MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 3: VẬT PHẨM CỦA SỰ KHAO KHÁT

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 3: VẬT PHẨM CỦA SỰ KHAO KHÁT

1,403 từ · ~8 phút đọc

Sau khoảnh khắc đối đầu ngột ngạt trong căn bếp buổi sáng, Thiên Ân không lập tức rời đi. Anh đứng đó, lắng nghe tiếng bước chân vội vã của Thụy Miên nhỏ dần trên cầu thang, rồi nghe tiếng cửa phòng ngủ của cô đóng sập lại. Một sự im lặng bao trùm lấy căn nhà, nhưng đó không phải là sự yên bình, mà là loại tĩnh lặng trước một cơn giông bão. Thiên Ân chậm rãi pha cho mình một ly cà phê đen đặc. Vị đắng gắt của nó chạy dọc xuống cổ họng, nhưng trí não anh vẫn chỉ tràn ngập hình ảnh vạt áo ngủ mỏng manh của Thụy Miên và đôi gò bồng đảo trắng ngần rung rinh theo mỗi nhịp thở của cô.

Anh biết, cha mình – ông Khang – tối qua đã ở lại công ty và sáng nay sẽ bay thẳng đi công tác miền Trung. Điều đó có nghĩa là trong ít nhất ba ngày tới, căn biệt thự này chỉ thuộc về anh và cô. Một cảm giác chiếm hữu kì lạ nảy nở trong lòng chàng trai trẻ. Anh đặt ly cà phê xuống, đôi chân vô thức bước ngược lên tầng hai. Thay vì về phòng mình, Thiên Ân dừng lại trước cửa phòng của Thụy Miên. Mùi hoa Huệ trắng từ bên trong len lỏi qua khe cửa, bám lấy khứu giác anh như một lời mời gọi không lời.

Thiên Ân biết Thụy Miên đang ở trong phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách vọng ra, đều đặn và mơn trớn. Trí tưởng tượng của anh bắt đầu vẽ nên cảnh tượng những dòng nước ấm nóng đang trượt dài trên làn da mịn màng của cô, len lỏi qua những đường cong mềm mại mà anh vừa được chiêm ngưỡng lờ mờ dưới lớp lụa hồng. Anh nhẹ nhàng vặn nắm cửa. Cánh cửa không khóa. Thụy Miên vẫn còn quá ngây thơ hoặc có lẽ cô tin rằng sự lễ nghi "mẹ con" sẽ là một bức tường đủ vững chắc để ngăn cách họ.

Căn phòng ngủ của cô ngập tràn sắc trắng và kem, một không gian tinh khiết đến mức đối lập hoàn toàn với những suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong đầu Thiên Ân. Anh tiến lại gần chiếc giường rộng lớn còn vương chút hơi ấm và nếp nhăn của drap trải giường. Trên mặt bàn trang điểm, chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu hồng khi nãy bị vứt vội vàng, nằm sõng soài như một xác hoa vừa rơi xuống đất. Thiên Ân cầm chiếc váy lên. Chất vải lụa mát lạnh, trơn trượt trên những đầu ngón tay thô ráp của anh. Anh áp nó lên mặt, hít một hơi thật sâu. Mùi hương hoa huệ nồng nàn hơn bao giờ hết, quyện cùng mùi hương cơ thể đặc trưng – một chút nồng nàn của phụ nữ đang độ chín và một chút ngọt ngào thanh khiết.

Bỗng nhiên, ánh mắt anh bị thu hút bởi ngăn kéo tủ quần áo đang khép hờ. Như có một ma lực thôi thúc, Thiên Ân mở hẳn nó ra. Bên trong là thế giới riêng tư nhất của Thụy Miên. Những mảnh vải ren mỏng manh, những chiếc quần lót nhỏ xíu với đủ màu sắc nhưng chủ yếu là tông màu pastel dịu nhẹ. Anh run rẩy đưa tay vào, chạm lên lớp ren đen huyền bí nằm lạc lõng giữa những gam màu sáng. Đó là một chiếc quần lót ren mỏng đến mức gần như xuyên thấu, phần đáy lót bằng lụa mềm mại.

