MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 6: ĐÊM CỦA NHỮNG LỜI MỜI GỌI

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 6: ĐÊM CỦA NHỮNG LỜI MỜI GỌI

1,104 từ · ~6 phút đọc

Kim đồng hồ trên tường nhích dần về con số mười hai. Căn biệt thự giờ đây chìm trong một thứ bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt ra từ khe cửa phòng Thụy Miên, tạo thành một vệt sáng yếu ớt trên hành lang gỗ. Thiên Ân nằm trên giường, lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Trong tay anh vẫn là chiếc đồng hồ vàng hồng của Diệp Anh, kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt nhưng lại khơi mào cho một luồng nhiệt âm ỉ. Anh đang chờ đợi. Sự im lặng của đêm tối làm thính giác anh trở nên nhạy bén đến mức có thể nghe thấy cả tiếng gió rít qua kẽ lá ngoài vườn.

Đúng lúc đó, một tiếng động cơ trầm thấp vang lên từ phía cổng, rồi lịm dần. Thiên Ân ngồi bật dậy. Không có tiếng chuông cửa, chỉ có tiếng mã số điện tử lạch cạch từ cửa chính – thứ mà những người bạn thân của Thụy Miên đều biết. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Từ ban công tầng hai nhìn xuống, anh thấy một bóng dáng cao ráo đang chậm rãi bước vào phòng khách. Diệp Anh. Cô đã rũ bỏ bộ đồ công sở quyền lực ban sáng, thay vào đó là một chiếc váy slip-dress bằng lụa màu đen tuyền, khoét sâu ở lưng và chỉ được giữ lại bằng hai sợi dây mảnh mai trên vai.

Dưới ánh trăng mờ hắt qua ô cửa kính, làn da của Diệp Anh trắng sứ, tương phản hoàn toàn với sắc đen của lụa. Mỗi bước chân của cô trên sàn đá marble đều tỏa ra một thứ uy quyền không thể chối từ. Thiên Ân chậm rãi bước xuống cầu thang, từng bước một, như thể anh đang dấn thân vào một vùng đầm lầy ngọt ngào. Mùi Gỗ đàn hương và Da thuộc của cô lại một lần nữa xâm chiếm không gian, lần này nồng đậm hơn, mang theo cả mùi hơi sương đêm lạnh giá.

"Cô đến lấy đồng hồ à?" Thiên Ân lên tiếng, giọng anh trầm đục vang vọng trong không gian vắng lặng.

Diệp Anh dừng lại, xoay người nhìn lên cầu thang. Cô không hề tỏ ra bất ngờ. Đôi môi đỏ thẫm của cô nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy ma mị. "Tôi tưởng cậu đã ngủ rồi, 'cậu nhóc'."

Thiên Ân bước xuống bậc thang cuối cùng, tiến lại gần cô. Ở khoảng cách này, anh có thể nhìn thấy rõ sự nảy nở của đôi gò bồng đảo Diệp Anh sau lớp lụa mỏng. Không có nội y, sự tự do của cô mang đến một sự kích thích tột độ. Hai hạt mầm nhạy cảm hằn rõ lên mặt vải, thách thức mọi sự kiềm nén của anh. Mùi hương gỗ đàn hương từ người cô tỏa ra nóng bỏng, như muốn thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của chàng trai trẻ.

"Nó ở đây." Thiên Ân chìa chiếc đồng hồ ra.

Nhưng Diệp Anh không cầm lấy đồng hồ. Cô vươn tay, những đầu ngón tay thon dài với bộ móng đỏ rực chạm vào mu bàn tay anh, rồi từ từ trượt lên bắp tay, bóp nhẹ vào khối cơ săn chắc. "Nó có thể đợi. Nhưng tôi thì không thích phải đợi."

Cô tiến thêm một bước, ép Thiên Ân phải lùi lại cho đến khi lưng anh chạm vào trụ cầu thang bằng gỗ. Diệp Anh áp sát cơ thể mình vào anh. Sự tương phản giữa lồng ngực nóng hổi của Thiên Ân và lớp lụa mát lạnh trên người Diệp Anh tạo nên một sự va chạm da thịt đầy kích thích. Thiên Ân cúi đầu nhìn xuống, rãnh ngực sâu thẳm của Diệp Anh phơi bày ngay trước mắt anh, đôi gò bồng đảo tròn đầy, săn chắc ép chặt vào ngực anh, khiến hơi thở của anh trở nên hỗn loạn.

"Thụy Miên ngủ rồi sao?" Diệp Anh thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu vang đỏ phả lên cổ Thiên Ân. "Cô ấy thật lãng phí... khi sở hữu một báu vật như cậu mà lại chỉ biết nhìn."

Bàn tay cô lướt xuống vùng bụng của anh, ngón tay cái khẽ khàng lách vào mép quần ngủ. Thiên Ân cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh nhận ra Diệp Anh khác hẳn với Thụy Miên. Nếu Thụy Miên là đóa hoa huệ trắng u buồn cần được che chở, thì Diệp Anh chính là một thợ săn lão luyện, người biết chính xác điểm yếu của con mồi và cách để hành hạ nó trong sự khoái lạc.

"Cô đang làm gì vậy?" Thiên Ân gằn giọng, nhưng đôi tay anh lại vô thức đặt lên vòng eo thon gọn của cô, kéo cô sát hơn vào mình.

"Tôi đang dạy cậu cách để trưởng thành." Diệp Anh cười khẽ, cô kiễng chân, môi cô chạm nhẹ vào vành tai anh, bắt đầu gặm nhấm một cách điêu luyện. "Cậu có biết tại sao tôi lại thích mùi gỗ đàn hương không? Vì nó bền bỉ, và nó có khả năng át đi mọi mùi hương yếu ớt khác... kể cả mùi hoa huệ của 'mẹ' cậu."

Ngay lúc đó, từ trên tầng hai, một tiếng động nhỏ vang lên. Thụy Miên đứng đó, nép mình sau bóng tối của hành lang. Cô đã chứng kiến tất cả. Ánh mắt cô tràn ngập sự bàng hoàng và đau đớn, nhưng cũng có cả một sự ghen tuông điên cuồng đang bùng cháy. Mùi hương hoa huệ trắng từ phía trên cao dường như đang run rẩy trong không gian.

Diệp Anh ngước mắt nhìn lên, cô biết Thụy Miên đang quan sát. Cô không những không dừng lại mà còn táo bạo hơn, đưa tay ôm lấy gáy Thiên Ân, kéo anh vào một nụ hôn nồng nặc vị gỗ đàn hương và sự chiếm hữu. Thiên Ân bị cuốn vào vòng xoáy ấy, anh cảm nhận được đôi gò bồng đảo của Diệp Anh đang cọ xát mạnh mẽ vào ngực mình, sự mềm mại và săn chắc hòa quyện vào nhau.

Dưới lầu, cuộc chiến của những mùi hương và quyền lực chỉ mới bắt đầu. Diệp Anh buông môi anh ra, nhìn thẳng lên bóng tối nơi Thụy Miên đang đứng, rồi quay lại nhìn Thiên Ân với ánh mắt đầy thách thức: "Tối nay, cậu thuộc về tôi. Ngày mai, hãy xem 'mẹ' cậu sẽ làm gì để giành lại cậu."