MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 11: QUY TẮC CỦA NHỮNG NỮ VƯƠNG

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 11: QUY TẮC CỦA NHỮNG NỮ VƯƠNG

908 từ · ~5 phút đọc

Buổi chiều tại phòng tranh của Nhã Lam kết thúc trong một sự tĩnh lặng đầy ám muội. Thiên Ân nằm dài trên tấm thảm nhung đỏ dưới chân bục gỗ, lồng ngực vẫn còn phập phồng, cơ thể anh là một mớ hỗn độn của những vệt màu khô dở, mùi rượu vang chát nồng và dấu vết của những ngón tay vồ vập. Nhã Lam và Thục Đoan đã rời đi từ lâu sau khi thỏa mãn được cơn khát nghệ thuật và nhục dục trên cơ thể anh, để lại anh giữa một không gian nồng nặc mùi Xạ hương và sơn dầu.

Khi Thiên Ân trở về biệt thự, trời đã sập tối. Anh tưởng rằng mình sẽ được đón nhận bởi sự hờn dỗi của Thụy Miên, nhưng không. Bước vào phòng khách, anh sững sờ khi thấy cả bốn người phụ nữ đã ngồi sẵn ở đó. Thụy Miên, Diệp Anh, Nhã Lam và Thục Đoan.

Họ ngồi vây quanh chiếc bàn trà bằng gỗ mun, mỗi người giữ một vẻ mặt khác nhau nhưng đều toát ra một sự đồng thuận đáng sợ. Trên bàn không phải là trà, mà là bốn ly rượu khác nhau, đại diện cho bốn mùi hương đang giao thoa trong căn phòng này: Hoa huệ, Gỗ đàn hương, Xạ hương và Rượu quế.

"Con về rồi à, Ân?" Thụy Miên là người lên tiếng đầu tiên. Giọng cô không còn sự đau đớn như đêm qua, mà là một sự cam chịu đến lạnh lùng. Cô mặc một chiếc váy lụa đen kín cổng cao tường, nhưng Thiên Ân biết bên dưới lớp vải đó, cô vẫn đang mặc mảnh ren đen mà anh đã chiếm hữu.

Diệp Anh đặt ly rượu xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn xoáy vào những vệt màu đỏ còn sót lại trên cổ Thiên Ân. "Chúng tôi đã có một cuộc thảo luận nhỏ. Về cậu, và về tương lai của căn nhà này khi cha cậu đi vắng."

Thiên Ân đứng giữa phòng, cảm giác mình như một phạm nhân đang chờ tuyên án, nhưng cũng là một báu vật đang được định giá. Diệp Anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng quanh anh. Mùi Gỗ đàn hương từ người cô lại một lần nữa áp chế không gian.

"Cậu nhóc ạ, cậu đã bắt đầu nếm trải hương vị của tất cả chúng tôi. Sự thanh khiết của Miên, quyền lực của tôi, sự điên rồ của Lam và sự lão luyện của Đoan." Diệp Anh dừng lại trước mặt anh, bàn tay cô vuốt ve lồng ngực anh qua lớp áo sơ mi mỏng. "Cậu không thể thuộc về riêng ai, vì cậu là 'nguồn sống' chung của cái nhóm này."

Thục Đoan cười khẽ, cô nhấp một ngụm rượu quế, đôi gò bồng đảo nảy nở nhấp nhô đầy khiêu khích. "Nói cách khác, chúng tôi lập ra một 'Đế chế bí mật'. Ở đây, không có mẹ kế, không có cô bạn, không có con chồng. Chỉ có những kẻ thống trị và một người phục vụ quý giá là con."

Thiên Ân nhìn sang Nhã Lam. Cô họa sĩ vẫn đang mân mê cây cọ trong tay, ánh mắt ma mị nhìn anh như muốn vẽ thêm một bức tranh nữa. "Quy tắc rất đơn giản, Ân: Cậu không được từ chối bất kỳ ai trong chúng tôi. Và cậu phải giữ bí mật tuyệt đối với cha mình. Đổi lại, cậu sẽ có tất cả những gì một người đàn ông khao khát nhất trên đời này."

Mùi hương trong phòng khách lúc này trở nên đặc quánh, một sự hỗn hợp kinh khủng nhưng đầy kích thích. Thiên Ân thấy tim mình đập liên hồi. Anh nhìn Thụy Miên – người đáng lẽ phải ngăn cản chuyện này nhất – nhưng cô chỉ lặng lẽ cúi đầu, đôi môi mím chặt. Cô đã bị ba người bạn của mình thuyết phục, hoặc có lẽ, chính cô cũng muốn chia sẻ gánh nặng tội lỗi này để có thể ở bên anh mà không bị phán xét.

"Vậy... con phải làm gì đầu tiên?" Thiên Ân hỏi, giọng anh trở nên khàn đục.

Thục Đoan đứng dậy, cô tiến lại gần, mùi rượu quế nồng nàn bao vây lấy anh. Cô đặt tay lên thắt lưng anh, nhẹ nhàng kéo anh về phía sofa. "Đầu tiên, con phải học cách 'thưởng thức' từng người chúng tôi theo một trật tự nhất định. Đêm nay, chúng tôi sẽ dạy con cách phân biệt từng hương vị... từ vùng nhạy cảm nhất của mỗi người."

Thiên Ân bị đẩy ngồi xuống ghế. Bốn người đàn bà vây quanh anh như những nữ vương đang chuẩn bị thụ hưởng một nghi lễ. Diệp Anh tắt bớt đèn, chỉ để lại ánh sáng mờ ảo từ những cây nến thơm. Mùi Gỗ đàn hương, Hoa huệ, Xạ hương và Quế bắt đầu nhảy múa trong không gian, dẫn lối cho Thiên Ân vào một hành trình mà ở đó, lý trí hoàn toàn bị xóa sổ, chỉ còn lại bản năng và sự phục tùng tuyệt đối.

Anh nhìn thấy Thụy Miên chậm rãi quỳ xuống bên trái anh, Diệp Anh bên phải, Nhã Lam ở phía trước và Thục Đoan đứng phía sau, đôi gò bồng đảo của cô tì lên đỉnh đầu anh. Một "Đế chế" của xác thịt chính thức bắt đầu từ giây phút này.