MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 5: NHỮNG KHOẢNG LẶNG CÓ TRỌNG LƯỢNG

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 5: NHỮNG KHOẢNG LẶNG CÓ TRỌNG LƯỢNG

1,177 từ · ~6 phút đọc

Sau khi những tiếng cười nói sắc sảo của nhóm bạn thân tan dần sau cánh cổng biệt thự, căn nhà lại một lần nữa rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng cái tĩnh lặng này không còn thanh khiết như trước. Nó mang theo dư vị của rượu vang, mùi gỗ đàn hương áp chế và cả sự xao động chưa kịp lắng xuống trong tâm trí của những kẻ ở lại. Thiên Ân đứng sau tấm rèm cửa sổ trên lầu, nhìn theo bóng chiếc xe đỏ của Diệp Anh khuất dần. Lời thì thầm của cô tổng tài vẫn còn vang vọng bên tai, nóng hổi và đầy tính chiếm hữu.

Anh cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình, nơi vừa nãy đã vô tình hay hữu ý chạm vào làn da của bốn người đàn bà. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều toát ra một thứ quyền lực trưởng thành khiến một chàng trai hai mươi tuổi như anh cảm thấy mình vừa nhỏ bé, vừa khao khát được chinh phục. Đặc biệt là Thụy Miên. Anh nghe thấy tiếng bước chân của cô ở dưới lầu, tiếng lạch cạch của chén đĩa, và rồi là sự im lặng kéo dài.

Thiên Ân quyết định bước xuống. Anh không còn mặc áo, chỉ độc chiếc quần dài bằng vải thô để lộ khung xương chậu cứng cáp và bờ vai rộng. Khi anh bước vào gian bếp, Thụy Miên đang đứng tựa lưng vào bệ đá, hai tay ôm lấy một ly trà gừng ấm. Ánh đèn vàng nhạt của gian bếp đổ xuống, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ quyến rũ trên gương mặt cô. Chiếc váy lụa kín đáo khi nãy giờ đã được thay bằng một bộ đồ mặc nhà bằng chất liệu linen mỏng, để lộ bờ vai gầy và xương quai xanh tinh tế.

"Các cô ấy... đi hết rồi à con?" Thụy Miên hỏi, giọng cô nhỏ đến mức gần như tan biến vào không gian. Cô không dám nhìn thẳng vào Thiên Ân, ánh mắt cứ dán chặt vào làn khói bốc lên từ ly trà.

"Vâng. Họ đi rồi." Thiên Ân tiến lại gần quầy bar, cách cô chỉ một cánh tay. "Hội bạn của mẹ... ai cũng thật đặc biệt."

Thụy Miên khẽ rùng mình khi nghe từ "mẹ" phát ra từ khuôn miệng ấy. Cô ngước mắt nhìn anh, và lần này, cô không kịp lẩn tránh. Ánh mắt Thiên Ân rực cháy một thứ ánh sáng mà cô vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút. Dưới lớp áo mỏng, đôi gò bồng đảo của cô khẽ nhấp nhô. Cô biết anh đang nhìn gì. Cô biết anh thấy rõ sự thiếu vắng của nội y bên dưới lớp vải linen nhạt màu kia. Sự tự do ấy là thói quen của cô khi ở nhà một mình, nhưng giờ đây, khi có sự hiện diện của Thiên Ân, nó trở thành một sự phơi bày đầy tội lỗi.

"Ân... con đừng để ý những lời Diệp Anh hay Nhã Lam nói. Họ... họ thích trêu chọc người khác thôi." Thụy Miên cố gắng tìm lại sự bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay đang cầm ly trà của cô lại run rẩy.

"Cô ấy nói đúng một điều." Thiên Ân tiến thêm một bước, ép Thụy Miên phải lùi sát vào bệ đá lạnh lẽo. "Mùi hoa huệ trong căn nhà này nồng quá. Nó làm người ta thấy ngột ngạt."

