Ánh nắng sớm mai len lỏi qua những kẽ hở của rèm cửa bằng nhung, đổ những vệt dài loang lổ lên sàn gỗ phòng ngủ của Thiên Ân. Anh thức dậy với một cảm giác nặng nề trong lồng ngực, một loại áp lực vô hình mà anh đã mang theo kể từ ngày Thụy Miên bước chân vào ngôi nhà này. Đã một tuần trôi qua, nhưng mỗi lần nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô ngoài hành lang, nhịp tim anh lại phản bội lại lý trí của chính mình. Anh bước xuống giường, thân hình cao lớn của tuổi hai mươi chỉ độc chiếc quần ngủ mỏng manh, để lộ những khối cơ bụng săn chắc và khuôn ngực trần rám nắng. Anh tiến về phía cửa sổ, nhìn xuống khu vườn phía dưới, nơi Thụy Miên đang tưới những khóm hoa huệ trắng mà cha anh vừa cho người trồng thêm theo ý thích của cô.
Dưới ánh bình minh rạng rỡ, Thụy Miên hiện lên như một ảo ảnh đầy mê hoặc. Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu hồng phấn, mỏng đến mức dường như chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay. Lớp lụa mềm mại ấy bám sát vào từng đường cong của cơ thể, phác họa rõ nét bờ mông tròn trịa và vòng eo thon gọn của người đàn bà đang ở độ xuân thì đẹp nhất. Thiên Ân nheo mắt, ánh nhìn của anh dán chặt vào tấm lưng trần trắng muốt của cô. Khi cô vươn tay lên cao để tỉa một nhành lá, chiếc váy bị kéo căng, để lộ ra độ cong tuyệt mỹ của đôi gò bồng đảo đang tự do bên dưới lớp vải mà không có sự ràng buộc của nội y. Anh có thể hình dung ra sự mềm mại, sự ấm nóng của làn da ấy, và đầu óc anh bắt đầu quay cuồng với những suy nghĩ tội lỗi.
Anh rời khỏi phòng, bước xuống cầu thang gỗ với đôi chân trần không gây ra một tiếng động. Mùi hương hoa Huệ trắng quen thuộc lại ùa tới, nhưng lần này nó hòa quyện với mùi của hơi sương sớm và mùi da thịt thanh sạch của Thụy Miên khi cô vừa từ vườn bước vào bếp. Cô đang đứng quay lưng về phía anh, bận rộn với chiếc ấm đun nước. Chiếc váy ngủ ngắn chỉ vừa che qua đùi, mỗi cử động của cô đều khiến tà váy khẽ xòe ra, để lộ đôi chân dài trắng nõn nà. Thiên Ân đứng chôn chân ở cửa bếp, hơi thở anh trở nên nặng nề hơn. Anh lặng lẽ tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại cho đến khi anh có thể cảm nhận được luồng nhiệt tỏa ra từ cơ thể cô.
Thụy Miên giật mình xoay người lại khi nhận ra sự hiện diện của anh. "Ân... con dậy sớm thế?" Cô thốt lên, một tay vô thức đưa lên che trước ngực, nhưng hành động đó chỉ càng làm nổi bật sự đầy đặn của đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo nhịp thở hoảng hốt. Ở khoảng cách chưa đầy ba mươi centimet, Thiên Ân có thể nhìn thấy rõ những giọt mồ hôi li ti đọng trên xương quai xanh tinh tế của cô, và cả mùi hương đặc trưng của cô – mùi hoa huệ nồng nàn, ngọt lịm như mật, thứ mùi hương dường như có khả năng xuyên thấu qua lớp da để rót thẳng vào mạch máu anh. Ánh mắt anh không thể rời khỏi đôi môi căng mọng đang hơi hé mở của người mẹ kế, một đôi môi mang màu hồng đào tự nhiên, mời gọi sự chiếm hữu.
Anh vươn tay ra, định lấy chiếc ly trên giá ngay phía sau đầu cô. Cánh tay săn chắc của anh sượt qua vai cô, sự tiếp xúc giữa lớp da thịt nóng bỏng của tuổi trẻ và làn da mát lạnh của Thụy Miên tạo ra một cú sốc điện cực mạnh. Thụy Miên run lên, cô không lùi lại mà dường như đứng hình trong vòng vây của anh. Thiên Ân không vội rút tay về, anh cúi thấp đầu, hơi thở phả vào vành tai nhỏ nhắn của cô. "Mẹ dậy sớm tưới hoa à?" Anh cố ý nhấn mạnh từ 'Mẹ', giọng nói trầm đục của anh khiến không gian trong gian bếp trở nên đặc quánh sự ám muội. Anh thấy rõ một vệt đỏ ửng lan nhanh từ cổ lên đến tận mang tai của cô. Thụy Miên cúi gằm mặt, hơi thở cô trở nên hổn hển, đôi gò bồng đảo dưới lớp lụa mỏng nhấp nhô mạnh mẽ, thậm chí Thiên Ân có thể nhìn thấy mờ mờ những hạt mầm nhạy cảm đang cương cứng lên vì sự kích thích bất ngờ và cái lạnh của buổi sớm.
Sự im lặng lúc này mang một sức nặng khủng khiếp. Thiên Ân nhìn xuống, từ góc độ của anh, cổ áo váy ngủ của cô trễ xuống, để lộ một thung lũng sâu thẳm giữa hai bầu ngực trắng ngần, tròn trịa như hai trái cấm đang chờ người hái. Anh cảm nhận được sự khao khát của chính mình đang trỗi dậy mãnh liệt, một phản ứng sinh lý không thể che giấu dưới lớp quần ngủ mỏng manh. Thụy Miên dường như cũng nhận ra điều đó, ánh mắt cô vô tình lướt xuống vùng nhạy cảm của anh rồi vội vã quay đi, gương mặt cô giờ đây đã đỏ rực như lửa đốt. "Cô... cô lên thay đồ đã, con tự pha cà phê nhé." Cô lí nhí nói rồi lách qua người anh, chạy vội lên lầu như một con thú nhỏ đang lẩn trốn thợ săn.
Thiên Ân đứng lại một mình trong căn bếp, tay anh vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại từ làn da cô. Anh đưa bàn tay vừa chạm vào cô lên mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa huệ còn sót lại. Một sự phấn khích đen tối dâng trào trong lòng. Anh biết rằng cha mình và Thụy Miên chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, rằng những đêm dài cha anh chìm đắm trong công việc, Thụy Miên cũng phải đối mặt với sự cô đơn tột cùng trong căn phòng đối diện phòng anh. Sự kìm nén của cô, vẻ mặt nhục nhã nhưng cũng đầy khao khát ấy là minh chứng rõ nhất cho việc cô cũng đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa tương tự. Thiên Ân nhếch môi cười, một nụ cười không còn vẻ ngây thơ. Cuộc chơi trong ngôi nhà này chỉ mới bắt đầu, và mùi hương của hoa huệ trắng sẽ là thứ dẫn lối anh vào một thiên đường của tội lỗi mà anh sẵn sàng trả giá bằng cả linh hồn mình. Anh nhìn chiếc ly trong tay, tưởng tượng đó là những đường cong của Thụy Miên, và thầm hứa với chính mình rằng sớm thôi, anh sẽ không chỉ đứng nhìn từ xa nữa.