MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 1: NHỮNG VẾT NỨT ĐẦU TIÊN

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 1: NHỮNG VẾT NỨT ĐẦU TIÊN

705 từ · ~4 phút đọc

Năm mười tuổi, thế giới của Thiên Ân sụp đổ cùng với tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm. Mẹ anh ra đi, để lại một khoảng trống mênh mông trong căn biệt thự lạnh lẽo và một người cha chìm đắm trong công việc để trốn tránh nỗi đau. Suốt mười năm sau đó, Thiên Ân lớn lên như một nhành cây tự do nhưng cô độc, lặng lẽ quan sát cha mình già đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ của ngôi nhà.

Vào ngày sinh nhật tròn hai mươi tuổi của Thiên Ân, cha anh – ông Khang – gọi anh vào phòng làm việc. Ông không tặng anh xe hơi hay cổ phiếu. Ông tặng anh một “người mẹ”.

"Ân, cha không thể cô đơn mãi được. Cô ấy sẽ về đây, chăm sóc cho gia đình mình."

Thiên Ân đón nhận tin đó bằng một sự dửng dưng lạnh nhạt. Cho đến khi cánh cửa gỗ nặng nề của phòng khách mở ra, và Thụy Miên bước vào.

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Đó là một buổi chiều hè oi ả, nhưng ngay khi Thụy Miên bước tới, một làn gió mang theo mùi hương của hoa Huệ trắng (Tuberose) thanh khiết bất chợt ùa vào khứu giác Thiên Ân. Anh đứng sững lại. Trước mắt anh không phải là một người phụ nữ trung niên hay một người đàn bà sắc sảo, mà là một cô gái với vẻ đẹp mong manh, u uất, trông chỉ hơn anh vài tuổi.

Thụy Miên mặc một chiếc váy bằng vải voan mỏng màu trắng kem. Dưới ánh nắng xiên khoai của buổi chiều, lớp vải mỏng manh ấy gần như trở nên trong suốt, để lộ lờ mờ đường cong của đôi chân dài và sự tròn đầy đầy sức sống của khuôn ngực thanh xuân. Cô mới 25 tuổi – cái tuổi mà sự ngây thơ vừa kịp rụng xuống để nhường chỗ cho sự mặn mà của một người đàn bà đang ở độ chín.

"Chào Ân... từ nay, cô sẽ là thành viên của gia đình mình," giọng cô run run, ngọt như mật nhưng lại mang một âm hưởng buồn bã khó hiểu.

Thiên Ân không đáp. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đang cụp xuống của Thụy Miên. Ở khoảng cách gần, mùi hương hoa Huệ trên da thịt cô trở nên nồng nàn hơn, nó không giống mùi nước hoa công nghiệp, mà là mùi hương tự thân, toát ra từ những lỗ chân lông mịn màng, mời gọi và đầy tính bản năng.

Sự va chạm của những linh hồn cô đơn

Ông Khang nắm lấy tay Thụy Miên, dắt cô về phía Thiên Ân. Khi bàn tay nhỏ nhắn, trắng muốt của cô vô tình chạm vào cánh tay rắn rỏi của Thiên Ân trong lúc trao một món quà nhỏ, một luồng điện xẹt qua. Thiên Ân cảm nhận rõ sự mát lạnh của da thịt cô, và cả sự run rẩy kìm nén.

Anh nhận thấy dưới lớp cổ áo xẻ không quá sâu, nhịp đập nơi cổ của Thụy Miên đang dồn dập. Đôi gò bồng đảo của cô khẽ nhấp nhô theo từng hơi thở hổn hển. Lúc ấy, Thiên Ân mới bàng hoàng nhận ra, cha mình đã mang về một báu vật, nhưng lại là một báu vật quá đỗi nguy hiểm đối với một chàng trai hai mươi tuổi đang căng tràn nhựa sống.

"Mẹ kế?" – Thiên Ân thốt ra hai từ ấy bằng giọng trầm đục, đầy mỉa mai nhưng cũng đầy khao khát. Anh thấy Thụy Miên đỏ bừng mặt, đôi môi căng mọng khẽ mím lại.

Đêm đó, Thiên Ân không ngủ được. Mùi hương hoa Huệ vẫn bám riết lấy tâm trí anh. Anh nằm trong phòng mình, chỉ cách phòng của "người mẹ kế" một hành lang dài, tưởng tượng về sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này. Anh chưa biết rằng, đằng sau vẻ thanh khiết kia là một tâm hồn cũng đang rỉ máu vì cô đơn, và đằng sau những người bạn thân sắp xuất hiện của cô là một vực thẳm của sự đốn mạt mà anh chính là miếng mồi ngon nhất.