Sau sự cố kinh hoàng của Đại trưởng lão Trần Hùng, bầu không khí tại Thanh Vân Tông trở nên kỳ quái vô cùng. Trần Hùng tuyên bố bế quan trị thương dài hạn, nhưng ai cũng thấy gương mặt lão mỗi khi nghe đến hai chữ "Khương Dao" đều cắt không còn giọt máu. Tông chủ Thanh Vân Tử cũng trở nên kín kẽ hơn, lão ra lệnh không ai được phép làm phiền tiểu viện của Khương Dao, nhưng đồng thời cũng đẩy nhanh kế hoạch cho các đệ tử vào Hắc Ám Lâm lịch luyện.
Lão muốn quan sát từ xa, xem rốt cuộc đứng sau cô bé này là "thần thánh" phương nào.
"Dao Nhi, đây là chuyến đi săn đầu tiên của con. Hắc Ám Lâm đầy rẫy yêu thú Vương Huyền (Cấp 6), dù đệ tử ngoại môn chỉ hoạt động ở rìa ngoài, nơi có yêu thú Khí Hải (Cấp 2), nhưng con tuyệt đối không được chủ quan."
Lâm Khải sư huynh lo lắng dặn dò khi đứng trước cổng rừng. Bên cạnh anh, các đệ tử khác đều trang bị vũ khí tinh lương, giáp nhẹ phòng thân. Chỉ có Khương Dao vẫn là bộ đồ vải thô, tay cầm một thanh kiếm sắt bình thường nhất mà tông môn phát cho tân thủ.
"Muội nhớ rồi, cảm ơn sư huynh!" Khương Dao cười tươi, nhưng đôi mắt nhỏ đã bắt đầu quan sát xung quanh với sự nhạy bén mà chính cô cũng không nhận ra.
Ở một góc khác, Triệu Bằng cùng một nhóm đệ tử thân tín đang nhìn chằm chằm vào lưng Khương Dao với ánh mắt oán độc. Hắn không biết chuyện của Trần trưởng lão, chỉ biết rằng vì Khương Dao mà hắn bị mất mặt trước toàn tông môn.
"Vào rừng rồi, mạng người như cỏ rác. Chút nữa chúng ta dẫn dụ một con Thiết Giáp Trư cấp Khí Hải đến chỗ nó. Ta xem nó trốn bằng cách nào!" Triệu Bằng thì thầm với đám tay sai.
...
Cùng lúc đó, tại Thiên Cơ Điện.
Khương Vô Địch đang đứng trước một hồ nước trong vắt. Mặt hồ không phản chiếu mây trời mà đang hiển thị rõ nét hình ảnh của Khương Dao trong khu rừng rậm.
"Chủ nhân, xem ra có mấy con kiến hôi muốn làm hại tiểu thư." Thập đệ tử Lục Trần đang đứng cung kính phía sau, tay đã đặt lên chuôi kiếm, chỉ cần một cái gật đầu của Khương Vô Địch, hắn sẽ khiến cả khu rừng này bốc hơi.
Khương Vô Địch phẩy quạt, thản nhiên nói: "Không cần. Dao Nhi cần thấy máu để trưởng thành. Tu hành mà không có sát khí thì chỉ là hoa trong nhà kính. Ngươi cứ canh chừng, nếu có yêu thú cấp Vương Huyền hoặc Hoàng Cực đột ngột xuất hiện thì mới ra tay. Còn đám trẻ con kia... để con bé tự giải quyết."
Hắn khẽ chạm tay vào không trung, bảng hệ thống hiện ra.
【 Ting! Khương Dao đã bước vào vùng nguy hiểm. Kích hoạt trạng thái: 'Hộ Đạo Nhãn'. Ký chủ có thể truyền thụ một phần ý thức chiến đấu cho con gái mà không làm ảnh hưởng đến căn cơ. 】
"Ồ? Có chức năng này sao?" Khương Vô Địch mỉm cười. "Vậy thì cho con bé thấy một chút thế nào là 'Kiếm' nhé."
...
Trong Hắc Ám Lâm, tán cây che khuất ánh mặt trời, không khí ẩm ướt và nặc mùi máu tanh của dã thú. Khương Dao tách khỏi nhóm lớn, đi sâu vào một lối nhỏ theo chỉ dẫn của bản đồ.
Gào!
