Chiến thắng của Khương Dao trước Triệu Bằng không mang lại sự nể phục tuyệt đối, mà trái lại, nó gieo xuống một hạt giống của sự nghi ngờ và tham lam trong lòng những kẻ tự cho mình là cao nhân.
Trong đại điện của Thanh Vân Tông, bầu không khí trầm mặc đến lạ thường. Tông chủ Thanh Vân Tử ngồi ở vị trí cao nhất, phía dưới là ba vị trưởng lão quyền lực nhất của tông môn.
"Tông chủ, sự việc ngày hôm nay quá mức kỳ lạ." Đại trưởng lão – một lão giả mặt đỏ tên là Trần Hùng, lên tiếng phá vỡ sự im lặng. "Khương Dao kia rõ ràng chỉ mới Luyện Khí tầng một, linh lực khô kiệt. Thế nhưng nàng ta lại có thể đánh bại Triệu Bằng ở tầng ba đỉnh phong một cách dễ dàng. Ta nghi ngờ... trên người nha đầu đó có trọng bảo ẩn giấu khí tức."
Thanh Vân Tử nhíu mày: "Nàng ta làm nổ tung Thiên Linh Thạch, thiên phú chắc chắn là thật. Trần trưởng lão, ngươi đừng nên suy diễn quá mức."
"Không phải suy diễn!" Nhị trưởng lão – một người đàn bà trung niên trông có vẻ khắc nghiệt tên là Liễu phu nhân tiếp lời. "Cho dù thiên phú có cao, cũng không thể vượt cấp chiến đấu mà không dùng đến linh lực. Thứ mà nha đầu đó thi triển không giống võ kỹ, mà giống như một loại quy luật vận hành của tự nhiên. Nếu chúng ta có được bí mật đó, Thanh Vân Tông chẳng mấy chốc sẽ xưng bá cả vùng đất này, thậm chí có thể tiến quân vào Đế Quốc!"
Chữ "xưng bá" như một đòn giáng mạnh vào tâm lý của Thanh Vân Tử. Lão trầm ngâm hồi lâu. Lòng tham là thứ đáng sợ nhất, nó có thể làm mờ đi lý trí của cả những kẻ đã tu hành trăm năm.
"Vậy ý các ngươi là sao?" Thanh Vân Tử thở dài hỏi.
"Để ta đi thử nàng ta." Trần Hùng ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Ta sẽ lấy danh nghĩa chỉ điểm tu hành để kiểm tra gân mạch của nàng ta. Nếu thật sự có bảo vật... thì đó là cơ duyên của Thanh Vân Tông chúng ta."
...
Tại tiểu viện của Khương Dao.
Cô bé vừa hoàn thành bài tập "đứng trung bình tấn" mà cha đã dặn. Lúc này, Khương Dao cảm thấy một luồng hơi ấm từ đan điền lan tỏa ra tứ chi, vô cùng thoải mái. Cô không biết rằng, luồng hơi ấm đó chính là linh khí tinh khiết nhất vũ trụ đang được Thiên Cơ Linh Lung Tâm (phần thưởng hệ thống của cha) chuyển hóa.
"Dao Nhi tiểu thư, có vẻ con rất chăm chỉ."
Một giọng nói vang lên, Trần Hùng từ trên trời hạ xuống, nụ cười trên môi lão trông có vẻ hiền từ, nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo quanh người Khương Dao như muốn nhìn thấu lớp áo vải thô kia.
Khương Dao lễ phép cúi chào: "Chào Trần trưởng lão. Con chỉ đang tập vài động tác cơ bản cha dạy thôi ạ."
"Cha con sao?" Trần Hùng bước lại gần, bàn tay gầy guộc như móng vuốt chim ưng đưa ra, định nắm lấy cổ tay Khương Dao. "Để ta xem gân mạch của con thế nào, có lẽ ta sẽ giúp con khai phá tiềm năng nhanh hơn."
Ngay khi bàn tay của Trần Hùng chỉ còn cách da thịt của Khương Dao chưa đầy một thốn, không gian xung quanh đột nhiên đông cứng lại.
Trần Hùng kinh hoàng nhận ra mình không thể nhúc nhích. Không chỉ tay, mà cả hơi thở, nhịp tim và dòng linh lực Nguyên Đan cảnh trong người lão cũng bị đóng băng hoàn toàn. Một cảm giác sợ hãi nguyên thủy, lạnh thấu xương tủy bao trùm lấy linh hồn lão.
"Ngươi... định dùng bàn tay bẩn thỉu đó chạm vào tiểu thư sao?"