Mùi hoa Huệ từ cơ thể Thụy Miên quyện với mùi gừng cay nhẹ tạo nên một hỗn hợp hương vị kỳ lạ. Thiên Ân cúi thấp người, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Anh ngửi thấy mùi da thịt thanh sạch của cô, thấy rõ những sợi tóc mai lòa xòa trên trán. Sự căng thẳng giữa hai người lớn đến mức dường như không khí xung quanh họ cũng đang đông đặc lại.

Thụy Miên nín thở. Một phần trong cô muốn đẩy anh ra, muốn nhắc nhở anh về danh phận mẹ con trên giấy tờ. Nhưng một phần khác – phần đàn bà đã bị bỏ đói bấy lâu trong cuộc hôn nhân nguội lạnh với ông Khang – lại đang run rẩy đón chờ một sự va chạm. Đôi môi cô hé mở, run rẩy, trông như một cánh hoa huệ đang rệu rã dưới cơn mưa đầu mùa. Thiên Ân đưa tay lên, không chạm vào mặt cô, mà chỉ lướt nhẹ ngón cái qua làn không khí ngay trước môi cô.

"Mẹ đang sợ con... hay sợ chính mình?" Câu hỏi của Thiên Ân như một nhát dao rạch toạc lớp vỏ bọc cuối cùng của cô.

Ngay lúc đó, điện thoại của Thụy Miên trên bàn bỗng rung lên. Một tin nhắn từ Diệp Anh: "Cậu nhóc đang ở gần cậu chứ? Đừng để nó chiếm hết sự chú ý, tối nay tớ sẽ ghé lại lấy chiếc đồng hồ để quên."

Thụy Miên giật mình, như người tỉnh cơn mê. Cô vội vàng lách qua người Thiên Ân, đánh rơi ly trà gừng xuống bệ đá. Nước trà nóng bắn lên đôi chân trần của cô, nhưng cô không thấy đau, chỉ thấy tim mình đang đập loạn nhịp. "Con... con đi ngủ đi. Muộn rồi."

Cô chạy biến lên lầu, để lại Thiên Ân đứng một mình giữa gian bếp với vũng nước trà đang loang lổ. Anh nhìn theo bóng dáng cô khuất sau khúc quanh cầu thang, khóe môi hơi nhếch lên. Anh biết cô không hề ngủ. Và anh cũng biết, tối nay sẽ không chỉ có mình anh mất ngủ.

Thiên Ân quay trở lại phòng mình, tay với lấy chiếc đồng hồ mà Diệp Anh cố tình để lại trên bàn trà khi nãy. Đó là một chiếc đồng hồ nữ bằng vàng hồng, sang trọng và nồng nặc mùi Gỗ đàn hương đặc trưng của cô tổng tài. Anh cầm nó trong tay, cảm nhận sức nặng và sự lạnh lẽo của kim loại. Diệp Anh không hề để quên. Đây là một con dấu, một lời khẳng định rằng cô sẽ quay lại để đòi lấy những gì cô đã nhắm tới.

Đêm nay, căn biệt thự này sẽ chia thành hai nửa. Một nửa là Thụy Miên đang trốn chạy trong nỗi sợ hãi và khao khát dưới mùi hoa huệ nồng nàn. Nửa kia là Diệp Anh đang chuẩn bị tiến vào với mùi gỗ đàn hương quyền lực. Và Thiên Ân, người đứng ở giữa, đang chậm rãi tận hưởng sự căng thẳng này, một sự kích thích tột độ của những kẻ trưởng thành đang chơi đùa trên bờ vực của sự phản bội.

Anh nằm xuống giường, tay vẫn nắm chặt mảnh ren đen của Thụy Miên, mũi ngửi mùi gỗ từ chiếc đồng hồ của Diệp Anh. Hai mùi hương, hai thế giới, và anh – kẻ tội đồ trẻ tuổi – đang sẵn sàng để được nuốt chửng bởi cả hai.