MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Bỏ Đi? Cha Ta Liền Thành Lập Thiên Cơ Điện Vô ĐịchChương 7: TÙY TÙNG BÍ ẨN, TRỞ VỀ TRONG BÃO TỐ

Mẹ Bỏ Đi? Cha Ta Liền Thành Lập Thiên Cơ Điện Vô Địch

Chương 7: TÙY TÙNG BÍ ẨN, TRỞ VỀ TRONG BÃO TỐ

1,295 từ · ~7 phút đọc

Hắc Ám Lâm sau một đêm dường như càng trở nên tĩnh mịch. Khương Dao uống xong bình linh dịch mà Lục Trần đưa, những vết thương bầm tím và cảm giác đau nhức xương cốt tan biến trong nháy mắt. Không chỉ vậy, cô bé cảm thấy linh lực trong cơ thể mình dường như vừa được thanh tẩy, trở nên tinh khiết và đặc quánh hơn trước gấp nhiều lần.

"Sư huynh, huynh thật sự là đệ tử của cha muội sao?" Khương Dao chớp mắt, nhìn vị thanh niên hắc y đang đứng cung kính bên cạnh.

Lục Trần khẽ cúi đầu, giọng nói đầy tôn kính: "Thưa tiểu thư, danh hiệu của đệ tử là Lục Trần. Sư phụ lo lắng người một mình lịch luyện có nhiều bất tiện, nên phái đệ tử đi theo làm tùy tùng, lo liệu việc vặt cho người."

Nếu các cường giả ở Thần Giới nghe thấy một vị Thần Kiếp cảnh tự xưng là "lo việc vặt", chắc chắn họ sẽ hộc máu mà chết vì kinh ngạc.

Khương Dao vui mừng khôn xiết: "Cha thật là, lúc nào cũng chu đáo. Vậy Lục Trần sư huynh, chúng ta về tông môn thôi, muội còn phải giao nhiệm vụ săn yêu thú nữa."

Lục Trần mỉm cười: "Tiểu thư cứ gọi đệ tử là Lục Trần được rồi. Mời người dẫn đường."

Hai bóng người, một nhỏ bé đơn sơ, một cao lớn bí ẩn, lững thững bước ra khỏi khu rừng rậm rạp, hướng về phía ngọn núi Thanh Vân đang chìm trong sương mù.

...

Lúc này, tại Thanh Vân Tông, bầu không khí căng thẳng bao trùm.

Liễu phu nhân đứng ngồi không yên trong điện của mình. Đã quá thời gian quy định nhưng Lâm Hải – đệ tử nội môn Nguyên Đan cảnh mà bà ta phái đi – vẫn chưa trở về. Ngay cả hồn bài của Triệu Bằng cũng đã vỡ vụn từ lâu.

"Không thể nào... Một cái Nguyên Đan cảnh đi đối phó với một đứa trẻ Luyện Khí, làm sao có thể xảy ra chuyện?" Liễu phu nhân nghiến răng, gương mặt vốn đã khắc nghiệt giờ đây càng trở nên vặn vẹo.

Bà ta lập tức tìm đến Tông chủ Thanh Vân Tử. Đúng lúc đó, một tiếng chuông dài vang lên từ cổng tông môn, báo hiệu đoàn đệ tử lịch luyện đã trở về.

Thanh Vân Tử cùng các trưởng lão nhanh chóng di chuyển ra quảng trường. Nhìn thấy đám đệ tử ngoại môn lếch thếch trở về, lão nheo mắt tìm kiếm. Cuối cùng, bóng dáng của Khương Dao xuất hiện. Nhưng điều khiến lão và tất cả mọi người phải sững sờ chính là người thanh niên đi sau cô bé.

Lục Trần đã thu liễm hoàn toàn tu vi, nhìn qua chỉ như một phàm nhân không có nửa điểm linh lực. Thế nhưng, phong thái tiêu sái, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn thấu hồng trần của hắn khiến Thanh Vân Tử cảm thấy tim mình đập nhanh một nhịp.

"Khương Dao! Ngươi hãy khai thật, Triệu Bằng và Lâm Hải đâu rồi?" Liễu phu nhân không kiềm chế được, lao tới quát lớn. Áp lực của một cao thủ Khí Hải cảnh hậu kỳ bộc phát, định dùng thế thượng phong để ép hỏi.

Khương Dao bình thản đứng đó, không hề bị ảnh hưởng bởi áp lực của Liễu phu nhân. Cô bé nghiêng đầu đáp: "Triệu sư huynh và Lâm sư huynh sao? Họ nói có việc bận đi hướng khác rồi, con không rõ."

