MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 2

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 2

606 từ · ~4 phút đọc

Con đường dẫn từ khu chung cư cũ đến trường tiểu học Nam Sơn dài chưa đầy một cây số, nhưng đối với Lâm Lan, mỗi mét đất trên hành trình đó đều tiềm ẩn những mối nguy mà cô luôn cố gắng bao bọc con gái mình khỏi chúng. Hai mẹ con dắt tay nhau đi qua những dãy hàng quán vỉa hè nghi ngút khói bụi của thành phố công nghiệp. Lâm Lan vừa đi vừa không ngừng lặp lại những quy tắc an toàn đã trở thành bài học thuộc lòng của Tiểu Nhu suốt hai năm qua. Cô dặn con không được ăn kẹo của người lạ, không được lại gần những chiếc xe tải lớn đang đỗ bên đường, và đặc biệt là tuyệt đối không được rời khỏi cổng trường nếu không thấy mẹ đứng chờ ở gốc cây long não quen thuộc.

Tiểu Nhu vừa tung tăng bước đi, vừa vỗ vỗ vào chiếc điện thoại thỏ hồng đang lắc lư trước ngực như một cách để trấn an mẹ. Cô bé thỉnh thoảng lại ngắt lời mẹ bằng những câu trả lời "vâng ạ" kéo dài đầy nũng nịu, cho rằng mẹ mình quá lo xa. Trong mắt đứa trẻ tám tuổi, thế giới này vẫn chỉ toàn màu hồng như sắc áo của chú thỏ nhựa, và những lời dặn dò của Lâm Lan chỉ là những âm thanh thừa thãi xen lẫn vào tiếng chim hót líu lo đầu ngày. Lâm Lan nhìn vẻ mặt hồn nhiên của con mà lòng dâng lên một nỗi xót xa mơ hồ, cô siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Nhu như thể chỉ cần buông ra một giây, đứa trẻ sẽ tan biến vào dòng người hối hả đang ngược xuôi trên phố.

Khi tới trước cổng trường, giữa đám đông phụ huynh và học sinh ồn ã, Lâm Lan khom người xuống để chỉnh lại cổ áo cho con. Cô nhìn sâu vào mắt Tiểu Nhu, lặp lại một lần nữa rằng nếu có chuyện gì bất thường, hãy nhấn nút trái tim trên chiếc điện thoại ngay lập tức. Cô thậm chí còn dặn con nếu mẹ đến muộn dù chỉ năm phút, hãy vào ngồi nhờ phòng bảo vệ chứ không được đứng một mình ở lề đường. Tiểu Nhu cười khúc khích, vẫy tay chào mẹ rồi chạy biến vào sau cánh cổng sắt to lớn, hòa lẫn vào màu áo đồng phục trắng xóa của bạn bè đồng lứa.

Lâm Lan đứng lặng yên tại chỗ rất lâu, ánh mắt vẫn dõi theo cái bóng nhỏ bé ấy cho đến khi nó hoàn toàn mất hút sau dãy hành lang lớp học. Cô thở dài một tiếng, tự trách mình sao quá đa nghi và hay lo lắng thái quá, khiến buổi sáng của hai mẹ con lúc nào cũng tràn ngập những lời răn đe khô khốc thay vì những câu chuyện vui vẻ. Cô không hề biết rằng, những lời dặn dò mà cô từng coi là "thừa thãi" ấy, sau này sẽ trở thành những mảnh ký ức sắc lẹm cứa vào tim gan cô mỗi đêm. Cô quay lưng đi về phía trạm xe buýt để kịp giờ làm việc tại xưởng may, lòng thầm nghĩ về bữa tối sẽ nấu món sườn xào chua ngọt mà Tiểu Nhu thích nhất, mà không hề nhận ra từ phía góc khuất của một con hẻm đối diện cổng trường, có một đôi mắt đục ngầu, lạnh lẽo đã âm thầm ghi lại mọi cử động của hai mẹ con từ rất lâu.