Một tiếng gầm thấp vang lên. Từ bụi rậm, một con Thiết Giáp Trư cao bằng nửa người lớn, da đen như thép, đôi nanh dài nhọn hoắt lao ra. Đây là yêu thú cấp Khí Hải tầng hai, sức húc của nó có thể làm gãy đôi một thân cây cổ thụ.
Khương Dao giật mình, theo bản năng lùi lại. Tim cô bé đập liên hồi. Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với một sinh vật muốn lấy mạng mình thật sự.
"Không được sợ! Cha nói mình rất mạnh!"
Khương Dao nắm chặt thanh kiếm sắt. Ngay khoảnh khắc đó, cô bé cảm thấy đầu óc mình bỗng trở nên thanh thản lạ thường. Một luồng ý niệm xa xăm, vĩ đại từ hư không rót vào tâm thức. Trong mắt Khương Dao, con lợn lòi đang lao đến không còn là một khối thịt chắc chắn nữa, mà là một tập hợp của những đường chỉ màu đỏ — điểm yếu của nó.
Thái Sơ Kiếm Ý – Sơ cấp, kích hoạt!
Khương Dao không lùi nữa. Cô bé bước lên một bước, cổ tay khẽ xoay. Một động tác giản đơn như đang gọt vỏ trái cây cho cha ở nhà, nhưng thanh kiếm sắt rỉ sét bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ, mang theo một tia sáng trắng xám mờ ảo.
Xoẹt!
Thanh kiếm xuyên qua lớp da thép cứng nhất của Thiết Giáp Trư, đâm thẳng vào yết hầu nó một cách chuẩn xác đến từng milimet.
Con thú dữ thậm chí không kịp rên rỉ, đổ ập xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ thảm lá mục.
Khương Dao đứng đó, hơi thở dồn dập, nhìn bàn tay mình đang run lên vì dư chấn. Đây là lần đầu tiên cô giết chóc. Cảm giác sợ hãi và một sự hưng phấn kỳ lạ đan xen vào nhau.
"Hóa ra... mình có thể làm được." Cô bé lẩm bẩm.
"Hay cho một chiêu kiếm pháp!"
Tiếng vỗ tay vang lên, Triệu Bằng cùng ba tên đệ tử bước ra từ bóng tối. Hắn vừa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Khương Dao một kiếm hạ gục Thiết Giáp Trư. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi lòng tham lam cực độ.
"Khương Dao, thanh kiếm đó của ngươi chắc chắn là thần binh ẩn giấu! Đưa nó đây, ta sẽ tha cho ngươi con đường sống, nếu không..." Triệu Bằng rút kiếm, linh lực Khí Hải tầng ba bộc phát, tạo ra một áp lực không nhỏ.
Khương Dao nhìn thanh kiếm sắt bình thường trong tay mình, rồi nhìn Triệu Bằng. Cô bé cảm nhận được sát ý thật sự từ người đồng môn này. Ánh mắt cô bé dần trở nên lạnh lùng hơn, một tia sáng màu xám tro nhạt nhòa hiện lên trong đồng tử.
"Cha nói, người không phạm ta, ta không phạm người. Nhưng nếu người muốn giết ta..." Khương Dao nâng kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim Triệu Bằng: "... thì ta sẽ không nương tay."
Ở Thiên Cơ Điện, Khương Vô Địch nhìn thấy cảnh này thì gật đầu hài lòng: "Đúng thế, Dao Nhi. Lòng nhân từ chỉ dành cho người xứng đáng. Với kẻ thù, kiếm trong tay con chính là quy tắc."
【 Ting! Khương Dao lần đầu tiên bộc phát sát khí, ý chí chiến đấu tăng mạnh. 】 【 Chúc mừng ký chủ: Thăng cấp Thiên Nhân cảnh hậu kỳ! 】
Luồng sức mạnh của Thiên Nhân cảnh hậu kỳ (Cấp 11) tràn ngập người Khương Vô Địch, khiến không gian xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti do không chịu nổi áp lực. Hắn khẽ thở ra một hơi, ra lệnh: "Lục Trần, chuẩn bị. Nếu nha đầu kia gặp nguy hiểm từ phía mấy lão già đứng sau Triệu Bằng, ngươi biết phải làm gì rồi đấy."
"Đệ tử hiểu! Chỉ cần tiểu thư có một vết xước nhỏ, đệ tử sẽ khiến cửu tộc của chúng chôn cùng khu rừng này!" Lục Trần biến mất vào hư không.
Trận chiến thực sự của Khương Dao với nhân loại, giờ mới chính thức bắt đầu.