MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẸ ƠI, ĐỪNG KHÓCChương 5

MẸ ƠI, ĐỪNG KHÓC

Chương 5

558 từ · ~3 phút đọc

Giữa không gian tĩnh mịch và tiếng mưa rơi rả rích lên chiếc cặp sách ướt sũng, một âm thanh chói lót đột ngột xé toạc màn đêm đang dần buông xuống. Chiếc điện thoại trong túi áo của Lâm Lan rung lên bần bật, màn hình hiển thị mã số quen thuộc cùng hình ảnh chú thỏ hồng đại diện cho Tiểu Nhu. Đôi bàn tay vốn đã tê dại vì cái lạnh và sự sợ hãi của cô run rẩy dữ dội đến mức suýt chút nữa đã làm rơi máy xuống vũng bùn. Lâm Lan bấm nút nghe, áp chặt điện thoại vào tai bằng tất cả sức bình sinh, đôi môi tái nhợt khẽ thốt lên những tiếng gọi đứt quãng: "Nhu Nhu! Con ở đâu? Trả lời mẹ đi!".

Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời của đứa trẻ, cũng không có tiếng reo hò vui vẻ như mọi khi. Thay vào đó, một luồng âm thanh hỗn tạp tràn vào tai Lâm Lan khiến máu trong người cô như đông cứng lại. Cô nghe thấy tiếng gió rít qua những khe hở hẹp, tiếng mưa đập vào một mái tôn gỉ sét tạo nên những âm thanh khô khốc. Rồi sau đó là tiếng bước chân sột soạt, nặng nề trên nền đất cát, xen lẫn tiếng sỏi đá va chạm vào nhau. Có tiếng vải vóc ma sát dữ dội và những tiếng rên rỉ yếu ớt, nghẹn đặc như thể ai đó đang cố gắng lấy hơi nhưng bị một bàn tay thô bạo chặn đứng lại.

Lâm Lan nín thở, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định trước cổng trường. Cô nghe thấy giọng nói thều thào, mỏng manh như một sợi chỉ của Tiểu Nhu, cô bé gọi "Mẹ ơi..." bằng hơi tàn cuối cùng. Tiếng gọi ấy không trọn vẹn, nó bị cắt ngang bởi một âm thanh hộc lên đầy đau đớn, rồi sau đó chỉ còn lại tiếng xì xào của gió lùa. Lâm Lan điên cuồng gào thét vào điện thoại, cô hứa sẽ đến cứu con ngay lập tức, cô van xin kẻ ở đầu dây bên kia hãy buông tha cho đứa trẻ tội nghiệp. Thế nhưng, đáp lại cô chỉ là một sự im lặng sâu hoắm, một sự im lặng mang mùi tử khí và sự tuyệt vọng tột cùng.

Cuộc gọi vẫn tiếp diễn thêm vài giây nhưng không còn bất kỳ tín hiệu của sự sống nào nữa. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, có lẽ chiếc điện thoại thỏ hồng đã bị giẫm nát hoặc bị vứt vào một góc tối tăm nào đó. Màn hình điện thoại của Lâm Lan tối sầm lại, báo hiệu kết nối đã ngắt. Cô đứng lặng người giữa màn mưa Chiết Giang, chiếc điện thoại áp chặt trên tai giờ đây chỉ còn là một khối kim loại lạnh lẽo và vô hồn. Sự im lặng vĩnh viễn ấy chính là bản án tử hình cho mọi hy vọng cuối cùng của cô. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Lan biết rằng linh hồn mình đã chết theo con gái, và những gì còn lại trong cô chỉ là một cái xác không hồn đang bắt đầu bùng lên ngọn lửa của sự căm hận tột độ.