MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 10: THÁNH ĐỊA CỦA NHỮNG SẮC THÁI

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 10: THÁNH ĐỊA CỦA NHỮNG SẮC THÁI

1,077 từ · ~6 phút đọc

Phòng tranh của Nhã Lam nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà cổ, nơi ánh sáng mặt trời có thể xuyên qua những ô kính trần lớn, đổ xuống những vệt sáng sắc lẹm và khô khốc. Ngay khi Thiên Ân đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào, một luồng không khí đặc quánh ập đến, bủa vây lấy anh. Đó không phải là mùi hoa huệ dịu dàng của Thụy Miên, cũng chẳng phải mùi gỗ đàn hương quyền lực của Diệp Anh. Ở đây, khứu giác anh bị thống trị bởi mùi hăng nồng của sơn dầu, mùi nhựa thông thanh khiết và đặc biệt là mùi Xạ hương (Musk) – một thứ hương vị hoang dại, kích thích bản năng gốc rễ của con người, thứ mùi mà Nhã Lam luôn dùng để đánh dấu lãnh thổ của mình.

Nhã Lam đứng giữa căn phòng rộng lớn, xung quanh là những bức toan khổng lồ che phủ bởi những tấm vải trắng như những xác ướp. Cô không mặc đồ công sở, cũng không mặc váy lụa. Nhã Lam mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng xình, để mở ba nấc cúc đầu, bên trong tuyệt đối không có sự hiện diện của nội y. Mỗi cử động đưa cọ của cô đều khiến cổ áo trễ xuống, để lộ đôi gò bồng đảo nhỏ nhắn nhưng săn chắc, với những đường nét mềm mại ẩn hiện sau lớp vải thô.

"Cậu đến chậm hơn tôi tưởng, Thiên Ân." Nhã Lam không quay đầu lại, giọng cô khàn khàn, mang theo sự ma mị của một kẻ luôn sống trong thế giới của những hình thể.

Thiên Ân bước lại gần, tiếng giày của anh nện trên sàn gỗ vang lên khô khốc. "Bức tranh sáng nay... cô muốn gì ở tôi?"

Nhã Lam đặt cây cọ xuống, chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt cô, được trang điểm bằng những tông màu tối, sâu hun hút như muốn bóc tách từng lớp da thịt trên người anh. Cô tiến lại gần Thiên Ân, mang theo mùi xạ hương nồng nặc. Bàn tay cô, vẫn còn dính vài vệt màu đỏ rực như máu, vươn lên chạm vào lồng ngực anh, nơi nhịp tim đang bắt đầu đập loạn.

"Tôi không muốn gì cả, tôi chỉ muốn 'thấy'." Nhã Lam thì thầm, ngón tay cô vẽ một đường tròn quanh đầu ngực anh. "Tôi muốn thấy sự giằng xé giữa cái thiện và cái ác, giữa sự trung thành với người cha và sự khao khát dành cho người mẹ kế. Và trên hết, tôi muốn thấy cơ thể này... dưới ánh sáng của tôi."

Cô dắt anh đến giữa phòng, nơi có một bục gỗ cao được lót bằng một tấm vải nhung màu đỏ thẫm. "Cởi áo ra, Ân. Ở đây, cậu không phải là con trai của ông Khang, cũng không phải là người tình của ai cả. Cậu là nghệ thuật."

Thiên Ân lưỡng lự, nhưng ánh mắt của Nhã Lam như có một ma lực thôi thúc. Anh chậm rãi cởi bỏ chiếc sơ mi, để lộ khuôn ngực rộng với những khối cơ bắp rắn rỏi của tuổi thanh xuân. Dưới ánh nắng gắt gao của phòng tranh, làn da anh hiện lên khỏe khoắn, rịn một lớp mồ hôi mỏng vì sự nóng bức và căng thẳng. Nhã Lam đi vòng quanh anh, hơi thở của cô phả vào da thịt anh, đôi bàn tay dính đầy màu vẽ thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào bắp tay, vào mạn sườn anh để điều chỉnh tư thế.

"Cậu biết không, mỗi bộ phận trên cơ thể con người đều có một ngôn ngữ riêng." Nhã Lam đứng phía sau anh, áp sát cơ thể mảnh mai của mình vào lưng anh. Thiên Ân cảm nhận được sự mềm mại của đôi gò bồng đảo cô qua lớp sơ mi mỏng, nó khác hoàn toàn với sự đầy đặn của Thụy Miên hay sự cứng cáp của Diệp Anh. Nó mang một sự phóng túng, không kiềm tỏa.

Cô cầm lấy một chai soda lạnh từ ngăn đá gần đó, bọt khí bên trong sủi lên đầy thách thức. Nhưng Nhã Lam không cho anh uống. Cô đổ một chút nước soda lên vai anh, để dòng nước đá lạnh ngắt chảy dọc theo những khối cơ ngực, trượt dài xuống bụng rồi biến mất dưới cạp quần. Thiên Ân rùng mình, các thớ cơ co rút lại vì cú sốc nhiệt.

"Đừng cử động." Nhã Lam ra lệnh, tay cô cầm cây cọ, bắt đầu phết những nét màu đầu tiên lên da thịt anh. Cô không vẽ lên toan, cô đang vẽ trực tiếp lên cơ thể anh. Màu đỏ của sơn dầu quyện với dòng nước soda lạnh giá tạo nên những vệt loang lổ như những vết thương rực rỡ.

Cảm giác của lông cọ mềm mại lướt trên da, sự châm chích của gas soda và mùi xạ hương nồng nặc khiến Thiên Ân rơi vào một trạng thái đê mê lạ lùng. Anh thấy mình như đang bị Nhã Lam chiếm hữu bằng một cách thức tinh vi hơn cả xác thịt – cô đang chiếm hữu hình ảnh của anh, biến anh thành một phần trong thế giới điên rồ của cô.

"Nhìn xuống đi, Ân."

Thiên Ân nhìn xuống cơ thể mình. Dưới bàn tay của Nhã Lam, vùng nhạy cảm của anh – sự kiêu hãnh của tuổi trẻ – đang bắt đầu trỗi dậy, căng cứng dưới lớp vải quần, phản ứng lại sự mơn trớn của những nét vẽ và cái lạnh của soda. Nhã Lam nhếch môi cười, một nụ cười đầy thỏa mãn của một thợ săn vừa tìm thấy linh hồn của tác phẩm.

"Đó chính là thứ tôi cần." Cô thì thầm, đôi môi dính màu vẽ khẽ chạm vào bờ vai anh, để lại một dấu vết đỏ rực. "Sự chân thật của dục vọng."

Trong không gian ngập mùi xạ hương và sơn dầu, Thiên Ân nhận ra mình đã bước vào một tầng khác của tội lỗi. Nếu Thụy Miên là tình yêu, Diệp Anh là quyền lực, thì Nhã Lam chính là sự sa ngã của tâm hồn vào những ảo ảnh nghệ thuật đầy mê hoặc. Và anh, cậu nhóc mười năm cô độc, đang tận hưởng từng khoảnh khắc bị "xâu xé" bởi những người đàn bà này.