Cơn bão cảm xúc trong phòng ngủ của Thụy Miên tạm lắng xuống khi bóng tối dần chuyển sang màu xám xịt của rạng đông. Thụy Miên đã ngủ thiếp đi trong vòng tay của Thiên Ân, gương mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt khô dài, đôi môi hơi sưng mọng vì những nụ hôn mang vị đắng của rượu vang. Thiên Ân nhẹ nhàng gỡ đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đang bám chặt vào cánh tay mình, đắp lại tấm chăn lụa che đi cơ thể trắng ngần của người đàn bà vừa đi qua cơn chấn động tâm lý. Anh bước ra khỏi phòng, mùi hoa Huệ vẫn còn bám riết trên từng lỗ chân lông, quấn quýt lấy mùi da thịt đặc trưng của tuổi trẻ.
Dưới sảnh nhà, tiếng chuông cửa lúc 6 giờ sáng vang lên, khô khốc và lạc lõng. Thiên Ân nhíu mày, anh vội vã mặc lại chiếc sơ mi chưa kịp cài hết cúc rồi bước xuống lầu. Qua khe cửa, không có ai đứng đó, chỉ có một nhân viên giao hàng đã rời đi, để lại một kiện hàng dẹt, lớn, bọc trong lớp giấy xi măng thô ráp. Trên nhãn gửi chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay bay bổng bằng mực đỏ: "Gửi người mẫu đặc biệt của tôi."
Thiên Ân mang kiện hàng vào phòng khách. Ngay khi lớp giấy bọc bị xé ra, một mùi hương hăng nồng của sơn dầu, nhựa thông quyện với mùi Xạ hương (Musk) đặc trưng của Nhã Lam thoát ra, xâm chiếm toàn bộ khứu giác anh. Đó là một bức tranh phác thảo bằng than chì và màu nước, nhưng độ chi tiết của nó khiến Thiên Ân phải nghẹt thở.
Trong tranh là hình ảnh một chàng trai trẻ đang ngồi trên ghế bành, nửa thân trên khỏa thân, đôi mắt nhìn thẳng vào người xem với vẻ vừa ngây thơ vừa đồi bại. Điều đáng nói là Nhã Lam đã khéo léo vẽ thêm những bóng ma mờ ảo xung quanh anh – những bàn tay phụ nữ mảnh mai với bộ móng đỏ rực đang mơn trớn bờ vai, và một làn khói trắng mang hình hài đóa hoa huệ đang quấn chặt lấy cổ anh. Bức tranh lột tả chính xác sự giằng xé mà Thiên Ân đang trải qua, như thể Nhã Lam đã dùng đôi mắt ma mị của mình xuyên thấu qua bức tường biệt thự để chứng kiến những gì đã xảy ra đêm qua.
"Cái gì thế này?"
Tiếng nói run rẩy của Thụy Miên vang lên từ phía sau. Cô đứng ở chân cầu thang, chiếc áo choàng lụa hờ hững khoác ngoài bộ đồ lót ren đen mà Thiên Ân đã lén lấy tối qua – giờ đây cô đã mặc nó vào như một cách để khẳng định mình là người phụ nữ của anh. Thụy Miên tiến lại gần, khi nhìn thấy bức tranh, gương mặt cô tái nhợt đi.
"Nhã Lam... cô ta dám vẽ con như thế này sao?" Thụy Miên đưa tay chạm vào bề mặt nhám của bức tranh. "Cô ta đang theo dõi chúng ta? Hay cô ta đang muốn khiêu khích tôi?"
Mùi Xạ hương từ bức tranh tỏa ra nồng nặc, đối đầu trực diện với mùi hoa Huệ trên người Thụy Miên. Thiên Ân nhận ra Nhã Lam không đơn thuần gửi một món quà, cô ta đang gửi một lời tuyên chiến. Cô họa sĩ ma mị này không muốn chỉ là người đứng ngoài quan sát; cô ta muốn kéo anh vào phòng tranh của mình, muốn dùng những nét vẽ để "xẻ thịt" tâm hồn anh.
"Cô ấy muốn con đến phòng tranh." Thiên Ân nói trầm thấp, mắt anh vẫn dán vào đôi môi trong tranh – nơi Nhã Lam đã tô điểm bằng một chút sắc đỏ của rượu vang, giống hệt mùi vị trên môi Thụy Miên tối qua.
Thụy Miên xoay người lại, ôm chặt lấy Thiên Ân từ phía sau, đôi gò bồng đảo mềm mại ép sát vào lưng anh. "Đừng đi, Ân. Nhã Lam đáng sợ hơn Diệp Anh rất nhiều. Cô ta không muốn chiếm hữu thể xác con đâu, cô ta muốn thao túng cả linh hồn con để làm chất liệu cho những tác phẩm điên rồ của mình."
Nhưng sự ngăn cản của Thụy Miên chỉ càng làm tăng thêm trí tò mò của chàng trai trẻ. Thiên Ân cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghĩ về mùi xạ hương hoang dại và đôi mắt sâu thẳm của Nhã Lam. Anh khẽ gạt tay Thụy Miên ra, quay lại nhìn cô. Dưới ánh sáng ban mai, Thụy Miên hiện lên thật mong manh, nhưng Thiên Ân nhận ra mình không thể chỉ dừng lại ở một đóa hoa huệ. Anh cần sự kích thích từ những gam màu rực rỡ và táo bạo hơn.
"Con chỉ đi để lấy lại những bức ảnh phác thảo khác mà cô ấy có thể đang giữ. Mẹ không muốn cha thấy chúng khi ông ấy trở về chứ?"
Lời nói của Thiên Ân khiến Thụy Miên câm nín. Cô đứng nhìn anh thay đồ, chuẩn bị rời đi. Trong lòng cô dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Cô biết rằng, một khi Thiên Ân bước chân vào thánh địa của Nhã Lam – nơi nồng nặc mùi sơn và dục vọng nghệ thuật – anh sẽ không còn là cậu con trai ngoan hiền của cô nữa.
Trước khi ra khỏi cửa, Thiên Ân quay lại nhìn bức tranh một lần nữa. Những ngón tay trong tranh dường như đang chuyển động, mời gọi anh vào một mê cung mới. Anh mỉm cười, một nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của kẻ bắt đầu biết thưởng thức quyền lực của mình trên những người đàn bà đẹp.
Anh bước ra phố, cái nắng buổi sáng không làm dịu đi mùi xạ hương vẫn còn vương trên đầu ngón tay anh từ bức tranh. Phía bên kia thành phố, trong căn phòng áp mái ngập tràn ánh sáng và những bức toan khổng lồ, Nhã Lam đang đợi anh với một khay soda lạnh và những cây cọ vẽ sẵn sàng bóc tách từng lớp bí mật của "vật mẫu" quý giá này.