MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẹ Kế Và Những Người BạnChương 14: BÍ MẬT DƯỚI LÀN NƯỚC MỎNG

Mẹ Kế Và Những Người Bạn

Chương 14: BÍ MẬT DƯỚI LÀN NƯỚC MỎNG

1,010 từ · ~6 phút đọc

Thiên Ân rời khỏi biệt thự của Thục Đoan khi bóng đêm đã chuyển sang màu đen sẫm của rạng sáng. Toàn thân anh rã rời, hơi nóng từ phòng xông hơi nồng mùi quế vẫn còn âm ỉ trong huyết quản, nhưng cái lạnh của sương đêm ngoại ô bắt đầu thấm qua lớp áo mỏng, nhắc nhở anh về sự trống rỗng sau mỗi cuộc hoan lạc. Anh lái xe về nhà trong một trạng thái mộng du, khứu giác bị xâu xé bởi dư vị của Gỗ đàn hương từ Diệp Anh và Rượu vang chát nồng từ Thục Đoan.

Căn biệt thự của gia đình hiện ra lầm lũi giữa những tán cây. Không có ánh đèn nào được thắp lên, ngoài một vệt sáng mờ ảo từ cửa sổ phòng tắm lớn ở tầng hai. Thiên Ân bước vào nhà, gót chân không gây ra tiếng động. Anh đi ngang qua phòng khách, nơi mùi hoa Huệ của Thụy Miên vẫn luôn vương vấn, nhưng đêm nay, nó có vẻ nồng nàn một cách bất thường, như thể có một nỗi khao khát nào đó vừa mới bị nén lại tại đây.

Anh bước lên lầu, định trở về phòng mình để gột rửa những mùi hương hỗn tạp trên người. Tuy nhiên, khi đi ngang qua phòng tắm chung, tiếng nước chảy róc rách và một âm thanh lạ khiến đôi chân anh khựng lại. Đó không phải là tiếng tắm rửa bình thường. Nó là tiếng hơi thở dồn dập, đứt quãng, xen lẫn với những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.

Cửa phòng tắm khép hờ, để lộ một khe sáng nhỏ. Thiên Ân vô thức tiến lại gần, hơi thở anh thắt lại. Qua khe cửa, làn hơi nước nóng bốc lên mờ mịt, tạo thành một khung cảnh ảo mộng. Thụy Miên đang đứng dưới vòi sen, nhưng cô không tắm. Cô vẫn mặc nguyên chiếc váy ngủ bằng lụa màu trắng tinh khôi, giờ đây đã ướt sũng và dính chặt vào cơ thể như một lớp da thứ hai.

Dưới làn nước nóng, chiếc váy lụa trở nên trong suốt hoàn toàn, phơi bày trọn vẹn những gì kín đáo nhất của người mẹ kế. Đôi gò bồng đảo của cô, trắng ngần và đầy đặn, nhấp nhô dữ dội theo từng nhịp thở hổn hển. Hai hạt mầm nhạy cảm hằn rõ lên lớp lụa mỏng, run rẩy dưới những tia nước mạnh. Thụy Miên tựa một tay vào tường, tay kia đang luồn xuống dưới tà váy, di chuyển giữa đôi chân dài nõn nà.

"Ân... Thiên Ân..."

Tiếng gọi tên anh phát ra từ đôi môi mọng đỏ của cô, đầy rẫy sự tội lỗi nhưng cũng tràn ngập dục vọng không thể kìm nén. Thụy Miên nhắm chặt mắt, gương mặt u uất thường ngày giờ đây biến dạng trong một sự khoái lạc tự thân đau đớn. Cô đang tự thỏa mãn chính mình trong khi hình dung về anh – cậu con trai của chồng cô, người mà cô đáng lẽ phải giữ khoảng cách.

Mùi hoa Huệ trắng từ cơ thể cô tỏa ra nồng nàn dưới nhiệt độ của nước nóng, nó thanh khiết nhưng lại mang vị đắng của sự phản bội. Thiên Ân đứng chôn chân tại chỗ, trái tim anh đập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Chứng kiến sự sụp đổ của "biểu tượng thanh khiết" cuối cùng trong lòng mình, anh cảm thấy một sự hưng phấn đen tối bùng lên mãnh liệt hơn tất cả những gì Diệp Anh hay Thục Đoan từng mang lại.

Thụy Miên không hề biết có người đang quan sát. Cô quỳ sụp xuống sàn gạch men, để làn nước xối thẳng vào gáy. Những ngón tay của cô chuyển động nhanh hơn, điên cuồng hơn. Cô khao khát sự chiếm hữu của anh, khao khát cái cách anh nhìn cô đêm hôm trước. Trong cơn mê muội, cô rên lên một tiếng dài, toàn thân co rúm lại trong một cơn cực khoái cô độc giữa phòng tắm vắng lặng.

Ngay lúc Thụy Miên đang lịm đi vì kiệt sức, Thiên Ân đẩy nhẹ cửa bước vào. Tiếng bản lề khô khốc khiến Thụy Miên giật bắn mình. Cô mở mắt, nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Thiên Ân đang đứng đó, quần áo vẫn còn vương mùi của những người đàn bà khác. Sự nhục nhã hiện rõ trên khuôn mặt cô, Thụy Miên vội vàng kéo tà váy ướt sũng để che đi vùng nhạy cảm, nhưng làn lụa trong suốt không thể giấu giếm được bất cứ điều gì.

"Con... con về từ bao giờ?" Giọng cô run rẩy, đầy vẻ tội lỗi.

Thiên Ân không trả lời. Anh tiến lại gần, quỳ xuống làn nước nóng đang chảy tràn trên sàn. Anh đưa tay chạm vào khuôn mặt đẫm nước của Thụy Miên, ngón tay cái lướt qua đôi môi đang run rẩy của cô. Mùi hoa huệ lúc này hòa quyện với mùi hơi nước, tạo nên một sự cám dỗ không thể cưỡng lại.

"Mẹ vừa gọi tên con sao?" Thiên Ân thì thầm, giọng anh trầm đục và đầy uy lực.

Thụy Miên cúi đầu, những giọt nước từ mái tóc cô rơi xuống ngực anh. Ranh giới đạo đức cuối cùng trong căn nhà này đã chính thức tan biến. Sự sụp đổ của Thụy Miên chính là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện "Đế chế bí mật" của bốn người phụ nữ. Từ giờ trở đi, cô không còn là người quan sát nữa, cô đã chính thức trở thành một phần của cuộc chơi hoang dại này.

Thiên Ân ôm lấy cô dưới vòi sen, làn lụa ướt át giữa hai cơ thể tạo nên một sự ma sát đầy kích thích. Đêm nay, mùi hoa huệ sẽ không còn cô đơn, nó sẽ được hòa quyện vào sự mãnh liệt của tuổi trẻ, đánh dấu một bước ngoặt mới cho chuỗi ngày tội lỗi sắp tới.