Trong bóng tối âm u của Hắc Ám Lâm, sát ý giữa hai bên đã căng thẳng đến mức cực điểm. Triệu Bằng đứng đó, gương mặt vặn vẹo vì tham lam và đố kỵ. Hắn không tin một đứa trẻ mười tuổi có thể tự mình thi triển ra chiêu kiếm kinh diễm vừa rồi, hắn tin chắc rằng trong tay Khương Dao là một loại bí bảo có thể tự động tấn công.
"Lên cho ta! Phế đi tứ chi của nó, ta muốn lấy thanh kiếm đó!" Triệu Bằng hét lên, ra lệnh cho ba tên tay sai đi cùng.
Ba tên đệ tử ngoại môn, tu vi đều ở Luyện Khí tầng chín, đồng loạt rút vũ khí lao về phía Khương Dao. Trong mắt chúng, Khương Dao chỉ là một con cừu nhỏ may mắn có bảo vật.
Khương Dao nắm chặt chuôi kiếm sắt. Cảm giác run rẩy lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạnh người. Trong đầu cô bé, những hình ảnh về cách cha chẻ củi, cách cha đưa thoi dệt vải bỗng hiện lên một cách kỳ lạ. Cha từng nói: "Dao Nhi, vạn vật trên đời đều có quy luật, chỉ cần con tìm thấy điểm đứt gãy của quy luật đó, một sợi cỏ cũng có thể chém đứt núi sông."
"Quy luật... điểm đứt gãy..." Khương Dao lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, trong mắt cô bé, thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại ba luồng khí tức đang lao đến. Trên mỗi luồng khí tức đó đều có một điểm xám mờ ảo.
Vút!
Khương Dao không lùi mà tiến. Cô bé lướt đi với một bộ pháp quỷ mị, thân hình nhỏ nhắn luồn lách qua kẽ hở giữa ba thanh đao.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ba tiếng kim loại va chạm với da thịt vang lên đồng thời. Ba tên đệ tử Luyện Khí tầng chín còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cổ tay đã đau nhói. Gân tay của chúng đã bị cắt đứt một cách chuẩn xác tuyệt đối. Vũ khí rơi loảng xoảng xuống đất.
"Cái gì?!" Triệu Bằng trợn mắt kinh hãi. "Lũ vô dụng! Tránh ra, để ta đích thân ra tay!"
Triệu Bằng gầm lên, linh lực Khí Hải cảnh bùng nổ. Hắn thi triển Thanh Vân Trảm, một đạo kiếm khí màu xanh nhạt dài nửa trượng chém thẳng xuống đầu Khương Dao. Uy lực của Khí Hải cảnh không phải Luyện Khí có thể so sánh, áp lực từ chiêu này khiến thảm lá mục xung quanh bị thổi bay.
Khương Dao cảm thấy khó thở, nhưng ý chí không hề lung lay. Cô bé vận chuyển Thái Sơ Kiếm Ý vừa nhận được từ hệ thống của cha. Một tia sáng tro tàn bao phủ lấy thanh kiếm sắt rỉ sét.
Keng!
Thanh kiếm sắt nhỏ bé đón đỡ đạo kiếm khí khổng lồ. Một chấn động mạnh khiến Khương Dao lùi lại vài bước, khóe miệng rỉ máu, nhưng thanh kiếm xanh của Triệu Bằng lại xuất hiện một vết mẻ lớn.
"Không thể nào! Ngươi chỉ là Luyện Khí tầng một!" Triệu Bằng gào lên như điên dại.
"Đủ rồi, để ta giúp ngươi một tay."
Một giọng nói khàn khàn vang lên từ trên cây cổ thụ. Một nam tử vận trường bào nội môn, ánh mắt âm hiểm đáp xuống bên cạnh Triệu Bằng. Hắn là Lâm Hải, đệ tử nội môn, tu vi đã đạt tới Nguyên Đan cảnh sơ kỳ (Cấp 3). Hắn chính là người mà Liễu phu nhân phái đi để bảo đảm không có sơ suất.
Lâm Hải nhìn Khương Dao bằng ánh mắt như nhìn một con mồi béo bở: "Tiểu nha đầu, giao ra công pháp và bảo vật, ta sẽ cho ngươi chết một cách toàn thây. Một thiên tài đoản mệnh là điều đáng tiếc nhất trên đời này."
Nói đoạn, hắn phất tay, một luồng áp lực của Nguyên Đan cảnh như ngàn cân đá tảng đè nặng lên vai Khương Dao.
Rắc!
Khương Dao quỳ sụp xuống một chân, mặt đất dưới gối cô bé nứt toác. Xương cốt toàn thân cô kêu răng rắc. Sự chênh lệch giữa Luyện Khí và Nguyên Đan là quá lớn, giống như con kiến đối đầu với con voi.
"Cha... Dao Nhi không sợ..." Khương Dao cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn Lâm Hải với sự bất khuất.
