Thiên Ân bước vào nhà, hơi lạnh từ chiếc Porsche vẫn còn ám trên da thịt, đối lập hoàn toàn với không khí oi nồng, đặc quánh mùi hoa huệ trong phòng khách. Anh đứng lại ở chân cầu thang, lồng ngực vẫn còn phập phồng sau màn "tra tấn" bằng soda và hơi lạnh của Diệp Anh. Mùi gỗ đàn hương và da thuộc từ người cô tổng tài vẫn còn vương vấn trên cổ áo anh, nồng nặc như một lời khẳng định về sự chiếm hữu. Thiên Ân ngước nhìn lên tầng hai, nơi bóng tối bao trùm, nhưng anh biết Thụy Miên đang ở đó, ẩn nấp đâu đó trong sự tĩnh lặng đáng sợ kia.
Anh chậm rãi bước lên từng bậc cầu thang gỗ. Mỗi tiếng động phát ra đều khiến anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang tiến về phía giá treo cổ. Khi anh đi ngang qua phòng Thụy Miên, cánh cửa vốn dĩ luôn khép kín giờ đây lại mở hờ một khoảng nhỏ. Ánh đèn ngủ màu vàng cam hắt ra một vệt sáng dài, cắt ngang hành lang. Thiên Ân dừng bước. Anh ngửi thấy một mùi hương khác lạ hòa lẫn trong hương hoa huệ đặc trưng – đó là mùi chát nhẹ của rượu vang và mùi của sự cô độc nảy mầm trong bóng tối.
Anh khẽ đẩy cửa bước vào. Thụy Miên đang ngồi bệt dưới sàn nhà, ngay cạnh cửa sổ lớn. Cô không mặc váy lụa như ban nãy, mà chỉ độc một chiếc áo sơ mi trắng của ông Khang – chiếc áo rộng thùng xình che đi đôi vai gầy nhưng lại để lộ đôi chân dài trắng nõn nà đang co lại trước ngực. Trên sàn nhà là một chai rượu vang đã vơi nửa và một ly thủy tinh bị đổ nghiêng. Thụy Miên ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô đỏ hoe, nhòe nhoẹt nước mắt, nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm một sự chất vấn đau đớn.
"Con về rồi sao?" Giọng cô khàn đục, không còn vẻ dịu dàng thường ngày.
Thiên Ân tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt cô. Ở khoảng cách này, anh thấy rõ sự tàn tạ đầy quyến rũ của người mẹ kế. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh bị phanh ra vài nấc cúc trên cùng, để lộ bờ vai trắng muốt và một phần đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng tiếng nấc cụt. Mùi hoa huệ trên người cô lúc này không còn tinh khiết, nó mang vị đắng của rượu và sự ghen tuông cuồng dại.
"Mẹ uống rượu sao?" Thiên Ân vươn tay định chạm vào vai cô, nhưng Thụy Miên đột ngột gạt phắt ra.
"Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay vừa mới chạm vào Diệp Anh!" Cô hét lên, tiếng hét bị nén lại trong kẽ răng. "Tôi đã thấy hết... trong chiếc xe đó... Hai người đã làm gì? Cô ta đã cho con thứ gì mà tôi không có?"
Sự giận dữ khiến Thụy Miên mất đi vẻ kiềm chế vốn có. Cô chồm tới, túm lấy cổ áo Thiên Ân, kéo anh sát vào mình. Gương mặt cô chỉ cách anh vài centimet, hơi thở nồng mùi rượu vang đỏ phả thẳng vào mặt anh. Thiên Ân nhìn sâu vào đôi mắt đang rực lửa của cô, anh thấy trong đó không chỉ là sự tức giận, mà là một sự khao khát được thừa nhận, một sự thèm khát được yêu thương đã bị kìm nén quá lâu.
"Cô ấy cho con sự trưởng thành. Còn mẹ, mẹ cho con điều gì?" Thiên Ân trả lời bằng giọng lạnh lùng, nhưng bàn tay anh lại siết chặt lấy vòng eo thon gọn của cô qua lớp vải sơ mi mỏng.
Thụy Miên bật cười trong nước mắt, một nụ cười cay đắng. "Trưởng thành? Cô ta chỉ coi con là một món đồ chơi để giải khuây thôi, Ân ạ. Còn tôi... tôi đã chăm sóc căn nhà này, chăm sóc cho cha con và nhìn con lớn lên mỗi ngày với một nỗi sợ hãi tột cùng."
Cô đẩy anh ra, rồi đột ngột đứng dậy, loạng choạng bước về phía chiếc gương lớn. Trong ánh sáng mờ ảo, Thụy Miên tự tay xé toạc những nấc cúc còn lại của chiếc áo sơ mi. Lớp vải tuột xuống, để lộ trọn vẹn cơ thể của người đàn bà hai mươi lăm tuổi dưới ánh trăng. Đôi gò bồng đảo của cô trắng ngần, đỉnh hồng nhạt đang run rẩy vì cái lạnh và vì sự xúc động mạnh. Vòng eo thon nhỏ dẫn xuống đôi hông nảy nở, nơi mà sự thanh khiết và dục vọng đang giao thoa một cách mãnh liệt.
"Nhìn đi, Ân!" Thụy Miên chỉ tay vào hình ảnh mình trong gương. "Tôi có gì thua kém cô ta? Mùi hương này, làn da này... chẳng lẽ không đủ để con dừng lại sao?"
Thiên Ân đứng dậy, bước lại phía sau cô. Anh đặt hai tay lên vai Thụy Miên, cảm nhận làn da mát lạnh và mùi hoa huệ đang tỏa ra ngào ngạt, lấn át cả mùi gỗ đàn hương còn sót lại trên người anh. Anh cúi xuống, áp mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu. Lần này, anh không ngửi thấy vị ngọt của mật, mà là vị đắng chát của một tâm hồn đang vụn vỡ.
Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Bàn tay anh trượt xuống, chạm vào đôi gò bồng đảo mềm mại của Thụy Miên. Cô rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ xíu thoát ra từ bờ môi đang run rẩy. Lần đầu tiên, Thiên Ân cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nếu Diệp Anh là sự săn chắc, quyền lực, thì Thụy Miên là sự mềm mại, bao dung nhưng cũng đầy mong manh.
"Mẹ không cần phải so sánh mình với bất kỳ ai." Thiên Ân thì thầm, môi anh lướt nhẹ trên trán, rồi xuống đôi mắt đẫm lệ của cô. "Mẹ là duy nhất trong căn nhà này. Nhưng chính mẹ là người đã đẩy con đi."
Thụy Miên gục đầu vào ngực anh, khóc nức nở. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào da thịt Thiên Ân. Trong bóng tối của căn phòng ngủ, mùi hoa huệ đắng cay và mùi gỗ đàn hương kiêu ngạo bắt đầu một cuộc chiến thầm lặng bên trong tâm trí chàng trai trẻ. Anh biết, từ khoảnh khắc này, ranh giới giữa mẹ kế và con chồng đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại hai linh hồn cô đơn đang bấu víu vào nhau trong một thiên đường đầy tội lỗi.
Phía xa ngoài hành lang, tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng cười nhạo báng của số phận. "Tuần lễ tội lỗi" mới chỉ đi qua những ngày đầu tiên, và những bí mật đen tối nhất vẫn còn nằm ở phía trước, khi những người đàn bà khác cũng đang chuẩn bị tung ra quân bài của mình.