại ngồi ở sân viện... nhóm lửa nấu cơm. Cô bé không hề chạm vào bất kỳ cuốn bí tịch nào được phát, cũng không tham gia các buổi giảng đạo tại quảng trường.
"Khương sư muội, muội thật sự không định tu luyện sao?"
Người lên tiếng là Lâm Khải, một sư huynh phụ trách hướng dẫn tân môn. Anh ta nhìn Khương Dao đang bận rộn với nồi canh rau dại, không khỏi lộ vẻ tiếc nuối cho một thiên tài.
Khương Dao ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mỉm cười đáp: "Lâm sư huynh, cha muội dặn rồi, mỗi ngày phải ăn uống đúng giờ, ngủ đủ giấc mới có sức để mạnh lên. Với lại, công pháp cha dạy muội thấy rất tốt rồi."
Lâm Khải thở dài, lắc đầu ngao ngán: "Cha muội chỉ là một người ở thôn dã, làm sao hiểu được huyền diệu của tiên gia công pháp? Thanh Vân Quyết của chúng ta có thể giúp muội đạt tới Nguyên Đan cảnh, thọ mệnh tăng thêm vài trăm năm. Muội cứ ham chơi thế này, thiên phú sẽ bị lãng phí mất!"
Khương Dao chỉ cười không đáp. Cô bé không thể giải thích rằng, mỗi lần cô thực hiện các động tác "thể dục" đơn giản mà cha dạy, linh khí trong cơ thể lại vận chuyển nhanh gấp vạn lần so với khi cô thử nhìn vào cuốn Thanh Vân Quyết. Trong mắt cô, công pháp của tông môn đầy rẫy những lỗ hổng và sự "tạp chất", không bằng một góc bài quyền mà cha dạy ở sân nhà.
...
Cùng lúc đó, tại Thiên Cơ Điện ẩn giấu trong hư không tuyệt đối.
Khương Vô Địch đang nằm dài trên một chiếc sập bằng ngọc tủy, phía sau là Nhị Trưởng Lão – Tử Tiêu Đạo Mẫu đang nhẹ nhàng bóp vai cho hắn. Nếu cường giả Hồng Mông Đạo Giới thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh sợ đến mức vỡ vụn linh hồn, vì một vị Thái Sơ Nguyên Chủ hậu kỳ lại đang hầu hạ một thanh niên như một người hầu.
"Chủ nhân, tiểu thư dường như đang bị đám người ở Thanh Vân Tông coi thường vì không tu luyện công pháp của họ." Tử Tiêu Đạo Mẫu nhẹ giọng nói, thanh âm như tiếng đàn trời.
Khương Vô Địch nhấp một ngụm trà đạo, nhàn nhạt đáp: "Đám kiến hôi đó thì hiểu gì? Công pháp ta dạy cho Dao Nhi là Thái Sơ Khởi Nguyên Kinh. Nếu con bé luyện thành tầng một, cả cái đại lục này cũng không chịu nổi một hơi thở của nó. Cứ để họ nhìn đi, nhục nhã một chút cũng là một loại rèn luyện tâm tính."
Nói rồi, hắn khẽ liếc nhìn bảng hệ thống.
【 Ting! Con gái đang bị nghi ngờ về năng lực, kích hoạt nhiệm vụ phụ: "Lấy đức thu phục người". 】 【 Yêu cầu: Khương Dao chiến thắng trong cuộc kiểm tra hàng tháng của tông môn mà không dùng đến linh lực. 】 【 Phần thưởng: Khương Vô Địch đạt đến Thiên Nhân cảnh trung kỳ. Khương Dao nhận được: Thiên Cơ Linh Lung Tâm. 】
Khương Vô Địch nhướng mày: "Không dùng linh lực sao? Thú vị."
...
Trở lại Thanh Vân Tông, ngày kiểm tra định kỳ của tân đệ tử đã đến.
Trên võ đài, các thiếu niên hăng hái thi thố thần thông. Triệu Bằng – kẻ từng bị bẽ mặt ở cổng tông môn, giờ đây đã đạt tới Luyện Khí tầng ba đỉnh phong nhờ cắn thuốc gia tộc. Hắn muốn nhân cơ hội này lấy lại tôn nghiêm.
"Người tiếp theo: Khương Dao đối đầu với Triệu Bằng!" Trưởng lão hô lớn.
Đám đông lập tức ồ lên. Ai nấy đều tò mò về "thiên tài làm nổ đá". Thế nhưng, khi Khương Dao bước lên đài, người ta thấy cô bé vẫn chỉ là Luyện Khí tầng một, thậm chí hơi thở linh lực còn cực kỳ yếu ớt, dường như ba ngày qua không hề có tiến triển gì.
"Ha ha! Khương Dao, Thiên Linh Thạch chắc chắn là do bị hỏng từ trước nên mới nổ. Nhìn xem, ba ngày rồi mà ngươi vẫn dậm chân tại chỗ!" Triệu Bằng cười đắc thắng, tay cầm trường kiếm sáng loáng. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là tu hành chân chính!"
Khương Dao đứng đó, hai tay buông thõng, khuôn mặt bình thản lạ thường. Cô bé nhớ lại lời cha: "Dao Nhi, khi đối thủ tấn công, con không cần đánh trả, chỉ cần nhìn vào những điểm đen trên người hắn mà bước tránh là được."
"Nhận thua đi!" Triệu Bằng hét lớn, thi triển một chiêu Thanh Vân Kiếm Pháp, kiếm khí rít gào lao về phía Khương Dao.
Trước mắt Khương Dao, tốc độ của Triệu Bằng bỗng nhiên chậm lại như một con rùa bò. Những "điểm đen" (chính là sơ hở của công pháp) hiện ra chi chít trên người hắn.
Cô bé khẽ nghiêng người, bước một bước nhỏ sang trái.
Vút!
Thanh kiếm sượt qua tay áo cô trong gang tấc. Triệu Bằng sững sờ, lập tức xoay người chém ngang. Khương Dao lại cúi thấp người, một động tác đơn giản như đang nhặt rau ở nhà, lại một lần nữa khiến chiêu kiếm rơi vào khoảng không.
"Ngươi chỉ biết trốn sao? Có giỏi thì đấu một chiêu!" Triệu Bằng tức tối, dồn hết linh lực vào một cú đấm.
Khương Dao vẫn không dùng linh lực. Cô bé chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ chạm vào khuỷu tay của Triệu Bằng theo một góc độ kỳ lạ.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Triệu Bằng cảm thấy linh lực trong người mình như bị tắc nghẽn, cả cánh tay tê dại, trọng tâm mất thăng bằng. Hắn tự lao về phía trước và... ngã nhào khỏi võ đài, đập mặt xuống đất một cách thảm hại.
Cả võ trường im bặt.
Khương Dao đứng trên đài, phủi bụi trên áo, nhỏ nhẹ nói: "Sư huynh, cha muội nói đánh nhau không tốt, nhưng nếu huynh thích ngã như vậy, muội cũng không cản."
Dưới lớp áo choàng đen ẩn thân ở một góc khuất, Thập đệ tử Lục Trần suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng: "Tiểu thư thật là... dùng đạo tắc thâm túy nhất để đánh nhau với một đứa trẻ, quả là giết gà dùng dao mổ trâu mà."
【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành. Khương Vô Địch thăng cấp Thiên Nhân cảnh trung kỳ! 】
Cảm nhận luồng sức mạnh mới đang cuộn trào, Khương Vô Địch ở Thiên Cơ Điện mỉm cười: "Xem ra, cuộc sống ở Thanh Vân Tông cũng không buồn chán lắm."