Ở Thiên Cơ Điện, Khương Vô Địch đứng bật dậy khỏi ngai vàng. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá của vạn cổ, không gian xung quanh Thiên Cơ Điện bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn vì cơn giận của hắn.
"Lục Trần." Một từ duy nhất thoát ra từ miệng Khương Vô Địch, mang theo sát ý của một vị Thiên Nhân.
"Đã hiểu, thưa Sư phụ. Đệ tử sẽ khiến hắn biết thế nào là địa ngục."
...
Trở lại rừng sâu.
Lâm Hải đang định bước tới bẻ gãy tay Khương Dao thì bước chân hắn khựng lại. Toàn bộ khu rừng vốn đang ồn ào bởi tiếng gió và thú dữ bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.
Một bóng đen từ từ bước ra từ sau lưng Khương Dao.
Lục Trần không còn ẩn thân nữa. Hắn mặc một thân hắc y trường bào, trên vai thêu hình mây đen và tia chớp của Thiên Cơ Điện. Khí tức Thần Kiếp cảnh (Cấp 28) của hắn bị nén lại đến mức cực độ, nhưng chỉ một chút rò rỉ ra ngoài cũng khiến linh lực trong người Lâm Hải và Triệu Bằng bị đóng băng ngay lập tức.
"Ngươi... ngươi là ai?" Lâm Hải run rẩy, hắn nhận ra mình thậm chí không thể cử động nổi một ngón tay. Trước mặt người này, hắn thấy mình còn nhỏ bé hơn cả một hạt bụi.
Lục Trần không thèm trả lời. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ Khương Dao dậy, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng cực kỳ: "Tiểu thư, người chịu khổ rồi. Những việc còn lại, cứ giao cho đệ tử xử lý."
Khương Dao ngơ ngác nhìn người thanh niên lạ mặt nhưng mang lại cảm giác vô cùng thân thuộc này: "Vị sư huynh này... huynh là..."
"Ta là đệ tử của cha người." Lục Trần mỉm cười, rồi quay mặt lại phía Lâm Hải. Nụ cười ấy biến mất, thay vào đó là một gương mặt tử thần.
"Nguyên Đan cảnh? Thứ rác rưởi như ngươi mà cũng dám dùng uy áp đè ép tiểu thư nhà ta?"
Lục Trần khẽ búng tay một cái.
Oanh!
Không có vụ nổ nào lớn, nhưng đôi chân của Lâm Hải đột ngột nổ tung thành sương máu. Hắn gào thét thảm thiết, nhưng âm thanh bị chặn lại trong một không gian cách biệt.
"Đừng sợ, ta sẽ không để ngươi chết nhanh như vậy đâu." Lục Trần lạnh lùng nói. "Ngươi muốn biết thế nào là 'thiên tài đoản mệnh' đúng không? Vậy ta sẽ cho ngươi nếm trải cảm giác linh hồn bị xé nát trong vạn năm."
Trong một khoảnh khắc, Lục Trần mở ra một khe nứt không gian nhỏ, ném Lâm Hải và Triệu Bằng vào đó. Đó là "U Minh Giới" do hắn tự tạo ra, nơi thời gian trôi chậm gấp vạn lần và nỗi đau thì tăng lên gấp bội.
Xong việc, Lục Trần quay lại, cung kính đưa cho Khương Dao một bình ngọc: "Tiểu thư, đây là Linh dịch do Sư phụ gửi cho người. Uống vào sẽ hết đau ngay."
Khương Dao nhận lấy bình ngọc, lòng tràn đầy ấm áp: "Cha... cha luôn bảo vệ con sao?"
Ở Thiên Cơ Điện, Khương Vô Địch thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại xuống ghế.
【 Ting! Con gái đã trải qua trận chiến sinh tử đầu tiên, tâm tính 'Kiếm Đạo' thức tỉnh. 】 【 Chúc mừng ký chủ: Thăng cấp Thiên Nhân cảnh đỉnh phong! 】 【 Phần thưởng bổ sung: Mở khóa quyền hạn cho phép một đệ tử Thiên Cơ Điện đi theo Khương Dao dưới danh nghĩa 'Tùy tùng' công khai. 】
Khương Vô Địch mỉm cười: "Được lắm. Lục Trần, từ giờ ngươi cứ đi theo con bé. Nhưng nhớ, chỉ khi tính mạng nó bị đe dọa thực sự mới được ra tay. Hãy để con bé tự mình làm vang danh Thiên Cơ Điện tại Hạ Giới này!"
Gợi ý Chương 7: Khương Dao trở về tông môn cùng với một "tùy tùng" bí ẩn. Sự mất tích của Lâm Hải và Triệu Bằng khiến Liễu phu nhân và Thanh Vân Tử đại chấn. Họ bắt đầu tổ chức một cuộc họp đại hội tông môn để chất vấn Khương Dao, nhưng họ không biết rằng mình đang mời về một vị tổ tông.