MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 1

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 1

611 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, hắt những vệt sáng yếu ớt lên căn phòng khách nhỏ nằm sâu trong một khu chung cư cũ tại Chiết Giang. Lâm Lan ngồi trên chiếc ghế gỗ đã sờn màu, đôi tay gầy gò nhẹ nhàng đưa lược chải qua làn tóc mây đen mượt của Tiểu Nhu. Cô bé tám tuổi ngồi ngoan ngoãn trên chiếc ghế đẩu, thỉnh thoảng lại khẽ đung đưa đôi chân nhỏ xinh trong đôi tất trắng tinh khôi. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng sột soạt nhẹ nhàng của lược gỗ và tiếng hơi thở đều đặn của hai mẹ con, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ kỳ trước khi cơn giông bão của định mệnh ập đến.

Trên bàn ăn, bên cạnh bát cháo nóng hổi vừa thổi vừa ăn, là một vật dụng trông có vẻ lạc lõng với vẻ giản dị của căn nhà. Đó là chiếc điện thoại dành riêng cho trẻ em với hình dáng một chú thỏ hồng có đôi tai dài ngộ nghĩnh. Đối với Lâm Lan, đây không chỉ là một món đồ chơi đắt tiền cô đã chắt chiu từ mấy tháng lương để mua tặng sinh nhật con gái, mà nó còn là một lá bùa hộ mệnh. Chiếc điện thoại được thiết kế tối giản với lớp vỏ nhựa cao cấp chống va đập, phía trung tâm là một nút nhấn lớn màu bạc khắc hình trái tim. Lâm Lan đã dạy Tiểu Nhu rất kỹ rằng chỉ cần nhấn giữ nút ấy trong ba giây, tín hiệu định vị sẽ ngay lập tức gửi về máy điện thoại của cô, đồng thời một cuộc gọi khẩn cấp sẽ tự động kết nối để người mẹ có thể nghe thấy mọi âm thanh xung quanh con mình.

Lâm Lan vừa tết tóc cho con vừa nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại ấy với vẻ lo âu thường trực của một người mẹ đơn thân sống giữa thành phố đầy rẫy những cạm bẫy. Cô vuốt ve đôi tai thỏ bằng nhựa mềm, kiểm tra lại dung lượng pin một lần nữa trước khi tự tay đeo sợi dây chuyền bảo vệ có gắn chiếc điện thoại vào cổ Tiểu Nhu. Cô bé ngước đôi mắt trong veo nhìn mẹ, nở một nụ cười rạng rỡ làm lộ hai chiếc răng sún duyên dáng. Tiểu Nhu khẽ nắm lấy bàn tay mẹ, hứa bằng giọng nói non nớt rằng sẽ luôn đeo nó bên mình và không bao giờ tắt máy.

Dưới sân chung cư, tiếng còi xe bắt đầu inh ỏi báo hiệu một ngày mới hối hả của khu đô thị công nghiệp. Lâm Lan khẽ hôn lên trán con, một nụ hôn chứa đựng tất cả sự che chở và tình yêu thương mà cô có thể dành cho sinh linh bé nhỏ này. Cô không thể ngờ rằng, chiếc điện thoại thỏ hồng với màu sắc rực rỡ kia sẽ là sợi dây liên kết cuối cùng, là nhân chứng duy nhất cho những giây phút kinh hoàng nhất trong cuộc đời của cả hai mẹ con sau này. Khi cánh cửa nhà khép lại để Tiểu Nhu bước ra hành lang đi tới trường, bóng dáng nhỏ bé với chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai và chiếc điện thoại hồng đung đưa trước ngực dần khuất xa, để lại một khoảng trống vắng lặng đến rợn người trong lòng Lâm Lan, một linh cảm mơ hồ mà cô đã cố tình phớt lờ để tiếp tục guồng quay cơm áo gạo tiền.