"Nói dối! Hồn bài của Triệu Bằng đã vỡ, hắn chắc chắn đã chết. Ngươi là người cuối cùng gặp họ, trên người ngươi nhất định có báu vật giết người đoạt bảo!" Liễu phu nhân gào lên, bàn tay gầy guộc định vồ lấy Khương Dao.

"Hừ!"

Một tiếng hừ nhẹ vang lên, không lớn nhưng lại như sấm sét nổ tung trong đầu Liễu phu nhân.

Lục Trần tiến lên một bước, chắn trước mặt Khương Dao. Hắn chỉ liếc nhìn Liễu phu nhân một cái. Một cái liếc mắt đơn giản, nhưng Liễu phu nhân cảm thấy như mình vừa nhìn thấy một vực thẳm vô tận, linh hồn bị đóng băng, cả người bắn ngược ra sau mười trượng, ngã nhào xuống đất, máu tươi phun ra không ngừng.

"Ngươi là ai?!" Thanh Vân Tử kinh hãi, vội vàng rút kiếm hộ thân.

Lục Trần nhàn nhạt mở miệng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường: "Ta là tùy tùng của tiểu thư. Kẻ nào dám dùng tay chỉ vào nàng, ta chặt tay kẻ đó. Kẻ nào dám dùng lời lẽ lăng nhục nàng, ta diệt linh hồn kẻ đó."

Toàn trường lâm vào im lặng chết chóc. Một tùy tùng không có linh lực lại có thể dùng một tiếng hừ làm trọng thương một vị trưởng lão Khí Hải cảnh?

Thanh Vân Tử run rẩy hỏi: "Các hạ... rốt cuộc từ đâu đến? Thanh Vân Tông chúng ta không hề có ý thù địch..."

Lục Trần không nhìn lão, mà cung kính hỏi ý kiến Khương Dao: "Tiểu thư, người muốn xử lý bọn họ thế nào? Nếu người không thích cái tông môn này, đệ tử sẽ san phẳng ngọn núi này trong một nhịp thở, đưa người đến nơi tốt hơn."

Khương Dao vội vàng xua tay: "Đừng mà Lục Trần, các sư huynh khác đối với muội rất tốt. Chỉ có bà ta là hung dữ thôi."

Cô bé nhìn Liễu phu nhân đang nằm dưới đất, rồi nói với Tông chủ: "Con không giết ai cả, là họ muốn hại con trước. Cha dạy con không được làm việc xấu, nhưng cũng không được để người khác bắt nạt. Con muốn ở lại đây tiếp tục lịch luyện."

Thanh Vân Tử mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão là người từng trải, lão biết mình đang đối mặt với một tồn tại mà cả Thiên Hoang Đại Lục này cũng không chọc nổi. "Vâng... vâng... Khương tiểu thư nói đúng. Liễu trưởng lão mạo phạm tiểu thư, tội đáng muôn chết. Từ nay về sau, Khương tiểu thư có toàn quyền ở Thanh Vân Tông, bất kỳ tài nguyên nào người cần, chúng ta đều dâng tận tay!"

...

Tại Thiên Cơ Điện.

Khương Vô Địch đang ngồi tựa lưng vào ghế, trước mặt là Nhị trưởng lão đang pha trà. Hắn nhìn qua mặt hồ huyền quang, thấy màn thể hiện của Lục Trần thì mỉm cười gật đầu.

【 Ting! Con gái đã chính thức xác lập vị thế tại tông môn Hạ Giới, uy danh Thiên Cơ Điện bắt đầu nhen nhóm. 】 【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ: "Chấn nhiếp quần hùng". 】 【 Phần thưởng: Khương Vô Địch thăng cấp Thiên Nhân cảnh viên mãn! 】 【 Phần thưởng bổ sung: Khương Dao nhận được công pháp phụ trợ: "Vạn Vật Hóa Linh Thủ" (Có thể thuần hóa yêu thú). 】

"Viên mãn rồi sao?" Khương Vô Địch cảm nhận luồng sức mạnh Thiên Nhân (Cấp 11) đã đạt đến đỉnh cao nhất, chỉ thiếu một bước nữa là bước sang cảnh giới tiếp theo.

Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt thâm thúy: "Vang danh tại một tông môn nhỏ mới chỉ là bắt đầu. Dao Nhi, thế giới này còn lớn lắm. Hãy cứ từ từ chơi đùa, cha sẽ thay con gạt đi những kẻ ngáng đường thực sự."

Quay sang Nhị trưởng lão, Khương Vô Địch dặn: "Gần đây hệ thống báo có một bí cảnh cổ xưa sắp mở ra ở biên giới vương triều. Hãy để đệ tử thứ tám chuẩn bị một vài món đồ chơi cơ quan cho Dao Nhi mang theo. Ta muốn con bé vang danh khắp cả vương triều này."