Diệp Anh không để Thiên Ân có thời gian suy nghĩ. Cô nắm lấy cổ tay anh, kéo mạnh chàng trai trẻ về phía cánh cửa đang khép hờ. Dưới ánh trăng, tà váy lụa của cô bay nhẹ, để lộ đôi chân dài trắng muốt nhịp nhàng di chuyển. Thiên Ân bước đi trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, mùi gỗ đàn hương từ Diệp Anh như một sợi dây xích vô hình quấn chặt lấy cổ anh, lôi kéo anh rời khỏi sự bảo bọc của mùi hoa huệ đang run rẩy phía trên lầu.
Chiếc Porsche màu đỏ đậu im lìm dưới bóng cây đại thụ, trông như một con quái thú đang chờ đợi con mồi. Diệp Anh mở cửa, đẩy Thiên Ân vào ghế phụ rồi nhanh chóng vòng qua ghế lái. Cánh cửa đóng sập lại, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết với thế giới bên ngoài. Không gian bên trong xe chật hẹp, ngập tràn mùi da thuộc đắt tiền quyện cùng mùi nước hoa nồng nàn của cô tổng tài.
Diệp Anh không khởi động máy. Cô tựa lưng vào ghế, đôi tay thon dài đan vào nhau, nhìn Thiên Ân với ánh mắt vừa thích thú vừa giễu cợt. "Cậu đang sợ à? Hay là đang cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ rơi 'mẹ' mình trên đó?"
Thiên Ân không trả lời. Hơi thở anh vẫn còn dồn dập sau nụ hôn bạo liệt khi nãy. Trong bóng tối của khoang xe, anh thấy Diệp Anh khẽ cử động. Cô vươn tay ra phía sau, lấy một chai soda thủy tinh từ tủ lạnh mini ở hàng ghế sau. Tiếng “tạch” vang lên, bọt khí li ti sủi lên trong cổ chai, tỏa ra một làn hơi lạnh buốt giữa không gian đang nóng hừng hực vì dục vọng.
"Đàn ông trẻ tuổi như cậu, luôn tràn đầy nhiệt huyết nhưng lại thiếu sự tinh tế." Diệp Anh nhấp một ngụm soda lớn, nhưng cô không nuốt.
Cô xoay người sang, áp sát vào Thiên Ân. Trong không gian chật hẹp, đôi gò bồng đảo đầy đặn của cô ép chặt vào cánh tay anh, sự mềm mại của lụa và sự săn chắc của da thịt tạo nên một cảm giác ma sát đầy kích thích. Diệp Anh đặt chai soda lạnh ngắt lên đùi Thiên Ân, ngay vị trí nhạy cảm nhất. Sự tương phản đột ngột giữa cái lạnh buốt của đá và sức nóng đang hừng hực của anh khiến Thiên Ân rùng mình, một tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng.
"Nhìn tôi này." Diệp Anh ra lệnh.
Khi Thiên Ân quay sang, cô đột ngột bao phủ lấy môi anh. Lần này không phải là một nụ hôn nóng bỏng, mà là một sự tràn trề của dòng nước soda lạnh giá từ miệng cô truyền sang miệng anh. Những bong bóng khí li ti nổ tung trên đầu lưỡi, trong khoang miệng, mang theo vị ngọt chát và cái lạnh tê dại. Thiên Ân thấy mình như bị nhấn chìm vào một dòng thác đá, nơi cảm giác hưng phấn và sự buốt giá đan xen, khiến mọi dây thần kinh của anh căng ra như dây đàn.
Bàn tay Diệp Anh không dừng lại. Cô luồn tay xuống dưới lớp quần của anh, mang theo cả hơi lạnh của nước đá và sự điêu luyện của một người đàn bà quyền lực. Cô bắt đầu "trừng phạt" anh bằng những nhịp điệu chậm rãi nhưng đầy uy quyền. Mỗi lần những bong bóng khí soda vỡ tan trên làn da nhạy cảm của anh, Thiên Ân lại thấy lý trí mình vỡ vụn thêm một mảnh.
"Tôi thích sự phục tùng này của cậu." Diệp Anh thì thầm, hơi thở mát lạnh phả lên cổ anh. "Thụy Miên sẽ không bao giờ dám làm điều này với cậu. Cô ấy quá yếu đuối để có thể điều khiển một mãnh thú đang lớn."
Thiên Ân ngửa cổ ra sau, bám chặt tay vào ghế da. Mùi da thuộc, mùi soda và mùi gỗ đàn hương hòa quyện thành một thứ độc dược. Anh thấy mình như một con búp bê trong tay Diệp Anh, bị cô nhào nặn và dẫn dắt vào một vùng trời của những cảm giác cực hạn. Sự kìm nén suốt mười năm cô độc bỗng chốc tìm thấy lối thoát trong sự bạo liệt của người phụ nữ này.
Phía bên kia cửa kính xe mờ hơi sương, từ ban công tầng hai, bóng dáng Thụy Miên vẫn đứng đó, bất động. Cô không thấy rõ những gì đang xảy ra bên trong chiếc xe đỏ, nhưng cô cảm nhận được sự phản bội đang diễn ra. Mùi hoa huệ trên người cô lúc này dường như cũng mang vị đắng chát của sự ghen tuông.
Diệp Anh dừng lại khi cảm nhận được Thiên Ân đã chạm đến ngưỡng cửa của sự tan vỡ. Cô buông anh ra, thản nhiên lấy khăn giấy lau đi những giọt soda vương trên khóe môi, rồi khởi động máy. Tiếng động cơ gầm lên như một lời tuyên chiến.
"Đêm nay thế thôi. Về nhà đi, và nhớ mang theo mùi của tôi vào giấc ngủ của cậu... và của cả cô ấy."
Thiên Ân bước ra khỏi xe với đôi chân run rẩy. Khi chiếc Porsche đỏ lao đi trong đêm, anh đứng lặng giữa sân, mùi gỗ đàn hương vẫn còn bám chặt trên da thịt, át đi hoàn toàn mùi hoa huệ của ngôi nhà. Anh nhìn lên ban công, Thụy Miên đã biến mất, chỉ còn lại cánh cửa khép hờ và một nỗi ám ảnh mới vừa được khơi mào.