MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 4

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 4

508 từ · ~3 phút đọc

Khi đôi chân rã rời của Lâm Lan chạm đến con dốc dẫn vào cổng trường tiểu học Nam Sơn, phổi cô dường như sắp nổ tung vì thiếu oxy. Mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, hòa cùng mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Nhưng cái lạnh từ những giọt nước mưa không thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lồng ngực cô khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Cổng trường đại học giờ đây vắng lặng đến rợn người. Những hàng quán thường ngày ồn ào giờ đã dọn dẹp, chỉ còn lại những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ vừa mới bật lên.

Lâm Lan chạy bổ về phía gốc cây long não, nơi cô vẫn thường đứng chờ con mỗi chiều. Nhưng thay vì một cô bé thắt bím tóc đen mượt đang reo hò gọi "Mẹ ơi!", cô chỉ thấy một khoảng không tĩnh mịch. Cô cuống cuồng nhìn vào phòng bảo vệ, cửa đã khóa chặt từ bên trong. Cô chạy quanh những bức tường bao quanh trường, tiếng gọi "Tiểu Nhu! Tiểu Nhu ơi!" lạc đi giữa tiếng mưa rơi đều đặn trên những mái tôn. Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua những khe lá nghe như tiếng thở dài của mặt đất.

Đúng lúc đó, ánh mắt cô khựng lại ở một góc khuất ngay cạnh vỉa hè, nơi bồn hoa đã héo úa vì thiếu nắng. Một vật thể màu hồng nhạt nằm lọt thỏm giữa những bụi cỏ dại và bùn đất. Lâm Lan lảo đảo tiến lại gần, đầu gối cô đổ sụp xuống mặt đường nhầy nhụa. Đó là chiếc cặp sách nhỏ của Tiểu Nhu, chiếc cặp có hình những ngôi sao lấp lánh mà cô bé vô cùng nâng niu. Chiếc cặp nằm đó, trơ trọi và ướt sũng, một sợi quai đeo đã bị đứt lìa như vừa trải qua một sự giằng co dữ dội.

Lâm Lan run rẩy nhặt chiếc cặp lên, ôm chặt vào lòng như thể đang ôm lấy chính đứa con của mình. Cô cảm nhận được hơi lạnh của nước mưa thấm qua lớp vải, xộc vào mũi mùi da ẩm mốc. Những mảnh vỡ của niềm tin trong cô bắt đầu rạn nứt một cách đau đớn. Một chiếc dép lê nhỏ xíu nằm cách đó vài bước chân, chiếc dép vẫn còn vương lại chút bùn từ buổi sáng hai mẹ con cùng đi bộ đi học. Thế giới xung quanh Lâm Lan bỗng chốc quay cuồng, những tòa nhà chọc trời của Chiết Giang như đổ ập xuống đầu cô. Cô chợt nhận ra rằng tất cả những lời dặn dò, tất cả sự bảo bọc của mình đã bị xé nát chỉ trong vài phút ngắn ngủi của sự chậm trễ. Trong bóng tối đang dần bao phủ, Lâm Lan quỳ dưới mưa, tiếng thét nghẹn ngào của cô bị nuốt chửng bởi sự lạnh lùng của thành phố này.