Sau đêm bùng nổ trong phòng tắm, sự căng thẳng giữa Thiên Ân và Thụy Miên không hề mất đi, mà nó chuyển hóa thành một thứ năng lượng đặc quánh, ám muội. Sáng hôm sau, căn biệt thự không còn vẻ tĩnh mịch thường thấy. Cả bốn người đàn bà lại một lần nữa tề tựu, như thể họ có một sợi dây liên kết vô hình luôn kéo họ về phía Thiên Ân mỗi khi anh vừa trải qua một cột mốc mới của sự sa ngã.
Họ ngồi đó, trong phòng khách ngập nắng nhưng rèm cửa đã kéo kín nửa phần. Trên bàn trà là một khay pha lê chứa những lát trái cây mọng nước và bốn loại đồ uống khác nhau. Thụy Miên ngồi khép nép nhất, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ, mùi hoa Huệ trên người cô hôm nay có chút ẩm ướt, nồng nàn sau trận mưa đêm qua. Diệp Anh vẫn thanh lịch với mùi Gỗ đàn hương, Nhã Lam mang theo hơi thở của Xạ hương hoang dại, và Thục Đoan rạng rỡ với mùi Rượu vang quế.
"Thụy Miên đã kể cho chúng tôi nghe về... 'sự cố' đêm qua," Diệp Anh lên tiếng, tay thong thả xoay nhẹ chiếc nhẫn vàng trên ngón trỏ. "Cậu nhóc, cậu đã làm hỏng quy trình huấn luyện của tôi rồi đấy. Nhưng cũng tốt, sự chủ động của Miên chứng minh rằng cậu đã thực sự trở thành tâm điểm của tất cả chúng tôi."
Thục Đoan cười khẽ, cô vẫy tay gọi Thiên Ân lại gần. Anh tiến tới, đứng giữa vòng vây của bốn người phụ nữ quyền lực. Hôm nay, họ không muốn dùng những trò chơi áp chế thể xác thô bạo. Họ muốn anh học cách "thưởng thức" – một bài học tinh tế hơn về các giác quan.
"Con đã ngửi thấy mùi hương của mỗi người," Thục Đoan nói, giọng cô ngọt lịm. "Nhưng con đã bao giờ nếm thử 'hương vị' thực sự của chúng tôi chưa? Mỗi đóa hồng đều có một thứ mật ngọt riêng biệt tại vùng nhạy cảm nhất."
Thiên Ân thấy cổ họng mình khô khốc. Theo sự chỉ dẫn của Thục Đoan, anh bắt đầu thực hiện một nghi lễ mà ở đó, vị giác là kẻ dẫn đường.
Người đầu tiên là Thụy Miên. Cô run rẩy nằm ngả ra ghế sofa lụa, tà váy được vén lên chậm rãi. Khi Thiên Ân cúi đầu xuống vùng nhạy cảm của người mẹ kế, mùi hoa Huệ trắng thanh khiết bao trùm lấy anh. Anh dùng lưỡi chạm nhẹ vào nơi mật ngọt đang tuôn trào sau cơn hưng phấn âm ỉ từ đêm qua. Vị của Thụy Miên thanh khiết như nước suối đầu nguồn, nhưng lẩn khuất trong đó là một chút đắng nhẹ của cánh hoa bị vò nát, một vị đắng của sự nhục nhã và khao khát bị kìm nén lâu ngày.
Tiếp đến là Diệp Anh. Cô không nằm, cô ngồi tựa lưng vào ghế bành, một chân gác lên thành ghế, đầy vẻ uy quyền. Thiên Ân quỳ xuống giữa hai chân cô. Vị của Diệp Anh đậm đà và nồng nàn, mang theo sự sắc sảo của một tổng tài. Nó giống như vị của một loại rượu vang lâu năm được ủ trong hầm tối – chát nhẹ lúc đầu nhưng để lại hậu vị nồng cháy, mang theo hơi thở của Gỗ đàn hương thấm đẫm vào từng tấc da thịt.
Nhã Lam đón nhận anh bằng một sự phấn khích hoang dại. Cô kéo anh vào bóng tối của góc phòng, nơi mùi Xạ hương nồng nặc nhất. Vị của Nhã Lam lạ lẫm, có chút mằn mặn của mồ hôi và sự phóng túng của nghệ thuật. Nó giống như một loại quả dại mọc trong rừng sâu, đầy kích thích và khiến người ta dễ dàng rơi vào trạng thái ảo giác, muốn chiếm hữu không ngừng.
Cuối cùng là Thục Đoan. Người góa phụ đón nhận anh bằng sự lão luyện tột cùng. Vị của cô ngọt lịm như mật ong rừng quyện với mùi Quế nóng bỏng. Sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể cô khiến Thiên Ân thấy mình như bị nhấn chìm vào một biển lửa của sự sung sướng. Mỗi cái chạm lưỡi của anh đều được cô đáp lại bằng những tiếng rên rỉ trầm thấp, đầy thỏa mãn.
Kết thúc vòng quay của những hương vị, Thiên Ân đứng dậy, môi anh vẫn còn vương lại sự hỗn hợp của bốn loại mật ngọt khác nhau. Bốn người đàn bà nhìn anh với ánh mắt đầy tự hào, như thể họ vừa hoàn thành việc điêu khắc lên một kiệt tác.
"Con thấy sao, Ân?" Diệp Anh đứng dậy, dùng khăn lụa lau đi những giọt mật còn sót lại trên khóe môi anh. "Bây giờ con đã thực sự là người của chúng tôi. Con mang mùi hương của chúng tôi, mang vị ngọt của chúng tôi trong huyết quản."
Thiên Ân nhìn bốn gương mặt đang vây quanh mình. Anh nhận ra mình không còn là cậu thiếu niên cô đơn mười tuổi năm nào. Anh đã trở thành một phần của cái đế chế bí mật này, một kẻ tội đồ hạnh phúc được nuôi dưỡng bằng nhục dục và những bí mật đốn mạt nhất.
Nhưng trong sự thỏa mãn tột độ đó, một nỗi lo sợ mơ hồ hiện lên: Điều gì sẽ xảy ra khi cha anh trở về? Và liệu sự thèm khát của bốn người đàn bà này có bao giờ dừng lại, hay họ sẽ tiếp tục đẩy anh vào những vực thẳm sâu hơn nữa của sự tội lỗi?