Một giọng nói lạnh lùng, trầm đục vang lên ngay sát bên tai Trần Hùng. Lão trợn tròn mắt, nhìn thấy một bóng người mặc hắc y đang đứng tựa lưng vào gốc cây liễu trong sân từ lúc nào không hay. Người đó không tỏa ra một chút linh áp nào, nhưng trong mắt Trần Hùng, kẻ đó giống như một vị thần chết đang nhìn một con kiến hôi.
Đó chính là Lục Trần – Thập đệ tử của Thiên Cơ Điện.
Lục Trần không hiện thân hoàn toàn với Khương Dao, hắn chỉ đóng băng cảm giác của cô bé trong một khoảnh khắc ngắn ngủi để xử lý kẻ quấy rối.
"Tiểu... tiền bối... tha mạng..." Trần Hùng cố gắng thốt lên trong tư tưởng, nhưng vô vọng.
Lục Trần khẽ búng tay một cái.
Xoẹt!
Không có máu chảy, không có tiếng động lớn. Chỉ thấy cánh tay phải của Trần Hùng đột ngột biến thành tro bụi, tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.
"Cút. Về nói với lão tông chủ của ngươi, nếu còn dám có ý đồ bất chính với nàng, ta sẽ xóa tên Thanh Vân Tông khỏi bản đồ Thiên Hoang Đại Lục trong vòng một hơi thở."
Lục Trần phất tay, áp lực biến mất. Trần Hùng ngã nhào xuống đất, ôm lấy bả vai trống rỗng, mặt trắng bệch vì đau đớn và sợ hãi. Lão không dám nhìn lại, dùng hết sức bình sinh đạp gió mà chạy, trốn khỏi tiểu viện như gặp phải ác ma.
Khương Dao chớp mắt một cái, thấy Trần trưởng lão đột nhiên biến mất, cô bé gãi đầu ngơ ngác: "Ơ, trưởng lão đi đâu nhanh thế nhỉ? Chắc là ngài ấy bận việc gì gấp rồi."
...
Tại Thiên Cơ Điện.
Khương Vô Địch đang ngồi đánh cờ với Tam Trưởng Lão – Kiếm Tổ Vô Tanh. Nghe Lục Trần báo cáo qua thần thức, Khương Vô Địch chỉ khẽ cười, đặt một quân cờ xuống bàn.
"Chủ nhân, sao ngài không để Lục Trần diệt luôn cái tông môn đó cho xong?" Tam Trưởng Lão tò mò hỏi. "Đám kiến hôi đó dám có ý đồ với tiểu thư, thật là đáng chết."
Khương Vô Địch lắc đầu: "Diệt một tông môn dễ như trở bàn tay, nhưng làm vậy thì Dao Nhi sẽ mất đi môi trường lịch luyện. Ta muốn con bé tự mình nhận ra lòng người hiểm ác, tự mình vượt qua những thử thách này. Thiên Cơ Điện chỉ ra tay khi có kẻ muốn phá vỡ quy tắc."
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào bảng hệ thống đang nhấp nháy.
【 Ting! Con gái nhận ra sự kỳ lạ của tông môn, bắt đầu nảy sinh ý chí tự cường. 】 【 Nhiệm vụ mới: "Săn lùng Yêu thú trong Hắc Ám Lâm". 】 【 Phần thưởng: Khương Vô Địch thăng cấp Thiên Nhân cảnh hậu kỳ. Khương Dao nhận được: Thái Sơ Kiếm Ý (Sơ cấp). 】
"Kiếm ý sao?" Khương Vô Địch mỉm cười. "Dao Nhi, sắp tới con sẽ vất vả một chút rồi đấy."
Hắn quay sang Tam Trưởng Lão: "Vô Tanh, sau này khi Dao Nhi lên giới cao hơn, ngươi hãy chuẩn bị tinh thần làm hộ đạo giả cho con bé. Đám đệ tử xử lý vòng ngoài, còn ngươi sẽ là người trực tiếp đấu tập với nó."
Tam Trưởng Lão mắt sáng rực, cung kính cúi đầu: "Đệ tử tuân lệnh! Được rèn luyện cho tiểu thư là vinh hạnh của Vô Tanh ta!"
Ở dưới Hạ Giới, Khương Dao lúc này đang nhìn về phía dãy núi đen kịt xa xa, lòng thầm nghĩ: Mình phải mạnh hơn nữa, để cha không phải lo lắng, để một ngày nào đó... mình có thể tự tay bảo vệ gia đình.