Ánh nắng ngày hôm sau không còn mang vẻ rạng rỡ của một buổi bình minh bình thường. Nó chiếu qua những ô cửa kính sát trần của tập đoàn Diệp Anh, lạnh lẽo và phản chiếu sự xa hoa tột bậc. Thiên Ân bước ra khỏi thang máy chuyên dụng, đôi chân anh hơi khựng lại trước cánh cửa gỗ mun bóng loáng của phòng làm việc Tổng giám đốc. Sau đêm "nghi lễ" tại biệt thự, cơ thể anh vẫn còn ám mùi hương hỗn hợp của bốn người đàn bà, nhưng giờ đây, mùi Gỗ đàn hương và Da thuộc đặc trưng của Diệp Anh đang dần lấn át tất cả khi anh tiến sâu vào lãnh địa của cô.
Bên trong văn phòng, Diệp Anh không ngồi ở bàn làm việc. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả của thành phố. Hôm nay cô mặc một bộ vest công sở màu xám tro, chân váy bút chì ôm sát đến mức mỗi nếp gấp của vải đều làm nổi bật sự nảy nở của vòng hông và đôi chân dài miên man trong đôi tất chân mỏng màu đen. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong được cài kín cổng cao tường, nhưng sự gò bó đó chỉ càng làm cho khuôn ngực cao vút, săn chắc của cô trở nên đầy khiêu khích.
"Đến đúng giờ lắm." Diệp Anh xoay người lại, tay cầm một ly cà phê đen không đường. Ánh mắt cô sắc lẹm, không có một chút dịu dàng nào của Thụy Miên hay vẻ lả lơi của Thục Đoan. Cô là một tổng tài, và ở đây, cô muốn sự phục tùng tuyệt đối.
"Cô gọi con đến đây để làm gì?" Thiên Ân hỏi, giọng anh vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh mắt không thể rời khỏi đôi môi đỏ thẫm của người phụ nữ trước mặt.
Diệp Anh đặt ly cà phê xuống bàn, cô chậm rãi tiến lại gần anh. Tiếng gót giày cao gót nện trên sàn đá hoa cương nghe đanh thép như một bản án. Cô không dừng lại cho đến khi hơi thở nồng mùi gỗ đàn hương phả vào lồng ngực trần của Thiên Ân bên dưới lớp áo khoác.
"Tôi muốn dạy cậu về 'quyền lực'." Cô đưa tay, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát tháo bỏ chiếc cà vạt của Thiên Ân. "Trong giới kinh doanh, kẻ nào nắm quyền, kẻ đó có quyền định đoạt số phận của kẻ khác. Và ở trong căn phòng này, tôi là người nắm quyền."
Cô đẩy Thiên Ân ngồi xuống chiếc ghế xoay bằng da đắt tiền của mình. Cảm giác da thuộc mát lạnh chạm vào da thịt khiến Thiên Ân rùng mình. Diệp Anh không ngồi lên lòng anh, cô quỳ xuống giữa hai chân anh, một tư thế hoàn toàn trái ngược với địa vị của mình, nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn lên với vẻ của một kẻ bề trên đang ban phát sự sủng ái.
"Nhìn đi, Ân." Cô nhẹ nhàng mở khóa quần của anh.
Mùi Gỗ đàn hương từ mái tóc cô tỏa ra nồng nặc, hòa quyện với mùi da thuộc của chiếc ghế. Diệp Anh không vội vàng. Cô dùng những ngón tay thon dài, tháo gỡ từng lớp rào cản cuối cùng. Khi sự kiêu hãnh của Thiên Ân vươn cao trong không gian máy lạnh của văn phòng, Diệp Anh không dùng môi ngay. Cô lấy từ trong ngăn kéo bàn một viên đá lạnh được gắp từ xô đá uống cà phê.
Cô nhẹ nhàng trượt viên đá dọc theo vùng nhạy cảm nhất của anh. Cái lạnh đột ngột từ đá và hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Thiên Ân tạo nên một phản ứng vật lý dữ dội. Anh bám chặt tay vào thành ghế da, gân xanh nổi lên trên bắp tay. Diệp Anh ngước nhìn anh, đôi mắt cô không còn sự lạnh lùng mà tràn ngập một sự khao khát đầy tính chiếm đoạt.
"Cậu thấy cái lạnh này chứ? Nó giống như cách tôi điều hành tập đoàn này. Nhưng bên trong lớp đá đó..." Cô bỏ viên đá ra, đột ngột bao phủ anh bằng sự nóng bỏng từ khoang miệng mình.
Sự tương phản nhiệt độ cực hạn khiến Thiên Ân rên rỉ thành tiếng. Anh thấy mình như bị nghiền nát giữa hai thái cực: cái lạnh của thép và sự mềm mại của lụa. Mùi gỗ đàn hương bao vây lấy anh, len lỏi vào từng hơi thở. Diệp Anh bắt anh phải chứng kiến sự phục tùng của mình qua lớp kính phản chiếu của tòa nhà, nơi cả thành phố đang vận động bên dưới chân họ, hoàn toàn không biết về sự đốn mạt ngọt ngào đang diễn ra trên tầng cao nhất này.
Diệp Anh dừng lại nửa chừng, cô ngước nhìn anh, những sợi tóc đen nhánh xõa trên đùi anh. "Đừng quên vị thế của cậu, Ân. Cậu là báu vật của chúng tôi, nhưng trước mặt tôi, cậu chỉ là một 'vật phẩm' cần được mài giũa."
Cô đứng dậy, thản nhiên lau khóe môi bằng chiếc khăn tay lụa, rồi ấn Thiên Ân nằm xuống bàn làm việc rộng lớn, giữa những xấp tài liệu quan trọng. Cô bắt đầu tháo bỏ bộ vest của mình, để lộ đôi gò bồng đảo đầy đặn, săn chắc được bao bọc trong lớp ren đen cao cấp. Dưới ánh đèn văn phòng, làn da cô mịn màng như sứ, và mùi gỗ đàn hương lúc này trở nên nồng cháy hơn bao giờ hết.
Đêm nay, bài học về quyền lực của Diệp Anh chỉ mới bắt đầu. Thiên Ân nhận ra rằng, trong đế chế này, mỗi người đàn bà sẽ dùng một cách thức tàn nhẫn và quyến rũ nhất để khắc ghi dấu ấn của họ lên linh hồn anh. Và anh, trong sự khoái lạc tột cùng này, đang dần đánh mất đi bản ngã của cậu thiếu niên mười tuổi năm nào.