Bầu trời Chiết Giang vào buổi chiều hôm ấy đột ngột chuyển màu xám chì, những đám mây nặng nề sà thấp xuống như muốn nuốt chửng những đỉnh tháp chọc trời của thành phố. Cơn mưa phùn bắt đầu giăng lối, không đủ mạnh để gột rửa bụi bặm nhưng đủ để khiến hơi nước bám mờ đục trên các ô cửa kính của xưởng may nơi Lâm Lan làm việc. Cô liên tục nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, nhịp tim bắt đầu tăng nhanh khi kim phút nhích dần về con số mười hai. Đúng bốn giờ rưỡi, Lâm Lan vội vã cởi bỏ tạp dề, quàng chiếc túi xách cũ kỹ lên vai và lao ra khỏi cửa, lòng thầm hy vọng cơn mưa sẽ không làm chậm chuyến xe buýt đón con.
Thế nhưng, thực tại đã tạt một gáo nước lạnh vào sự vội vã của cô. Tiếng còi xe inh ỏi vang lên từ phía xa, dòng người và xe cộ trên đại lộ chính bỗng chốc khựng lại, kết thành một khối kim loại khổng lồ không lối thoát. Một vụ tai nạn liên hoàn giữa hai chiếc xe tải lớn và một xe khách đã xảy ra ngay tại giao lộ huyết mạch, khiến toàn bộ tuyến đường dẫn đến trường tiểu học Nam Sơn bị tê liệt hoàn toàn. Lâm Lan đứng chôn chân trên xe buýt, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại đang báo hiệu đã trôi qua mười lăm phút kể từ giờ tan trường. Qua ô cửa kính nhòe nước, cô chỉ thấy những ánh đèn hậu đỏ rực nối đuôi nhau kéo dài vô tận, như một con quái vật đang nhấm nháp quỹ thời gian ít ỏi còn lại của cô.
Trong lòng Lâm Lan dấy lên một nỗi bồn chồn khó tả, đôi tay cô siết chặt vào quai túi đến trắng bệch. Cô cố gắng gọi vào chiếc điện thoại thỏ hồng của Tiểu Nhu nhưng chỉ nhận được những tiếng tút dài không người thưa máy. Cô tự trấn an mình rằng có lẽ trong trường quá ồn ào hoặc con gái đang ngoan ngoãn ngồi trong phòng bảo vệ như lời cô dặn sáng nay. Thế nhưng, trí tưởng tượng của một người mẹ bắt đầu vẽ ra những kịch bản đen tối nhất. Mỗi lần kim đồng hồ nhích thêm một nấc, nỗi sợ hãi lại như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí, bóp nghẹt nhịp thở của cô.
Không thể kiên nhẫn thêm được nữa, Lâm Lan quyết định xuống xe giữa chừng để chạy bộ. Cô lao vào làn mưa phùn lạnh buốt, đôi giày vải nhanh chóng thấm đẫm nước mưa và bùn đất. Những bước chân gấp gáp của cô băng qua dòng xe cộ đang ùn tắc, lách qua những khe hở hẹp giữa các thùng xe tải lớn. Hơi thở cô trở nên đứt quãng, lồng ngực đau nhói vì vận động quá sức, nhưng hình ảnh Tiểu Nhu đứng cô đơn dưới màn mưa trước cổng trường đã thôi thúc cô không được dừng lại. Cô không hề biết rằng, ngay lúc cô đang vật lộn với dòng người và mưa gió, tại cổng trường Nam Sơn, một người đàn ông trung niên với chiếc ô đen đã tiến lại gần đứa trẻ đang đứng dưới gốc cây long não, hơi thở của hắn hòa lẫn vào mùi đất ẩm ướt của cơn mưa chiều.