Ánh đèn huỳnh quang trong đồn cảnh sát quận trắng lóa, hắt xuống sàn gạch men lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Lâm Lan lao vào bên trong với bộ dạng thảm hại, quần áo sũng nước mưa, tóc tai bết chặt vào khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Cô va phải một viên cảnh sát trẻ đang cầm tập hồ sơ, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt lấy cánh tay anh ta, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn: "Con tôi... Tiểu Nhu... có kẻ bắt cóc con tôi rồi! Cuộc gọi... nó vừa gọi cho tôi!".
Viên cảnh sát trẻ hơi nhíu mày vì sự đường đột, anh ta nhẹ nhàng gỡ tay Lâm Lan ra và ra hiệu cho cô ngồi xuống dãy ghế chờ dài màu xanh. "Chị bình tĩnh đã, hãy điền vào tờ khai báo mất tích này trước. Chúng tôi cần thông tin cơ bản: Tên, tuổi, đặc điểm nhận dạng, thời gian thấy lần cuối...". Lâm Lan nhìn tờ giấy trắng tinh trên bàn mà đôi mắt nhòe đi. Những con chữ nhảy múa trước mặt cô. Cô muốn hét lên rằng con gái cô đang gặp nguy hiểm ngay lúc này, rằng mỗi giây phút trôi qua là một lần sự sống của Tiểu Nhu bị tước đoạt, nhưng trước mặt cô vẫn chỉ là thái độ điềm tĩnh đến mức vô cảm của những người đang làm việc theo đúng quy trình.
Một viên cảnh sát đứng tuổi hơn bước đến, tay cầm một ly nước ấm đặt trước mặt cô, nhưng giọng điệu vẫn đều đều như một cái máy: "Thưa chị, theo quy định thì vụ việc cần có thời gian xác minh. Có thể cháu bé chỉ đi lạc hoặc đi chơi cùng bạn bè. Chị hãy cung cấp ảnh của cháu và các mối quan hệ xung quanh". Lâm Lan run rẩy cầm bút, những giọt nước mưa từ tóc cô rơi xuống làm nhòe cả mực trên tờ khai. Cô cố gắng giải thích về chiếc điện thoại thỏ hồng, về tiếng gió lùa và hơi thở yếu ớt của con gái mà cô vừa nghe thấy, nhưng viên cảnh sát chỉ ghi chép một cách chậm chạp, thỉnh thoảng lại dừng lại để trả lời một cuộc điện thoại khác hoặc trao đổi với đồng nghiệp về một vụ mất trộm xe đạp vừa xảy ra.
Sự chậm chạp của các thủ tục hành chính như những sợi dây xích vô hình trói chặt lấy Lâm Lan, khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Trong khi cô đang phải vật lộn với những câu hỏi về nghề nghiệp, về địa chỉ thường trú và về việc liệu cô có mâu thuẫn với ai không, thì ở một nơi nào đó ngoài kia, bóng tối đang bao trùm lấy Tiểu Nhu. Cô nhìn chiếc đồng hồ trên tường đồn cảnh sát, tiếng kim giây kêu "tạch tạch" đều đặn như đang đếm ngược thời gian sống của con mình. Nỗi tuyệt vọng biến thành một cơn uất nghẹn dâng lên cổ họng, Lâm Lan chợt nhận ra rằng giữa thành phố rộng lớn này, tiếng kêu cứu của một người mẹ đơn thân như cô sao mà nhỏ bé và xa xăm đến thế.