Thiên Ân cầm vật phẩm ấy lên, cảm giác tội lỗi và hưng phấn đan xen khiến tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh hình dung ra mảnh vải này đã từng ôm lấy vùng nhạy cảm của cô, che đậy những bí mật thầm kín nhất mà cha anh có lẽ cũng chưa bao giờ chạm tới. Anh áp mảnh ren đen lên mũi, một mùi hương thanh sạch nhưng đầy kích thích luồn sâu vào đại não. Trong khoảnh khắc đó, sự kìm nén của tuổi trẻ vỡ vụn. Dưới lớp quần ngủ, sự kiêu hãnh của anh trỗi dậy mãnh liệt, cứng nhắc và nóng bỏng. Thiên Ân nhắm mắt lại, đôi bàn tay bắt đầu chuyển động, tưởng tượng rằng mùi hương hoa huệ và lớp ren mỏng này chính là sự hiện diện thực thể của Thụy Miên ngay tại đây.

Trong khi đó, tiếng nước trong phòng tắm đột ngột ngưng bạt. Thiên Ân giật mình, anh nhanh chóng nhét chiếc quần lót đen vào túi quần mình, rồi nhẹ nhàng rút lui khỏi phòng, đóng cửa lại vừa kịp lúc Thụy Miên mở cửa phòng tắm. Anh tựa lưng vào bức tường ngoài hành lang, lồng ngực phập phồng, mồ hôi rịn ra trên trán. Sự kích thích vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối.

Đúng lúc đó, chuông cửa biệt thự vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh sự tội lỗi. Thiên Ân cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở và trang phục trước khi bước xuống lầu. Qua camera an ninh, anh thấy một chiếc xe Porsche màu đỏ rực rỡ đậu ngay trước cổng. Một người phụ nữ bước xuống, dáng vẻ đầy quyền lực và kiêu sa trong bộ đồ công sở bó sát, tôn lên đôi chân dài miên man và vòng một đầy đặn đầy thách thức. Đó là Diệp Anh – cô bạn thân làm tổng tài của Thụy Miên.

Thiên Ân mở cửa. Ngay lập tức, một mùi hương khác hẳn với hoa huệ của Thụy Miên ập đến. Đó là mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi da thuộc và một chút hương khói – lạnh lùng, áp chế nhưng lại vô cùng sang trọng. Diệp Anh không vội bước vào, cô đứng yên ở bậc cửa, tháo chiếc kính râm đắt tiền, để lộ đôi mắt sắc sảo như loài cáo. Ánh mắt cô không nhìn vào mặt Thiên Ân, mà lướt chậm rãi từ khuôn ngực trần rực sức sống của anh xuống đến vùng bụng săn chắc, rồi dừng lại thật lâu ở túi quần anh – nơi mảnh vải ren đen của Thụy Miên đang lồi lên một cách thiếu tự nhiên.

Diệp Anh nhếch môi, một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên đôi môi tô son đỏ thẫm. Cô tiến lại gần, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Thiên Ân cảm nhận được một áp lực vô hình từ người đàn bà hơn mình mười hai tuổi này.

"Chào Ân. Thụy Miên có nhà không con?" Cô hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy rung động và có sức nặng như một lời ra lệnh.

"Mẹ... mẹ con đang thay đồ trên lầu," Thiên Ân đáp, cố giữ giọng mình không run rẩy.

Diệp Anh không nói gì thêm, cô đưa bàn tay với những chiếc móng sơn đỏ rực chạm nhẹ vào bắp tay Thiên Ân, rồi trượt xuống một cách vô tình – hoặc hữu ý – ngang qua túi quần anh. Cô khẽ thì thầm, hơi thở mang theo mùi rượu vang thoang thoảng: "Mùi hoa huệ trong căn nhà này nồng quá, đôi khi phải cần chút hương gỗ mới cân bằng lại được, cậu nhóc ạ."

Diệp Anh bước vào nhà, gót giày cao gót nện xuống sàn đá marble phát ra những tiếng cộp, cộp đanh gọn, như thể mỗi bước chân của cô đều đang giẫm lên sự tỉnh táo cuối cùng của Thiên Ân. Anh đứng đó, nhìn theo bóng lưng của cô tổng tài, tay vô thức chạm vào chiếc quần lót trong túi. Anh chợt nhận ra, cuộc sống của mình từ nay sẽ không chỉ có mùi hoa huệ đơn thuần, mà còn là sự bủa vây của những mùi hương khác, mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn và sẵn sàng nuốt chửng sự ngây thơ cuối cùng của anh.

Phía trên lầu, Thụy Miên đã thay một chiếc váy lụa kín đáo hơn nhưng vẫn không giấu nổi vẻ bối rối khi thấy Diệp Anh. Hai người đàn bà ôm nhau, nhưng Thiên Ân đứng từ dưới nhìn lên, chỉ thấy những luồng sóng ngầm đang bắt đầu giao thoa. Cuộc chơi thực sự, lúc này mới chính thức được khai cuộc.